Trần Thu Sinh đưa tay ôm trán, trên mặt hiện rõ dòng chữ “tôi sai rồi, tối qua tôi không nên rước Triệu Thành An về nhà”, ông bất lực đáp: "Mới chớp mắt đã đồn ầm lên thế rồi. Chỉ là hai đứa trẻ thôi, một đứa là thư đồng tôi mua cho thằng Bình An nhà tôi, đứa còn lại là... một thằng ngốc đầu óc không được bình thường cho lắm."
"Thằng ngốc à?" Giang Thừa Đức sửng sốt, nhưng cũng không hỏi nhiều, "Thế thì đừng làm lỡ việc nữa, dẫn vào đây để tôi xem tư chất thế nào."
"Lư chưởng quỹ ra khỏi thành rồi, tầm trưa mới về. Hôm qua lúc anh nghỉ, Lư chưởng quỹ có dặn là học việc đến ứng tuyển cứ để tôi xem qua là được, thấy được thì giữ lại, dạo này đúng là đang hơi thiếu người."
"Nhị công tử của Phúc Bối Lặc tháng sau thành thân, đã đặt cỗ nhà mình rồi."
Trần Thu Sinh lập tức rùng mình: "Phúc Bối Lặc đâu phải dạng vừa, tôi nghe nói tháng trước phủ bối lặc của bọn họ mới lôi ra ngoài hai người..."
Giang Thừa Đức ra hiệu cho Trần Thu Sinh đừng nói nữa, Trần Thu Sinh vội vàng ngậm miệng.
Trần Thu Sinh thở dài: "Vốn dĩ hồi ở ngoài quan ải tôi còn tính đợi đến lúc có tuổi rồi thì tìm một nhà giàu sang phú quý nào đó vào phủ làm đầu bếp, ít nhiều cũng nhàn hạ hơn chút. Giờ lên kinh thành rồi thì hết dám mơ, nhàn hạ thì làm được cái tích sự gì, dễ bay màu như chơi."
Giang Thừa Đức cười bảo: "Vẫn có những nhà tử tế mà, bây giờ anh đừng nghĩ ngợi chuyện sau này vội, tôi sẽ để ý giúp anh, kiểu gì cũng chọn cho anh một chỗ vừa nhàn hạ, vừa nhiều tiền lại còn an toàn."
"Nhờ cả vào lời vàng ngọc của anh đấy."
Đang nói cười rôm rả thì một phụ bếp dẫn Hạ Sinh và Triệu Thành An bước vào. Đầu tiên Giang Thừa Đức hỏi hai đứa từng làm việc bếp núc bao giờ chưa, cả hai đều lắc đầu quầy quậy. Giang Thừa Đức cũng chẳng lấy làm lạ, thời buổi này nghề bếp là một kỹ thuật độc quyền, tuyển thợ bình thường căn bản không thể nào vớ được người có nền tảng.
Giang Thừa Đức sai phụ bếp lấy một mớ rau cải chíp dạt ra do hình thức xấu, bảo Hạ Sinh và Triệu Thành An
Chỗ thử việc của hai đứa nằm ngay cạnh ba cậu con trai nhà Giang Thừa Đức. Hạ Sinh rất thận trọng cầm con dao phay lên ước lượng một chút, rồi mới rụt rè bắt đầu thái.
Tần Hoài đứng cạnh xem mà ngớ người.
Hắn kinh ngạc nhận ra, cách cầm dao của Hạ Sinh lại chuẩn xác.
Cách cầm dao chuẩn hay không quan trọng đến mức nào, chẳng ai thấu hiểu sâu sắc hơn Tần Hoài. Hồi trước hắn phải mất bao nhiêu thời gian mới sửa được cái thói quen xấu của mình, thế mà Hạ Sinh - một thằng nhóc lính mới tò te - vừa xông trận đã cầm đúng luôn.
Nhà nhóc thật sự làm nông à?
Triệu Thành An cầm dao lên muộn hơn Hạ Sinh, rồi cũng bắt đầu thái.
Cách cầm dao cũng đúng, nhưng Hạ Sinh cầm chuẩn hơn một chút, còn Triệu Thành An thì ít nhiều vẫn lộ ra chút vấn đề.
