"Hạ Lão Tiên Sinh khuân đồ về cũng chẳng thèm lôi ra ngắm nghía, cũng chả mướn chuyên gia đến thẩm định, cứ vứt toẹt vào trong kho thế thôi."
"Cho nên Tiểu Tần sư phụ hỏi tôi đi ăn cơm ở Phân Viên có gì cần chú ý, thật ra chẳng có gì phải chú ý cả, điều duy nhất cần nhớ là đừng có chạy lung tung. Mấy năm trước còn xảy ra một chuyện ly kỳ, có hai tên trộm vặt không biết hóng hớt từ đâu rằng mấy gian phòng ở Phân Viên có chứa đồ cổ vô giá, thế là nhờ vả quan hệ, bỏ ra đống tiền đặt chỗ ăn tối ở Phân Viên, lúc ăn cơm lại cố tình câu giờ, định nhân lúc trời tối lẻn vào Phân Viên chôm đồ."
"Kết quả bị Hạ Lão Tiên Sinh tóm gọn tại trận. Hai tên trộm hơn 20 tuổi đầu mà đánh không lại Hạ Lão Tiên Sinh đã tám, chín chục tuổi. Sau đó cảnh sát tới còn phải khuyên Hạ Lão Tiên Sinh lớn tuổi rồi đừng có xông pha lên tuyến đầu bắt trộm nữa, cẩn thận kẻo trật khớp lưng."
"Vì chuyện này mà Hạ Lão Tiên Sinh đặc biệt không phục, chỉ thẳng mặt hai tên trộm mắng kỹ năng chôm chỉa của bọn chúng còn chẳng bằng một nửa sư đệ của ông năm xưa, năng lực nghiệp vụ cỡ đó mà cũng đòi đi ăn trộm."
"Cũng chính vì chuyện này mà mọi người tò mò suốt một thời gian, thắc mắc Hạ Lão Tiên Sinh đào đâu ra người sư đệ mà trước giờ chưa từng nghe ông nhắc tới, còn sư phụ của ông thì chúng tôi lại từng nghe danh. Nghe đồn là Trần sư phụ của Thái Phong Lâu năm xưa, lúc Bắc Bình thất thủ thì cả nhà đã gặp nạn..."
"Cả nhà gặp nạn?!" Tần Hoài không nhịn được bèn cất cao giọng: "Gặp nạn thế nào?”
Lăng Quảng Chiêu: ? Trọng tâm chú ý của Tiểu Tần sư phụ thật sự rất kỳ quái.
"Chuyện này thì tôi cũng không rõ lắm, chuyện từ đời tám hoánh nào rồi, lúc Bắc Bình thất thủ không biết ông nội tôi đã đẻ ra chưa nữa." Lăng Quảng Chiêu tỏ vẻ chuyện này đã chạm đến điểm mù kiến thức của hắn: "Tôi vừa nãy còn chưa nói xong, cũng chính vì hai tên trộm vặt kia. Vốn dĩ Phân Viên không có giờ giấc hoạt động cố định, chỉ đơn thuần là mở cửa phục vụ bữa trưa và bữa tối, nhận đặt bao nhiêu bàn thì thực khách sẽ báo cho Hạ Lão Tiên Sinh đại khái mấy giờ họ đến."
"Từ sau vụ ăn trộm đó, Phân Viên chỉ mở cửa đến 9 rưỡi tối thôi, muộn hơn nữa là Hạ Lão Tiên Sinh lười dán mắt vào màn hình camera giám sát."
"Hai tên trộm kia đúng là ngu hết phần thiên hạ, chọn buổi tối tới ăn trộm thì có ích gì? Trong Phân Viên có lắp camera giám sát, mà camera đó còn có cả chế độ hồng ngoại nhìn xuyên màn đêm nữa."
