Lucrezia mang theo con rối thỏ kỳ dị đến trước mặt Duncan, ngồi xuống ghế sofa bên cạnh anh. Rabbi cẩn thận bước từng bước nhỏ đến mép ghế rồi "phốc” một tiếng ngồi xuống đất.
"Tôi đã đưa Thánh Đồ kia đến phòng thu nhận của Thôi Xán Tinh Thần Hào. Ở đó có hệ thống phong ấn chuyên dụng để đối phó các loại ô nhiễm biên giới và Linh giới, hắn sẽ từ từ hồi phục cho đến khi đáp ứng được nhu cầu nghi lễ của ngài."
"Những tế phẩm còn sống sót đã được an trí tại trung tâm cứu trợ thành bang. Tôi đã nói với Sara Meire, Khinh Phong Cảng sẽ chăm sóc chu đáo và cố gắng đưa họ về nhà... Một số người đã mất lý trí và ký ức, không thể nhớ nổi địa chỉ, các Tinh Thần Y Sư sẽ hỗ trợ sau."
"Theo lệnh của ngài, tôi đã đặt tín hiệu nhân tạo trên con thuyền đó, giờ ngài có thể cảm nhận được trạng thái của nó."
"Ngoài ra, tôi đã kiểm kê những vật tư còn dùng được trên thuyền, số lượng rất lớn, nếu có cơ hội sẽ chở về sau – coi như là một chiến lợi phẩm phong phú. Dù sao một chiếc thuyền ma tự hành cũng không cần nhiên liệu hay phụ tùng thay thế..."
Lucrezia lần lượt báo cáo tình hình cho Duncan, trật tự rõ ràng, mọi việc đều được sắp xếp thỏa đáng.
Rõ ràng, cô đã quen với việc "giải quyết hậu quả" như thế này.
"Ừm," Duncan hài lòng gật đầu, không tiếc lời khen ngợi, "Làm tốt lắm."
Lucrezia lại ngập ngừng, có vẻ hơi do dự.
Duncan nhận thấy: "Còn gì nữa sao?"
”. Tôi đã kể chuyện ở đây cho anh trai, anh ấy hỏi chúng ta có cần một hạm đội không,” Lucrezia nói, "Vì sào huyệt của Yến Diệt giáo có thể là một cứ điểm kinh doanh trên biển trong nhiều kỳ, lại nằm trong sương mù biên giới, có lẽ sẽ cần một cuộc tấn công thực sự. Anh ấy nói nếu cần, anh ấy có thể phái Hải Vụ hạm đội đến."
"Không cần đâu," Duncan suy nghĩ một chút rồi lắc đầu, "Ít nhất là bây giờ. Chúng ta chưa rõ sào huyệt đó như thế nào, tùy tiện mở rộng quy mô hành động có thể phản tác dụng... Hay là cứ dò xét rõ tình hình trong sương mù rồi tính."
"Vâng." Lucrezia gật đầu.
Đúng lúc này, một luồng khí tức đột ngột xuất hiện bên ngoài phòng khách, cắt ngang cuộc trò chuyện.
Lucrezia nhíu mày, ngước nhìn về phía cửa trước. Gần như ngay sau đó, tiếng chuông cửa vang lên.
Renée, đang đứng chờ sẵn ở góc phòng khách, lập tức đi ra mở cửa. Lucrezia nhanh chóng đặn dò: "Không nhận báo, không mua bảo hiểm, không cần vé số, không điền biếu mẫu điều tra chung, nếu là quyên tiền từ thiện thì đuổi đi ngay, tháng trước đã có thông báo đó là lừa đảo rồi. Thật không hiểu sao đến giờ vẫn có người đám đến đây."
"Thưa bà chủ," Renée đã trở lại phòng khách, cắt ngang lời Lucrezia, "Là Chân Lý Thủ Bí Nhân các hạ."
Lucrezia: "... Ờ?"
Cô còn đang ngơ ngác thì một giọng nói bất đắc dĩ đã vang lên từ cửa chính: "Tôi biết Nữ Vu tiểu thư không thích người đến nhà, nhưng lần này thực sự là tình huống đặc biệt – có một lời mời từ Tứ Thần giáo hội, muốn chuyển đến phụ thân của cô."
