"Đảm bảo là con nhà lành 10091”
Vị khách có chút do dự, có vẻ cũng hơi mủi lòng, suy nghĩ một chốc rồi lắc đầu: "Lớn tuổi quá."
Thái Đầu ngớ người, buột miệng thốt lên: "Chín tuổi mà còn lớn ư, ông chủ ơi, tôi cam đoan không hề khai gian tuổi đâu. Không như mấy kẻ lòng dạ đen tối kia, bảy tám tuổi mà dám nói vống lên mười một mười hai tuổi."
Câu này của Thái Đầu vừa thốt ra, những gã buôn người khác lập tức trợn trừng mắt lườm nguýt.
Vị khách chẳng màng giải thích, chỉ lắc đầu: "Chín tuổi là lớn rồi."
Nói xong liền quay lưng định bỏ đi. Thái Đầu cuống cuồng, giơ tay định níu lại nhưng không dám, tức tối tính giáng ngay cho Hạ Sinh hai cước. Ngay khoảnh khắc cú đá đầu tiên sắp giáng xuống, Hạ Sinh chợt ngẩng đầu lên tiếng: "Thưa ông chủ, cháu sinh vào dịp cuối năm, theo phong tục quê cháu thì đẻ cuối năm bị tính thêm một tuổi, tuổi mụ lại cộng thêm một tuổi nữa. Cháu gọi là 9 tuổi, nhưng tính đúng ra thì cháu mới có 7 tuổi thôi.”
Lời của Hạ Sinh đã níu chân vị khách. Vị khách quay đầu lại, nhìn cậu bé, hỏi: "Đã từng đi học chưa?"
"Trong làng có một cụ đồ già, trước kia mẹ cháu có biếu cụ miếng thịt khô nhờ cụ dạy cháu viết vài chữ. Cháu biết mặt vài chữ, cũng từng học qua chút tính toán ạ."
Thái Đầu sốt ruột: "Sao mày không nói sớm hả!"
Trên mặt Thái Đầu hiện rõ dòng chữ: Có kỹ năng này sao không nói sớm, nói sớm là mày đã được bán đi từ đời thuở nào rồi.
Vị khách gật đầu hài lòng, quay sang hỏi Thái Đầu: "Vừa nãy anh bảo thằng bé này giá bốn lạng rưỡi bạc."
Thái Đầu bắt đầu thấy tiếc rẻ: "Ông chủ ơi, đấy là vừa nãy thôi, còn bây giờ..."
"Lúc nãy chú ấy rao bán cháu chỉ có ba điếu tiền, mấy vị khách trước còn chê ba điếu tiền là đắt. Cháu căn bản không đáng giá bốn lạng rưỡi bạc đâu." Hạ Sinh lại mở miệng.
"Thằng ranh con, chỉ được cái mồm mép!" Thái Đầu tức lộn ruột, vung chân định đá tới nhưng bị vị khách cản lại.
"Bốn lạng rưỡi, tôi mua. Giờ muộn quá rồi, tôi dắt thằng bé về trước, ngày mai giờ Tỵ anh đến cổng nội thành đợi tôi ký khế ước." Nói đoạn, vị khách giao tiền cho Thái Đầu.
Thái Đầu cầm tiền, mặt mày lập tức hón hở, rối rít gật đầu: "Vâng vâng, cảm ơn ông chủ, sáng sớm mai tôi sẽ chầu chực sẵn ở cổng thành đợi ngài!”
Vị khách không nói thêm lời nào, dùng ánh mắt ra hiệu cho Hạ Sinh đi theo mình. Tần Hoài cũng hơi tò mò không biết vị khách vung tay hào phóng này từ đâu chui ra nên lặng lẽ bám theo, định hóng hớt thêm vài câu.
"Ta tên là Trần Thu Sinh, không phải quan lớn quan nhỏ gì, cũng chẳng phải thương nhân buôn bán, chỉ là một đầu bếp quèn thôi. Cháu đi theo ta thì không có chuyện được sống cuộc sống sung sướng đại phú đại quý đâu."
