"Tôi bảo lão tam lôi cậu đi buôn chuyện hóng hớt, là muốn xem độ tập trung của cậu với Điểm Tâm được bao nhiêu, xem cậu có bị mấy chuyện vặt vãnh làm phân tâm hay không, có vì môi trường thoải mái dễ chịu mà đâm ra lơ là hay không.”
"Mấy ngày đầu, chiều nào tôi cũng làm Đản Thát cho cậu đứng cạnh ăn thử, là muốn xem cậu có nôn nóng xốc nổi hay không. Xem cậu có nghĩ rằng mình đến Tri Vị Cư là để giao lưu học hỏi chỉ pháp, chứ không phải đến để học mấy cái món đồ ngọt phương Tây vô thưởng vô phạt, chẳng đâu vào đâu này không."
"Tôi không trực tiếp dạy cậu mà để lão tam dạy, là muốn xem cậu có cái sự kiêu ngạo mà phần lớn các thiên tài đều có hay không, xem cậu có tự cho mình là kỳ tài ngút trời, tất cả mọi người đều phải thích cậu, chiều chuộng cậu, dốc túi truyền nghề cho cậu hay không. Xem cậu có vì thấy tôi không coi trọng cậu, đuổi khéo cậu mà sinh lòng bất mãn hay không."
"Còn về chuyện hôm đó tôi đột nhiên bảo cậu làm Đản Thát, rồi sau đó lại cấm cậu không được làm bất cứ món Điểm Tâm nào nữa, là do tôi muốn thử xem mức độ tin tưởng và phục tùng của cậu đối với tôi cao đến đâu. Nhận đồ đệ thì không khó, nhưng muốn nhận được một đồ đệ tốt thì lại rất khó."
"Tôi quả thực là người đứng đầu giới Bạch Án như người ta vẫn gọi, nhưng với thiên phú và thực lực của cậu, tôi tin chắc có rất nhiều người, bao gồm cả Tiểu Đàm đã từng nói với cậu rằng, rồi sẽ có ngày cậu trở thành người đứng đầu giới Bạch Án tiếp theo. Thiên tài thì luôn có sự kiêu ngạo, huống hồ gì cậu đã chẳng còn là một tên học đồ mù tịt không biết gì nữa. Cậu từng được danh sư chỉ bảo, được Trịnh Đạt truyền dạy, từng lên tạp chí Tri Vị, có món Điểm Tâm làm nên thương hiệu riêng, thậm chí còn chẳng thiếu tiền."
"Trong số các đồ đệ, cậu chắc chắn là kiểu người mà các sư phụ không muốn nhận dạy nhất, vì cậu nhất định rất khó bảo. Cậu hoàn toàn có khả năng, thậm chí là có dư tư cách để nghi ngờ năng lực và cách thức giảng dạy của sư phụ. Ngoại trừ người có tính tình hiền lành đặc biệt như Hoàng Thắng Lợi ra, rất hiếm sư phụ nào muốn dạy một tên cứng đầu cứng cổ như vậy."
Tần Hoài hỏi: "Vậy là cháu đã vượt qua bài kiểm tra của ông rồi ạ?"
"Hoàn hảo không chỗ chê." Chu sư phụ nói, "Mấy hôm nay tôi cứ thắc mắc mãi, sao Trịnh Đạt có thể nhịn được không cầu xin cậu bái cậu ta làm sư phụ cơ chứ, cậu ta cũng giỏi nhịn thật đấy."
Tần Hoài: ... Cái lúc thế này thì ông bớt mỉa mai Âm Dương quái khí Trịnh sư phụ lại có được không.
Nói đoạn, Chu sư phụ khẽ thở dài: "Giá như 10 năm trước cậu có thể đến Tri Vị Cư thì tốt biết mấy. Tuy lúc đó tôi chưa vươn lên đứng đầu giới Bạch Án, nhưng nếu hồi đó cậu đến Tri Vị Cư, thì dù có phải đấm nhau một trận với Hà sư phụ đang xếp hạng nhất Bạch Án lúc bấy giờ, tôi cũng phải cướp bằng được đứa đồ đệ bảo bối là cậu."
Tần Hoài khẽ chen ngang: "Vậy Hà sư phụ bây giờ..."
"Kiếm đủ tiền rồi nên về hưu ở nhà bế cháu rồi. Giới Bạch Án chúng ta không so được với Bếp Món Mặn, những người thành danh toàn là một đám người già cả thôi."
Chu sư phụ lại thở dài thườn thượt: "Tiếc thật đấy, năm xưa ông chú hay ông bác gì đó của cậu sao không thử đánh liều một phen nhỉ? Cứ đưa tới Tri Vị Cư chúng tôi trước rồi tính sau cơ mà."
"Bây giờ cho dù tôi rất muốn nhận cậu làm đồ đệ thứ tư, tôi cũng không thể làm ra cái chuyện đó được. Tôi đã khinh thường Trịnh Đạt mấy chục năm nay rồi, không thể đến lúc này lại làm một chuyện khiến Trịnh Đạt khinh thường ngược lại tôi được."
"Trịnh Đạt có thể dốc túi truyền nghề cho cậu trong khi không nhận cậu làm đồ đệ, Chu Quang Hải tôi cũng có thể làm thế. Chút khí độ và tấm lòng rộng rãi này tôi vẫn phải có chứ."
"Thực ra bài kiểm tra của tôi dành cho cậu đã kết thúc từ lâu rồi. Mấy ngày nay sở dĩ tôi vẫn để lão tam kèm cậu, chủ yếu là vì tôi chưa nghĩ ra nên dạy cậu thế nào. Người có thiên phú cao thì tôi từng dạy rồi, lão tam cũng được coi là có thiên phú cao đấy, nhưng người có thiên phú cao đến mức như cậu thì tôi chưa dạy bao giờ, đù sao thì tôi cũng chẳng đẻ được cậu con trai xuất chúng như Trịnh Đạt."
"Bắt đầu từ ngày mai cậu không cần phải đi theo xem lão tam làm nữa, cứ theo tôi mà học, mấy hôm nay thằng nhóc Tô Càn đó đã bị tôi chửi cho thông suốt rồi."
"Tiểu Tần, bắt đầu từ ngày mai cậu sẽ theo tôi học chỉ pháp từ đầu. Tôi phải cho Trịnh Đạt biết, đồ đệ cậu ta không dạy được thì vẫn phải đưa đến chỗ tôi dạy thôi, về khoản chỉ pháp này cậu ta thua xa tôi."
"À đúng rồi, tôi có nghe Tiểu Đàm kể lại, cậu vốn không bái vị Tào sư phụ ở Việt Tỉnh kia làm thầy, nhưng cậu vẫn gọi bà ấy là sư phụ."
"Cậu cũng có thể gọi tôi một tiếng sư phụ được không?"
Tần Hoài không hề do dự, nở một nụ cười rạng rỡ mang đậm chất của một người đồ đệ, dõng dạc đáp: "Đương nhiên rồi ạ, sư phụ.”
"Cháu học tay nghề từ ông, thì ông chính là sư phụ của cháu."
Chu sư phụ lại mỉm cười, trong lòng thầm nhủ hèn gì Trịnh Đạt chưa thu nạp làm đồ đệ mà cũng không nhịn được phải dốc túi truyền nghề, cái miệng ngọt xớt này của Tiểu Tần thì sư phụ nào mà chống đỡ nổi cơ chứ.
Sau khi ăn xong bữa cơm ở nhà Triệu Thành An, Tần Hoài liền bắt đầu bật chế độ học đồ.
Chế độ học đồ chân chính.
LVQ8371