"Đầu bếp bên Kim Lăng kín miệng thật đấy." Tần Hoài cũng phải cảm thán, "Đúng rồi, sáng mai họp thì chỗ ngồi là xếp theo đơn vị nhà hàng phải không?”
"Đúng thế, tôi không nói thì sao cậu biết được, đến lúc đó cậu cứ ngồi cùng tôi là xong. Vị trí ngồi kiểu này được sắp xếp rất có chủ đích đấy, nhiều đầu bếp của các nhà hàng nhìn nhau không vừa mắt đâu, nếu có cãi vã thật thì lúc đó chúng ta cứ xem náo nhiệt là được, nhớ rút điện thoại ra mà quay video nhé."
"Chắc tôi không ngồi cùng cậu được rồi, Hoàng An Nghiêu bị lạ nước lạ cái nên phải nhập viện, ngày mai tôi phải đại diện cho Hoàng Ký đi họp."
Một ông đồng nghiệp to lù lù của hắn, tối nay thậm chí còn ngủ chung phòng với hắn, chỉ chớp mắt cái đã biến thành người cùng ngành rồi sao?
Hoàng Ký làm sao thế? Cái hội nghị chẳng mấy quan trọng này mà lại phái mỗi Hoàng An Nghiêu đến, thế này cũng quá là hời hợt rồi.
"Vậy cậu... có rõ các mối quan hệ của Hoàng Ký không? Mấy nhà hàng bếp món mặn của bọn họ có thể có vài chuyện đấu đá ngầm, dân làm bánh trái như chúng ta không rành đâu."
"Không biết, nhưng tôi đoán Hoàng An Nghiêu chắc cũng chẳng biết đâu. Cậu ấy nhờ tôi đi họp thay, ngoài ra không nói gì thêm, tôi nghi ngày mai lúc đi họp, tôi có tự xưng là Hoàng An Nghiêu thì người khác cũng chẳng nghi ngờ gì."
Triệu Thành An không biết nói gì hơn, chỉ đành thốt lên một chữ "đỉnh".
Triệu Thành An mất hai phút để tiêu hóa sự thật đồng nghiệp đột ngột hóa thành đối thủ cạnh tranh, nhưng rất nhanh hắn đã lấy lại tinh thần, hào hứng nói: "Thực ra Tần Hoài cậu đại diện cho Hoàng Ký đi họp cũng hay."
"Hoàng Ký là nhà hàng bếp món mặn lâu đời, chắc chắn sẽ được xếp ngồi chung với các nhà hàng lâu đời khác. Cậu có thể thâm nhập vào trung tâm hóng hớt, đến lúc đó mà có cãi lộn hay đánh nhau thật, góc quay của cậu chắc chắn sẽ đẹp hơn tôi."
Tần Hoài: ... Sao Triệu Thành An cứ chấp niệm với chuyện cãi vã đánh nhau thế nhỉ, hội bếp món mặn đi họp thường xuyên tẩn nhau ngoài đời thật à?
Thấy Tần Hoài không nói gì, Triệu Thành An lại lắm miệng hỏi thêm một câu: "Hay là cậu có ý tưởng gì khác?"
"Cũng chẳng có ý gì khác, tôi chỉ muốn mượn cơ hội giao lưu này làm chút Điểm Tâm, nhờ mọi người nhận xét và góp ý giúp thôi." Tần Hoài thuận miệng đáp.
Không phải chứ người anh em, hội giao lưu là cơ hội tốt để trốn việc đi chơi thế này, mà trong đầu cậu lại thực sự nghĩ đến chuyện giao lưu và làm Điểm Tâm sao?
Đừng có cày cuốc nữa ông nội, chúng ta đều không ở Tri Vị Cư, Bắc Bình không có phong trào cày cuốc đày đọa nhau thế đâu, nhập gia tùy tục đi có được không.
Hội giao lưu bình thường đúng nghĩa chỉ là họp hành, ăn uống và đi dạo loanh quanh thôi, chỉ có hội giao lưu của Tri Vị Cư chúng ta mới bắt các đầu bếp Điểm Tâm chưi vào bếp làm bánh.
Tần Hoài không rõ hội giao lưu bình thường diễn ra thế nào, nhưng hắn đã có kế hoạch riêng.
8 giờ 50 phút sáng hôm sau, Tần Hoài và Triệu Thành An cùng nhau đến Bát Bảo Trai. Là một thương hiệu lâu đời ở Bắc Bình, Bát Bảo Trai cũng là một tòa nhà hai tầng độc lập, bề ngoài mang vẻ cổ kính, nhưng phong cách trang trí bên trong lại cực kỳ hiện đại, nhìn qua là biết mới được tu sửa trong một hai năm gần đây.
Để chuẩn bị cho hội giao lưu lần này, Bát Bảo Trai còn cố ý ngừng kinh doanh sảnh tiệc một ngày. Xét đến quy mô sảnh tiệc của nhà hàng này, có thể thấy họ vô cùng coi trọng sự kiện.
"Tần Hoài, cậu nói xem Bát Bảo Trai khua chiêng gõ mõ tổ chức hội giao lưu này rốt cuộc là vì cái gì? Lại còn dám ngừng kinh doanh cả một ngày, hồi Tri Vị Cư chúng ta làm hội giao lưu toàn là ra mắt Điểm Tâm mới, doanh thu còn tăng hơn ngày thường ấy chứ." Triệu Thành An nhỏ giọng lầm bầm.
Tần Hoài: Hội giao lưu của Tri Vị Cư chủ yếu là tóm cổ các đầu bếp Điểm Tâm từ nam chí bắc nhét vào bếp nhà mình bắt làm bánh, doanh thu không tăng mới lạ đấy?
"Không biết." Tần Hoài đáp: "Tôi chỉ quan tâm xem tổ chức hội giao lưu ở sảnh tiệc thì có được phục vụ Điểm Tâm và trà nước không thôi."
Sự thật chứng minh, Lăng ông chủ lắm tiền nhiều của đã cung cấp đầy đủ.
Không chỉ cung cấp trà nước và Điểm Tâm, mà còn có đủ các loại đồ uống: Coca, Sprite, nước có ga, nước ép trái cây, cà phê không thiếu thứ gì, menu đồ uống còn đa dạng hơn cả trên máy bay.
Người tham dự của mỗi nhà hàng đều được xếp chỗ ngồi riêng, về cơ bản là bếp món mặn ngồi cùng bàn với bếp món mặn, đầu bếp bánh trái ngồi cùng bàn với đầu bếp bánh trái. Trong những tình huống bình thường, các buổi giao lưu giữa các nhà hàng thế này nếu không phải là Ông Chủ đích thân đến, thì cũng là đầu bếp phó hoặc nhân vật số ba ra mặt.
Do Bát Bảo Trai là thương hiệu lâu đời ở Bắc Bình, hai năm nay danh tiếng cũng đang lên, vung tiền lại hào phóng, cộng thêm đây là lần đầu tổ chức hội giao lưu quy mô lớn như vậy, nên không ít nhà hàng đều rất nể mặt Lăng Quảng Chiêu mà cử thắng Bếp Trưởng tới dự.
Ngồi ngay bàn bên cạnh Tần Hoài chính là Bếp Trưởng của Trình Phảng Cư trong truyền thuyết - Vua ăn dưa Bùi Thắng Hoa.
Tần Hoài hơi tò mò, lén lút quan sát Bùi Thắng Hoa.
LVQ8371