Tần Hoài vô thức nhìn sang Triệu Thành An, Triệu Thành An đã sớm bật chế độ trốn việc từ lâu, chăng buồn động tay vào bất cứ việc gì. Thấy Tần Hoài đột nhiên nhìn mình với vẻ mặt phức tạp, hắn còn tưởng bản thân lười biếng quá mức lộ liễu, đến độ làm mất luôn cái danh hiệu "Ông hoàng cày cuốc" của Tri Vị Cư ở bên ngoài, bèn vội vàng cắm mặt vào làm việc.
Kết quả Triệu Thành An vừa bắt đầu nhào bột, đã phát hiện Tần Hoài vẫn còn đang nhìn chằm chằm mình.
"Sao thế?" Triệu Thành An hỏi.
"Không có gì, tớ chỉ muốn hỏi cảm tưởng của cậu sau khi nghe xong mấy chuyện này thôi." Tần Hoài đáp.
Lăng Quảng Chiêu: ? Chẳng phải hắn vừa mới kể mấy cái Bát Quái bình thường thôi sao? Người của Tri Vị Cư nghe hóng chuyện xong còn phải phát biểu cảm nghĩ nữa à, khắt khe đến thế cơ á?
Đồng Đức Yến: Bây giờ hắn thật sự rất khó phán đoán xem đầu óc của Tần Hoài và Lăng Quảng Chiêu ai có vấn đề hơn ai, cả hai người đều diễn quá tự nhiên rồi.
"Tớ thì có cảm tưởng gì được chứ, mấy chuyện Lăng Quảng Chiêu vừa kể tớ đều biết tỏng hết rồi." Triệu Thành An đắc ý nói, vẻ mặt kiểu: Không ngờ đúng không, tớ dù ở tít Hàng Châu xa xôi nhưng vẫn hít được drama của đất Bắc Bình bọn họ đấy.
"Sau đó hai tên trộm ngu ngốc kia bị bóc lịch một năm ba tháng, vụ đó năm xưa còn lên cả bản tin thời sự cơ mà. Chị Yến còn lôi chuyện này ra để giáo huấn tớ, bảo tớ bớt mua mấy cái tác phẩm nghệ thuật với tranh ảnh đi, Hạ Lão Tiên Sinh giàu nứt đố đổ vách như thế mà mua đồ cổ còn bị lừa cho sấp mặt, tớ có tí tiền mọn thì đừng để bị vặt lông."
"Thế mà giống nhau được à? Tớ mua là để đầu tư!"
"Hay là cậu mở app lên nhìn lại cái quỹ cổ phiếu đang xanh lè xanh lét đến phát hoảng kia một cái đi?"
"Tần Hoài, có những lúc cậu nói chuyện nghe ngứa đòn thật sự.”
Hai người nhìn nhau cạn lời, lại cắm mặt vào làm Điểm Tâm. Lăng Quảng Chiêu cũng không chịu rời đi, cứ đứng chầu chực bên cạnh nhìn ngó, cũng chẳng biết hắn có hiểu mô tê gì không. Bầu không khí trong bếp nhất thời trở nên vô cùng im ắng.
Người phá vỡ sự im lặng này là Đồng Đức Yến.
Đồng Đức Yến bưng một phần Du Bạo Song Thúy vừa mới ra lò còn bốc khói nghi ngút đi thẳng về phía Tần Hoài, đặt toạch đĩa thức ăn lên bàn bếp của hắn: "Hôm qua sau khi cậu về thì lặn mất tăm không thấy qua Bát Bảo Trai, tôi đoán chắc cậu có việc bận nên cũng không nhắn tin WeChat hỏi."
"Món ăn hôm qua coi như hời cho Lăng Quảng Chiêu rồi, hôm nay cậu chịu khó ăn tạm trong bếp nhé."
Ngoài miệng Đồng Đức Yến thì nói vậy, nhưng trên mặt lại hiện rõ dòng chữ: cậu tốt nhất nên cho tôi một lời giải thích hợp lý.
Chết dở, hôm qua xem xong mộng cảnh kích động quá, trong đầu toàn là chuyện Hạ Sinh vậy mà lại chính là Hạ Mục Bính, quên béng mất vụ qua Bát Bảo Trai ăn cơm.
LVQ8371