Sự giàu có của giới bếp món mặn đắng cấp thật sự khiến đám đầu bếp bánh trái như Tần Hoài nhìn mà nghiến răng ghen tị.
Triệu Thành An cũng hơi sốc nhẹ: "Đậu xanh, Bát Bảo Trai này rốt cuộc một năm kiếm được bao nhiêu tiền vậy? Đúng là quá sức đại gia, làm Tri Vị Cư chúng ta trông cứ như lũ nhà quê nghèo rớt mồng tơi lên thành phố xin ăn vậy."
"Đừng nói thế." Tần Hoài an ủi: "Chỉ có cậu là người của Tri Vị Cư thôi, tôi thì không phải."
Khách sạn chỉ cách Thái Phong Lâu tầm 2.4 km. Triệu Thành An ăn no ứ hự trên máy bay nên đang rất cần tiêu thực, hắn kiểm tra nhiệt độ, cảm thấy 30°C cỏn con cũng chẳng nhằm nhò gì nên mạnh dạn đề nghị: "Hay là hai đứa mình đi bộ qua đó luôn đi?"
Phù du các người toàn trải nghiệm nhân sinh muôn màu theo kiểu này à?
Tần Hoài không hiểu nổi, nhưng vẫn tôn trọng và gật đầu đồng ý.
Hai người cứ thế một kẻ dám nói, một kẻ dám làm, hùng dũng oai vệ xuất phát từ khách sạn đi bộ đến Thái Phong Lâu. Dọc đường đi, Tần Hoài cảm thấy về mặt lý thuyết thì hắn đều đã đi qua những đoạn đường này trong ký ức của Triệu Thành An và Trần Huệ Hồng. Dù sao thì năm xưa Phong Tiểu Tỷ ngày nào cũng citywalk trong nội thành, gần như đi mòn gót khắp mọi ngóc ngách.
Phạm vi 2 km quanh Thái Phong Lâu chắc chắn là địa bàn hoạt động thường xuyên của Phong Tiểu Tỷ.
Trăm năm trôi qua, nội thành Bắc Bình đã thay da đổi thịt hoàn toàn. Những tòa nhà cao tầng thay thế cho những dãy nhà trệt lụp xụp, đường nhựa phẳng lì lấp đi con đường đất đỏ bùn lầy năm xưa, những gánh hàng rong rao bán ven đường nay đã biến thành những cửa tiệm nằm ở khu đất vàng sầm uất. Rõ ràng bầu trời không còn xanh như trước, thậm chí còn có vẻ xám xịt do chất lượng không khí kém, nhưng Tần Hoài lại cảm thấy nó rực rỡ hơn rất nhiều so với trong ký ức.
Đập vào mắt là xe cộ tấp nập, kẹt xe hàng dài đến mức chẳng nhìn thấy điểm cuối, cũng chẳng còn bóng dáng những người ăn xin vật vờ dọc đường. Người đi đường dù mặc áo mới hay áo cũ thì cũng không phải là loại áo vải thô rách nát chắp vá chằng chịt. Những người ngồi xổm trong góc tường không phải là dân nghèo ốm đau bệnh tật chờ chết, mà là mấy người trẻ thấy nắng gắt quá nên tìm chỗ râm mát để bấm điện thoại.
Nội thành vẫn phồn hoa náo nhiệt như xưa, nhưng lại là một kiểu phồn hoa và náo nhiệt hoàn toàn khác.
Tần Hoài đã từng nhìn thấy Bắc Bình rất nhiều lần trong ký ức. Bắc Bình vào mùa đông, mùa thu hay mùa hè hắn đều đã thấy qua, nhưng một Bắc Bình như thế này thì đây là lần đầu tiên.
"Vừa rồi tôi chỉ đùa thôi, sao cậu lại làm như lần đầu tiên lên thành phố thế hả Tần Hoài?" Triệu Thành An thấy Tần Hoài cứ ngó nghiêng khắp nơi thì trêu chọc.
