Tất nhiên, của rẻ là của ôi. Ở những nơi như thế này thì làm gì có chuyện không tốn đồng nào mà vớ được món hàng có giá trị nhất là mấy cô gái tân mười hai, mười ba tuổi xinh xắn, mơn mởn được — mấy món "hàng ngon” kiểu này đã bị bán sạch sành sanh từ mấy năm trước rồi, giờ chỉ nhặt nhạnh được mấy thằng nhóc choai choai hoặc mấy người phụ nữ vì miếng ăn mà tự nguyện bán mình thôi.
Còn về đàn ông trưởng thành, bọn buôn người cũng chẳng dám nhận, nhỡ đâu bị cướp ngược lại thì sao? Những thành phần còn lại thì chướng mắt chẳng thèm ngó ngàng tới, nhận về đi đường lỡ chết dở, đến nơi cũng khó bán, cái đám tinh ranh này đời nào chịu làm mấy vụ buôn bán lỗ vốn đó.
Có những kẻ buôn người thích làm cái trò buôn bán tay không bắt giặc này, tất nhiên cũng có loại chuyên đi theo con đường cao cấp, trong tay toàn là hàng xịn.
Phần lớn là kiểu tạp nham cái gì cũng nhận, thời buổi này loạn lạc, mạng người còn rẻ rúng hơn cả súc vật, có gì gom nấy, đám buôn người tép riu như bọn họ sao bì được với mấy tay buôn lớn, làm ăn ế ẩm, có đồng ra đồng vào là tốt rồi.
Tần Hoài cũng chẳng ngờ có ngày hắn lại được nghe một đám buôn người than vãn thị trường ảm đạm, làm ăn bết bát.
Những lúc không có người mua, đám buôn người lại tụ tập thành một cục chém gió rôm rả về mánh khóe làm ăn, chủ yếu là để khoe khoang.
Nào là gái tân mơn mởn trong tay ai bị người trong ngõ hẻm mua với giá cao, thằng bé trông tàm tạm trong tay ai được một ông lớn có sở thích quái đản nào đó rước đi, ông XX thích loại hàng thế nào, phủ XX dạo này muốn mua lô người ra sao, chém gió bọt mép văng tung tóe, chẳng mảy may lo lắng đám "hàng hóa" dưới trướng bỏ trốn.
Mà đúng là chẳng cần phải lo thật.
Thủ đoạn chung của đám buôn người này là không cho "hàng hóa" ăn no, nhưng cũng không để chết đói, cứ giữ chúng ở tình trạng dở sống dở chết, hễ nằm được là tuyệt đối không ngồi thở. Đám "hàng hóa" này về cơ bản đều lết theo bọn chúng vượt từ tỉnh này sang tỉnh khác, có đứa còn băng qua mấy tỉnh liền, vì muốn tiết kiệm chi phí nên chẳng đời nào có chuyện được ngồi xe cộ, toàn bộ đều cuốc bộ hết.
Những kẻ lết được đến tận đây để đem bán đều là loại có sức vóc tương đối khá, đứa nào yếu ớt, không trụ nổi thì đã bỏ mạng dọc đường từ đời thuở nào rồi. Theo lời đám buôn người này thì đây cũng là một cách để sàng lọc chất lượng hàng hóa.
Bọn chúng làm nghề này cũng phải giữ chữ tín, nếu vớ phải mấy con ma ốm bán cho khách, mang về nuôi vài ngày lăn đùng ra chết thì khách chắc chắn sẽ đến tìm tính sổ. Cách sàng lọc này tuy ti lệ hao hụt cao, nhưng được cái cực kỳ hiệu quả.
Đương nhiên, hàng cao cấp thì không thể xài cách sàng lọc này, hàng cao cấp toàn bán theo cân. Cái cân nằm cách đó không xa chính là chuyên dùng để cân hàng cao cấp, một cân bao nhiêu tiền, nhẹ quá cỡ bốn năm chục cân khách cũng chẳng thèm lấy, vì sợ khó nuôi.
Do đó, ngay trong cái đám "hàng hóa" cơ bản chỉ có thể nằm thở thoi thóp này cũng bị phân chia thành dăm bảy loại. Hàng bét dĩ thì đừng mơ tới bánh trái, mỗi ngày được phát cho hai lạng đậu đen đã là phúc tổ bảy đời rồi, hàng tầm trung ví dụ như đứa bé đang nằm lăn lộn dưới đất kia, thì có bánh bột, khoai lang các loại ngũ cốc để nhét bụng, ăn no tàm tạm nhìn cho có tí sức sống để dễ bề tống khứ.
Chế độ ăn của hàng cao cấp thì lại vô cùng thịnh soạn, gạo kê trộn với ngũ cốc nấu thành cháo, lại còn có cả bắp cải, tên buôn người nào hào phóng chút đỉnh thậm chí còn mua cả đồ ăn thừa từ các nhà hàng trong thành về trộn chung vào nồi cháo. Đám kia chỉ được ăn đồ lạnh lẽo, cứng ngắc, ôi thiu, duy chỉ có bọn này là được húp một ngụm cháo nóng hổi.
Chỗ đám buôn người tụ tập chém gió nằm ngay sát nồi cháo, vừa buôn dưa lê vừa dán mắt vào nồi, đám vật sống đang nằm thoi thóp dưới đất chỉ dám đứng từ xa nhìn thèm thuồng chứ cấm dám bén mảng tới gần, chỉ sợ mon men lại gần sẽ bị coi là ăn cắp rồi xơi một trận đòn nhừ tử.
Đúng vậy, ngay tại cái nơi màn trời chiếu đất, bọn buôn người tụ tập bán chác này vậy mà cũng có trộm.
Một tên trộm chuyên nẫng đồ ăn.
Ban đầu thì mất hạt đậu, bánh bột, khoai lang các loại, lúc mất mấy thứ này đám buôn người cũng chẳng mảy may để tâm, vì số lượng không nhiều, cứ đinh ninh là bị đứa "hàng hóa" to gan nào đó lén lút ăn vụng, dù sao mấy món hàng này cũng sắp sửa đem bán, bọn buôn người cũng lười tính toán.
Đến khi cháo trong nồi vơi đi rõ rệt thì đám buôn người mới tá hỏa nhận ra có biến, bắt đầu tra hỏi lục soát, cảm thấy tên trộm này quả là to gan lớn mật dám vuốt râu hùm, đồ ăn kiểu gì cũng dám thó, nồi cháo này có độn cả gạo kê đấy, bình thường bọn chúng còn chẳng nỡ ăn!
Kết quả là lùng sục ròng rã mấy ngày trời cũng chẳng tóm được bóng dáng tên trộm, đồ ăn bị mất cắp thì ngày một nhiều, ngay cả túi thức ăn thừa mà tên buôn người họ Trương nào đó cắn răng bỏ ra một mớ tiền lớn để mua cũng không cánh mà bay.
Tức đến nỗi gã Trương Đại này phải buông lời cay độc, hễ tóm được tên trộm này thì nhất định phải đánh gãy chân nó rồi ném thắng xuống giếng.
Đương nhiên, đây cũng chỉ là lời nói lúc nóng giận mà thôi, ném xuống giếng là một kiểu chết vô cùng xa xỉ. Ném xuống giếng đồng nghĩa với việc nước trong giếng đó tạm thời không thể uống được nữa, đào một cái giếng tốn kém lắm chứ đùa, nhà có điều kiện cỡ nào mà dám ném người xuống giếng cơ chứ.
LVQ8371