Hiếm hoi lắm Tần Hoài mới xin nghỉ phép ở nhà nặn Điểm Tâm, trong nhà lại chỉ có mỗi Thạch Đại Đảm đứng đựa vào cửa bếp, tay cầm quả táo vừa gặm vừa xem hắn làm. Bầu không khí thong dong đến mức khiến Tần Hoài ngỡ như mình đang ở Vân Trung Thực Đường vậy.
Bầu không khí đã chill đến thế này rồi, Tần Hoài dứt khoát lục luôn cái giá đỡ điện thoại bằng gỗ do Trương Chử tự tay làm từ trong vali ra, dựng trên bàn bếp rồi mở video call cho Tào Quế Hương từ xa.
Tào Quế Hương đang ở nhà cày phim, Trương Chử ngồi bên cạnh bà cắn hạt dưa.
"Sư phụ, Trương Chi Uẩn và Thanh Thanh được nghỉ chưa ạ?" Tần Hoài cực kỳ rành rẽ cái đạo lý nói chuyện với người lớn tuổi là phải lôi con cháu ra hỏi thăm trước tiên, thế nên hắn vừa mở mồm đã hỏi ngay tình hình hai đứa cháu đang tuổi đi học.
"Chưa đâu, ngày 6 tháng 7 hai đứa nó mới thi cuối kỳ, thi tận hai ngày, phải đợi đến mùng 8 mới được nghỉ. Dù còn cách kỳ nghỉ tận 10 ngày, nhưng thằng Uẩn Uẩn đã bắt đầu lên menu rồi, thoắt cái đòi ăn tôm hùm đất om dầu, thoắt cái lại đòi canh vịt già hầm nấm đùi gà, thậm chí còn order cả bào ngư sốt dầu hào nữa chứ. Ai không biết khéo lại tưởng đợt này nó chắc mẩm giật top 1 toàn khối về cho cô xem ấy." Tào Quế Hương cười ha hả, giọng điệu ngập tràn vẻ tự hào về thành tích học tập của cháu ngoan.
"Con bé Thanh Thanh cũng y chang, nằng nặc đòi xơi Vi Cá Om Vàng với Thịt Vạn Phúc, cô còn nghỉ hai đứa này thông đồng với nhau rồi ấy chứ, gọi món chắng trùng nhau món nào."
Đối mặt với cái chủ đề liên quan đến thành tích học tập của con cháu này, Thạch Đại Đảm câm nín đếch dám hé răng nửa lời.
Thạch Đại Đảm không nói, thì Tào Quế Hương tự nhiên sẽ réo tên. Anh ta đang tựa vào cửa bếp, góc quay của điện thoại vừa vặn lia trúng anh ta, thế là bà nhìn chằm chằm vào màn hình cười hỏi: "Lão Thạch, cậu đi chuyến này cũng phải ngót nghét hai ba tháng rồi nhỉ."
"Đầu tiên là Sơn Thị, sau đó lượn sang Cô Tô, giờ lại đáp xuống Hàng Châu, vẫn chưa định vác mặt về à? Tôi thấy cậu dạo này ăn uống béo tốt phết đấy, tuần trước lão Trương nhà tôi đi chợ mua đồ ăn, còn đụng mặt vợ cậu ngoài đó. Vợ cậu kể lể với lão Trương nhà tôi là chả biết cậu đi công tác khảo sát cái dự án quái quỷ gì mà đi mãi không về, còn nghi cậu bị đa cấp lừa nữa cơ."
Thạch Đại Đảm chỉ biết cười trừ ngượng ngùng, thành thật khai báo: "Mai tôi về rồi, hai đứa nhà tôi học trường tư nên được nghỉ sớm, hôm nay là thi xong hết rồi."
"Sáng mai tôi bay, chắc lúc hạ cánh là có điểm rồi. Quế Hương, tôi nhờ chị một việc nhé, nếu trước 5 giờ chiều mai mà tôi chưa nhắn tin cho chị, thì phiền chị nháy máy gọi tôi một cuộc, cứ bảo là chị nấu sẵn một mâm đồ ăn ngon gọi tôi sang xơi cơm.”