"Đúng là lần đầu tiên tôi tới Bắc Bình mà." Tần Hoài cười nói: "Quả nhiên giống hệt lời đồn, kẹt xe kinh khủng."
Triệu Thành An cực kỳ đồng cảm: "Cũng may hai đứa mình đi tàu điện ngầm chứ không gọi xe, nếu không giờ này vẫn còn đang chôn chân trên đường. Bản đồ chỉ đường báo là đi 100 mét nữa rẽ trái là tới Thái Phong Lâu rồi. Cậu nói xem có lạ không, nhà hàng này đóng cửa mấy chục năm rồi mà trên bản đồ vẫn tìm ra được."
"Không đúng, phải nói là ở cái khu đất vàng này mà lại có nhà hàng đóng cửa để trống mấy chục năm trời, chỗ này mà cho thuê thì một năm thu được bao nhiêu tiền chứ.”
Nói đoạn, Triệu Thành An dẫn Tần Hoài đi về phía trước, vừa rẽ trái, Thái Phong Lâu đã đập ngay vào mắt.
Tần Hoài khựng bước.
Hắn không ngờ rằng, sau gần cả trăm năm, Thái Phong Lâu mà hắn nhìn thấy lại mang dáng vẻ này.
Gần như giống hệt với những gì hắn thấy trong ký ức của Trần Huệ Hồng.
Vẻ ngoài giống nhau y đúc, tấm biển hiệu giống nhau y đúc, ngay cả hoa văn chạm trổ trên khung cửa sổ, bậc thềm trước cửa hay cây cột bên cạnh tấm biển cũng giống y xì đúc những gì Tần Hoài thấy trong ký ức.
Phải đến khoảnh khắc tận mắt nhìn thấy nhà hàng này, Tần Hoài mới nhận ra ấn tượng của hắn về Thái Phong Lâu sâu sắc đến nhường nào.
Hắn nhớ rất rõ nhiều chi tiết của Thái Phong Lâu, nhớ tấm biển hiệu mang đậm dấu ấn thời gian kia, nhớ cây cột trước cửa sau khi phủ sơn trông vô cùng cao lớn và sang trọng, nhớ hoa văn chạm trổ trên khung cửa sổ tầng một, nhớ những đường vân khắc đôi ở mép chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, nhớ kiểu dáng của bộ ấm chén mỗi lần phục vụ bưng trà lên, nhớ đôi đũa ngà voi dành riêng cho Phong Tiểu Tỷ, nhớ cả việc bàn tính trong phòng thu ngân bị khuyết mất một hạt.
Tần Hoài đặc biệt nhớ rõ, năm xưa Thái Phong Lâu với kiến trúc hai tầng độc lập đứng sừng sững ở khu vực này, lọt thỏm giữa những dãy nhà trệt xung quanh thì quả thực là hạc trong bầy gà.
Hiện tại, con hạc năm xưa đang nằm ngay khu trung tâm thương mại CBD, bị những tòa nhà cao ốc xung quanh vây kín, trông giống hệt như một công trình kiến trúc cổ đang được bảo tồn.
"Wovw." Triệu Thành An cảm thán: "Thảo nào Tần Hoài cậu một hai đòi qua đây check-in, hóa ra cái Thái Phong Lâu này là một địa điểm du lịch à!”
"Chỉ là không biết có được vào trong hay không thôi."
"Không được vào đâu." Một giọng nam trong trẻo vang lên từ phía sau Tần Hoài và Triệu Thành An. Hai người ngoảnh lại, phát hiện người trả lời câu hỏi của họ là một anh chàng Tây đẹp trai trẻ tuổi, nhìn lướt qua cũng phải cao trên 1m85.
"Đây không phải địa điểm du lịch, nó thuộc sở hữu tư nhân, không mở cửa cho người ngoài."
Anh chàng Tây đẹp trai phát âm chuẩn xác, nhả chữ rõ ràng giải thích xong thì giơ máy chụp vài tấm ảnh Thái Phong Lâu rồi rời đi.
LVQ8371