Cùng với giọng nói mệt mỏi và bất đắc dĩ đó, Ted Lille bước vào sảnh. Vị "Chân Lý Thủ Bí Nhân" vẫn giữ vẻ mệt mỏi như cũ, xung quanh anh vẫn là bầu không khí của người làm việc liên tục một tháng không nghỉ.
“Người bình thường không dám đến gần dinh thự Nữ Vụ này đâu. Taran Aiur hôm nay đau lưng không đậy nổi, chỉ có thể đích thân tôi đến."
Nói xong, Ted Lille chú ý đến Duncan đang ngồi trên ghế sofa, lập tức nở nụ cười: "Chào buổi chiều, thuyền trưởng."
"Taran Aiur cuối cùng cũng được nghỉ mấy ngày," Lucrezia nói khi nghe Ted mang tin đến, "Tôi còn thấy đó là chuyện tốt."
"Không tốt cho tôi, tôi phải đền ba Sora đấy," giọng Ted Lille tiếc nuối, "Tôi cá với mấy đồng nghiệp trong học viện xem Taran lần tới sẽ bị bệnh ở đâu trước, thua thảm quá... Tiện thể nói, tôi cược là bệnh trĩ."
Lucrezia có vẻ mặt kỳ lạ: "Các người thật là rảnh rỗi..."
Ted Lille nhún vai: Nhưng mấy lần trước tôi đoán trúng hết."
Morris lúc này đứng dậy, chào hỏi "Chân Lý Thủ Bí Nhân": "Ted, anh khỏe lại chưa?"
"Chỉ là đau dạ dày một chút – không ảnh hưởng bằng đám nhóc kia thức đêm viết luận văn," Ted Lille xua tay, rồi ánh mắt vô thức dừng lại trên người Morris. Anh nghi hoặc nhìn người sau mấy giây, rồi dường như hiểu ra điều gì đó, thở phào nhẹ nhõm với vẻ mặt kỳ lạ, "Lúc trước gặp vội quá nên không để ý, Morris, anh..."
Anh đột ngột dừng lại, do dự một chút rồi nói: "Không có gì, trông anh rất khỏe."
"Thật sao? Tôi cũng thấy mình giờ rất tốt – con gái tôi là Tinh Thần Y Sư, nó cũng bảo tâm lý tôi khỏe mạnh lắm." Morris cười, đôi mắt sau cặp kính một tròng vẫn sáng ngời như trước, nụ cười ấm áp và lịch thiệp.
Chi những học giả thánh đồ có linh tính cao mới có thể cảm nhận được sự cuồng loạn và tiếng ồn đã đi chệch hướng lý trí loài người trong nụ cười, ánh mắt và giọng nói của ông.
Ted Lille rời mắt khỏi Morris, nhìn sang Duncan.
Nhiều năm trước, anh và nhà thám hiểm vĩ đại nhất lịch sử này từng là bạn bè.
Đối với một Tinh Linh, kết bạn với con người là một việc phải vô cùng thận trọng và chuẩn bị tâm lý kỹ càng.
Nhưng năm đó Ted Lille không ngờ rằng sự chuẩn bị tâm lý của mình đã đi sai hướng – anh nên lo lắng không phải về việc chia tay người đoản mệnh, mà là về việc tái ngộ một bóng ma vĩnh sinh ngoài không gian.
May mắn thay, ánh sáng nhân tính vẫn còn le lói trong bóng ma đó - dù ánh sáng đó chứa đựng nhiều sự thật mà anh không dám nhìn, bao quanh bởi nhiều tiếng ồn mà anh không dám nghe.
"Tôi vừa thảo luận với Morris về chuyện của Tứ Thần giáo hội," Duncan chủ động nói, "Tôi biết sẽ có một hội nghị, nhưng không ngờ tin chính thức lại đến nhanh như vậy."
Ted Lille im lặng một lát, lấy ra một phong thư được đóng dấu cẩn thận từ trong ngực, đặt lên bàn trà, đẩy về phía Duncan.