"Mục đích ta mua cháu cũng rất đơn giản. Vợ ta mất sớm, trong nhà chỉ có một đứa con trai độc nhất ốm đau dặt dẹo và một người hầu già. Dạo trước được bạn bè nhắc nhở, ta mới tính chuyện mua một thư đồng về học cùng con trai mình. Ta cần một đứa con nhà lành xuất thân tử tế, hiểu lễ nghĩa, thông minh, tốt nhất là biết đọc vài chữ, và độ tuổi bắt buộc phải nhỏ hơn con trai ta."
"Hiểu chưa?"
"Cháu hiểu rồi thưa ông chủ, sau này cháu nhất định sẽ hầu hạ thiếu gia thật tốt." Hạ Sinh đáp.
"Lát nữa ta sẽ mua cho cháu một bộ quần áo mới. Cháu ra nhà tắm công cộng tắm rửa sạch sẽ rồi cạo trọc đầu đi, ta sẽ rẽ qua tiệm thuốc mua ít thuốc bột bôi lên người cho cháu. Con trai ta tính tình hiền lành, thậm chí hơi nhút nhát. Nếu ta phát hiện cháu lén lút bắt nạt nó thì đừng trách ta cạn tình tống cổ cháu lên quan phủ. À không, bây giờ phải gọi là sở cảnh sát rồi."
"Cháu biết rồi thưa ông chủ."
Thấy Hạ Sinh vẫn mực thước cung kính, đầu không dám ngẩng lên, Trần Thu Sinh thở dài hỏi: "Vừa rồi gã buôn người kia nói hoàn cảnh của cháu là thật sao?"
Hạ Sinh sững sờ, khựng lại một nhịp rồi gật đầu: "Là thật ạ."
"Chỗ cháu đại hạn ba năm liền, ruộng nương trong nhà bán sạch bách. Để bớt miệng ăn, ông bà nội cháu thắt cổ tự tử, chị gái cháu cũng tự bán mình. Mẹ cháu cũng muốn bán mình nhưng đám buôn người chê mẹ già nên không nhận.”
"Ngay từ đầu kẻ buôn người cũng không muốn nhận cháu, chê cháu nhỏ tuổi nuôi không sống nổi, là mẹ cháu quỳ trên mặt đất dập đầu với bọn chúng, dập đầu thật nhiều thật nhiều, máu chảy lênh láng, cuối cùng bố cháu lấy nửa bao khoai lang cuối cùng còn lại trong nhà đưa cho kẻ buôn người, cầu xin ông ta nhận cháu rồi dẫn cháu rời khỏi nơi này, đi đến một nơi mới bán cháu cho một gia đình tử tế, ít ra cũng để cháu có miếng cơm ăn no."
Trần Thu Sinh dừng bước, nhìn sâu vào Hạ Sinh: "Ta không biết những lời cháu nói với ta là thật, hay là muốn mượn những lời này để chứng minh cháu là một thư đồng xuất thân tử tế, phẩm hạnh tốt, phù hợp với yêu cầu của ta, nhưng ít nhất điều này cũng chứng minh cháu là một đứa trẻ thông minh."
"Còn nữa."
"Cái người đi theo suốt dọc đường phía sau kia. Dò la địa bàn cũng được, cướp đường cũng xong, bây giờ cũng nên hiện thân đi chứ."
Trần Thu Sinh vừa thốt ra lời này, đã làm cho Tần Hoài giật thót mình. Phản ứng đầu tiên của hắn là đệt mọợ, sao ông ta biết mình đi theo suốt đọc đường thế, nhưng sau đó hắn liền nhận ra có gì đó sai sai, hình như người ông ta nói không phải là mình.
Sau đó một bức tượng đất nhỏ liền hiện thân.
Tần Hoài chợt nhận ra, dọc đường đi hắn không hề đụng phải bức tường tàng hình nào, đủ để chứng minh không chỉ có hắn đi theo Trần Thu Sinh và Hạ Sinh, mà Triệu Thành An cũng bám theo.
LVQ8371