Còn về đống rau cải thái ra ấy à...
Đằng nào cũng chẳng để cho khách của Thái Phong Lâu ăn đâu, Thái Phong Lâu đến nước còn phải dùng nước suối ngoài thành cơ mà, cái loại rau hình thức xấu xí này làm gì có cửa xuất hiện trong mớ nguyên liệu nấu cho khách xơi.
"Rất tốt.” Giang Thừa Đức gật gù tán thưởng, đặc biệt là khen ngợi Hạ Sinh, ông quay sang cười nói với Trần Thu Sinh: "Lão Trần, anh ra ngoài thành chọn thư đồng đấy à? Anh vớ được mầm non xịn đấy, ăn đứt thằng cả với thằng ba nhà tôi rồi."
"Trước kia chưa từng học qua à?" Giang Thừa Đức hỏi.
"Chưa ạ." Hai đứa đồng thanh đáp.
"Thế vừa nãy hai đứa học cách cầm dao, cách thái kiểu gì vậy?" Giang Thừa Đức lại hỏi.
Hạ Sinh ngoan ngoãn chỉ vào Giang Vệ Trạch ở bàn bên cạnh, đáp: "Cháu bắt chước cách anh ấy cầm dao, cách anh ấy thái ạ."
"Cháu học Hạ Sinh" Triệu Thành An oang oang nói, "Cậu ấy thái thế nào thì cháu thái thế đấy!"
Giang Thừa Đức lại liếc nhìn Trần Thu Sinh một cái: "Mắt nhìn người bén đấy, nhắm trúng cả hai đứa luôn."
"Người do anh dẫn tới thì anh tự kèm cặp lấy đi, dạy dỗ cho cẩn thận, không chừng đệ tử tương lai của anh nằm ngay trong nhóm này đấy. Anh vẫn chưa nhận đồ đệ đúng không? Với thể trạng của thằng Bình An nhà anh thì chắc chắn không theo nghề bếp được rồi, tay nghề của anh đằng nào cũng phải tìm người chân truyền, nhân lúc còn sức lực thì mau chọn lấy vài hạt giống tốt đi."
Trần Thu Sinh thở dài, ông thật sự không ngờ mọi chuyện lại phát triển thành cái dạng này.
Hạ Sinh vô cùng căng thẳng nhìn Trần Thu Sinh, rõ ràng cậu nhóc không hiểu tại sao ông lại thở dài, chẳng lẽ mình đã làm sai chuyện gì sao?
Triệu Thành An thì chọn cách hỏi thăng: "Trần lão gia, tiếp theo phải làm gì nữa ạ? Bưng nước hay bưng rau? Cháu bưng được hết! Cháu cam đoan không ăn trộm đâu!”
Trần Thu Sinh lại thở dài thườn thượt.
"Hạ Sinh." Trần Thu Sinh chọn cách lơ Triệu Thành An đi, ông hơi bó tay không biết đối mặt với cái thằng ngốc có "tài lẻ" này thế nào, "Từ hôm nay trở đi cháu không cần đi theo Lưu bá nữa, mỗi ngày cứ theo ta đến Thái Phong Lâu, tối về thì chăm sóc cho Bình An."
"Tạm... tạm thời cứ thế đi."
"Còn cậu..." Trần Thu Sinh nhìn Triệu Thành An, "Ở lại đi, sau này đi theo ta làm việc, ta bảo cậu làm gì thì cậu làm nấy. Chuyện đã hứa với cậu ta sẽ giữ lời, phòng chứa củi ở nhà sau này sẽ cho cậu ở miễn phí."
"Với lại đừng gọi ta là Trần lão gia nữa, hãy gọi là Trần sư phụ."
"Vâng thưa Trần sư phụ." Triệu Thành An vui vẻ gật đầu, "Ngài đặt cho cháu một cái tên được không ạ?"
"Ta không phải ông chủ của cậu, Lư chưởng quỹ mới phải." Trần Thu Sinh tung ngay chiêu "gắp lửa bỏ tay người".
"Trần sư phụ, cháu còn một câu hỏi nữa."
LVQ8371