"Tôi không chắc anh có quan tâm đến thư mời hay không, dù sao Học Viện Phương Chu bảo tôi đưa cái này cho anh," anh nói, "Trên này có chữ ký của Tứ Thần Giáo Hoàng, anh có thể xem đây là lần đầu tiên Tứ Thần giáo hội chính thức lấy lòng Thất Hương hạm đội."
Ánh mắt Duncan rơi vào phong thư được đóng gói tinh xảo, anh mở nó ra, lấy ra "thư mời" đặc biệt.
Trên tấm thiệp cứng cáp, dòng chữ xinh đẹp thông báo Tứ Thần giáo hội sẽ tổ chức một "Hội nghị bế môn đặc biệt” và mời "Chủ nhân Thất Hương hạm đội”, “Nhà thám hiểm vĩ đại thuyền trưởng Duncan". Nội dung không có gì đặc biệt, chỉ có bốn chữ ký tòa sáng cuối thư mời thu hút sự chú ý của Duncan.
Chúng chói mắt như tia lửa điện trong bóng tối –
Lakhmids, Tarekin, Gormona, Bartok.
Duncan bình tĩnh nhìn những cái tên này, không hề cảm thấy bất ngờ.
"Họ nói hội nghị sẽ diễn ra vào ngày mai – nhanh vậy sao?" Anh cất thư mời, đồng thời nói.
“Đúng vậy, ít nhất là từ thái độ của Runes, hội nghị càng sớm càng tốt," Ted Lille gật đầu, “Trước trưa mai, hạm đội Tử Thần giáo hội sẽ lần lượt đến gần Khinh Phong Cảng, tất cả Hành Hương Phương Chu sẽ xuất hiện — đó là một việc trọng đại."
Duncan khẽ giật mình, Morris vô thức kinh hô: "Hả? Ý anh là hội nghị sẽ diễn ra ở thế giới thực, bốn vị Giáo Hoàng muốn tụ tập ở đây?"
"Đúng vậy, ban đầu tôi cũng nghĩ đây sẽ là một hội nghị thông qua cộng hưởng linh năng, như các Giáo Hoàng và thánh đồ vẫn làm, nhưng không ngờ hội nghị lại diễn ra ở thế giới thực, càng không ngờ... ngay vào ngày mai."
"Đối với một hội nghị bế môn quan trọng như vậy, điều này gần như tương đương với việc không có quá trình chuẩn bị, mà việc di chuyển của Hành Hương Phương Chu cũng cần thời gian..." Duncan trầm ngâm, dường như đã nghĩ ra điều gì, "Vậy nên, câu trả lời hợp lý nhất là bốn Hành Hương Phương Chu đã được điều động đến gần biên giới phía Nam trước hôm nay – thậm chí trước sự kiện Khinh Phong Cảng. Tứ Thần giáo hội có thể đã có một kế hoạch hội nghị, và tình hình ở Khinh Phong Cảng chỉ là một thời cơ bất ngờ, để họ tranh thủ sắp xếp hội nghị vào đó, vào ngày mai?"
"Xem ra là vậy."
”. Gần đây đã xảy ra chuyện gì sao? Có liên quan đến việc giáo hội hoạt động râm rộ ở vùng biển biên giới và những hạm đội tập kết gần Vĩnh Hằng Duy Mạc không?”
"Tôi biết những chuyện anh nói, nhưng tôi không rõ nội tình cụ thể."
Duncan hơi ngạc nhiên: "Ngay cả anh, Chân Lý Thủ Bí Nhân, cũng không biết?"
"Tôi thực sự không biết," Ted Lille lắc đầu, "Chân Lý Thủ Bí Nhân, thẩm phán quan, người giữ cửa, người giữ lửa cũng vậy, dù về mặt thân phận là đại diện cao nhất của giáo hội thành bang, nhưng chúng tôi chỉ nắm giữ các vấn đề của thành bang. Bốn Hành Hương Phương Chu thực tế lại hoạt động độc lập với hệ thống giáo hội, bốn vị Giáo Hoàng trực tiếp chỉ huy những Phương Chu đó, mọi bí mật đều được phong tỏa trong nội bộ hạm đội Phương Chu, không giao thoa với các giáo hội thành bang, nhất là... những bí mật tương đối nguy hiểm."
Anh ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Duncan.
“Đây là biện pháp an toàn cần thiết.”