Tào Quế Hương: "... Làm gì mà căng thế?"
Thạch Đại Đảm thở dài thườn thượt, trưng ra cái biểu cảm kiểu "chị thì biết cái gì": "Thằng Uẩn Uẩn với con bé Thanh Thanh nhà chị, từ bé đến lớn thi cử không đứng nhất thì cũng đứng nhì. Còn hai cái đứa ôn con nhà tôi, từ bé đến lớn thi cử không bét bảng thì cũng đội sổ."
"Trình độ văn hóa của tôi chị cũng rõ rồi đấy, biết được có vài chữ bẻ đôi, đọc nhiều chữ tí là nhức hết cả đầu. Thuê gia sư về kèm cho con, tôi ngồi hóng kế bên cũng nghe như vịt nghe sấm. Thế nên từ nhỏ đến lớn chuyện học hành của tụi nó toàn một tay vợ tôi lo, cô ấy cáu gắt cũng là lẽ thường tình."
"Chỉ có mỗi một tật xấu là hay giận cá chém thớt thôi."
Tần Hoài nghe mà suýt thì phì cười, sao trước kia hắn không nhận ra Thạch Đại Đảm chém gió hài hước đến thế
"Thế đợt này cậu về, còn ghé qua chỗ Tiểu Tần nữa không?" Tào Quế Hương hỏi, "Tôi thừa biết cậu khoái ăn mấy món tinh bột, Điểm Tâm Tiểu Tần làm chắc chắn hợp gu cậu rồi, nhưng cậu cũng tém tém lại bớt đi. Có tuổi rồi, cẩn thận ăn lắm lại dính combo mỡ máu, huyết áp, tiểu đường đấy."
Thạch Đại Đảm tiếp tục cười xòa: "Không dính đâu."
Quả thực là không dính được, hiện tại Thạch Đại Đảm đã độ kiếp thành công, xét theo một khía cạnh nào đó thì anh ta thuộc về thực thể vượt tầm nhân loại rồi, sức khỏe trâu bò khỏi bàn.
Còn trâu bò cỡ nào á, cứ nhìn ông lão 92 tuổi Tất Phương vẫn còn sức đi quậy tung bệnh viện là đủ hiểu.
"Lần này về để xem tình hình đã, lâu lắm rồi tôi chưa ra khơi câu cá nên cũng định đi kiếm ít hàng ngon. Dạo trước Tết tôi đã lỡ hứa với hai đứa ôn con ở nhà là nghỉ hè sẽ cho tụi nó xuất ngoại xõa một chuyển. Đợt này về... chắc phải lết qua cuối tháng 8 mới có thời gian quay lại chỗ Tiểu Tần ăn chực được."
"Vốn dĩ giữa tháng 7 Tiểu Tần lên Bắc Bình dự cái hội giao lưu gì đấy tôi cũng tính bu bám theo, nhưng hôm qua nhẩm lại lịch trình thì thấy kẹt cứng không đi nổi."
Nghe Thạch Đại Đảm nhắc đến Bắc Bình, Tào Quế Hương hơi khựng lại: "Trên Bắc Bình cũng tổ chức hội giao lưu cơ à."
Tần Hoài nhận ra giọng điệu của Tào Quế Hương có chút buồn bã, hắn ngẩng lên nhìn điện thoại, cất tiếng hỏi: "Sư phụ, lần này con đi Bắc Bình, ngoài dự hội giao lưu thì con tính ở lại chơi thêm một ngày nữa. Con nhớ sư phụ từng kể hai vị sư huynh của người đều đã xuất ngoại, sư phụ có cần con ghé qua Vĩnh Hòa Cư hỏi thăm xem có phương thức liên lạc của hai vị ấy không ạ?"
Tào Quế Hương lắc đầu: "Bao nhiêu năm trôi qua rồi, thôi bỏ đi."
LVQ8371