Cùng với việc độ thuần thực của các kỹ năng cơ bản không ngừng tăng lên, những thứ hắn học được từ đoạn video ngắn ngủi này cũng ngày một nhiều. Đại đạo chí giản - càng đơn giản lại càng khó, chân lý này đã được thể hiện vô cùng sắc nét qua video Bánh Gạo. Cái đạo lý mà từ nhỏ thầy cô vẫn hay răn dạy học sinh: nền tảng không vững thì sau này làm gì cũng vô ích, nay cũng được phơi bày trọn vẹn trong đoạn video hướng dẫn này.
Tần Hoài cày video một mạch đến 1 giờ 50 phút. Giữa chừng Triệu Thành An có gọi điện rủ hắn đi dạo Cung Vương Phủ. Buổi giao lưu chiều nay ai cũng thấy chẳng có gì đáng để tham gia, nên khối người tính chuồn thẳng ra các điểm tham quan để bật mode đi đu đưa.
Tần Hoài báo chiều nay mình bận việc nên khéo léo từ chối. Hắn vã nước rửa mặt cho tỉnh táo rồi lên đường tới Bát Bảo Trai.
Dù Tần Hoài chẳng có ý định nhảy việc, nhưng vì cái nhiệm vụ giới hạn thời gian kia, hắn vẫn phải chải chuốt lại bản thân một chút.
2 giờ chiều, trong bếp của Bát Bảo Trai đã có đầu bếp tất bật làm việc.
Những tửu lâu lâu đời nhưng lại đang đi theo hướng nhà hàng hot trend như Bát Bảo Trai, ngày thường tuyệt đối không thiếu khách. Các đại sư phụ là lực lượng chủ chốt, lúc bếp bận rộn thì chẳng khác nào đánh trận. Một Bếp Trưởng chắc chắn không thể đi làm nhàn nhã, thích về lúc nào thì về giống như các sư phụ bên Tri Vị Cư được.
Cho dù đang tổ chức hội giao lưu, Bát Bảo Trai vẫn mở cửa buôn bán bình thường. Hội giao lưu chỉ chiếm mất sảnh tiệc, khiến họ không thể tận dụng không gian này để đón khách lẻ trong lúc chưa có tiệc cưới mà thôi.
Trưa nay lúc gắp đồ ăn, Tần Hoài có hóng được mấy đầu bếp đứng cạnh quầy thịt xông khói buôn chuyện. Bọn họ bảo từ hồi Bát Bảo Trai đẩy mạnh marketing, nhà hàng đã nhận được vô số đơn đặt tiệc cưới, tiệc mừng thọ, tiệc đỗ đạt. Bên trong cũng được tu sửa lại, cắt bớt số lượng phòng bao để mở rộng thành hai sảnh tiệc lớn.
Nếu như Hoàng Ký theo tiêu chí tiệc nào né được thì né, thì Bát Bảo Trai lại mang tư tưởng chốt được là chốt. Tiệc của Bát Bảo Trai giá tuy chát, nhưng bù lại là không có rào cản. Không giống mấy tửu lâu lâu đời khác, muốn đặt bàn phải trầy trật nhờ người quen giới thiệu hay cần thẻ VIP các kiểu. Ở Bát Bảo Trai, chỉ cần trống lịch và tiền trao cháo múc là ok hết.
Hơn nữa, nhà hàng còn cam đoan Đồng Đức Yến sẽ đảm nhận vị trí Bếp Trưởng, tuyệt đối không lấy đầu bếp tép riu ra để lấp liếm.
Xem ra Bát Bảo Trai cũng đã kéo được độ khó của việc đặt tiệc xuống mức thấp nhất, chỉ tội nghiệp cho vị Bếp Trưởng duy nhất là Đồng Đức Yến.
Thảo nào Lăng Quảng Chiêu lại sốt sắng đi săn đầu người đến vậy. Cứ để Đồng sư phụ cày cuốc kiểu này mãi, có ngày hắn biến thành kiếp trâu ngựa luôn cho xem.
Tần Hoài bỗng nhiên lại thấy đồng cảm với Lăng Quảng Chiêu một cách kỳ lạ.
Lúc Tần Hoài đến bếp, Đồng Đức Yến đã chuẩn bị sẵn cho hắn một bàn bếp cùng các dụng cụ cơ bản để làm Điểm Tâm. Hắn chỉ sơ qua vị trí và cách dùng mấy thứ như xửng hấp, tủ hấp, lò nướng, rồi nói thẳng là hiện tại Bát Bảo Trai đã hoàn toàn dẹp mảng Điểm Tâm, điều kiện chỉ có vậy, máy móc cao cấp hơn thì đào đâu ra.
Tần Hoài thấy thế là đủ rồi.
Mang tiếng là đầu bếp tiệm ăn sáng, chỉ cần Bát Bảo Trai có đồ nghề ngang tầm tiệm ăn sáng, Tần Hoài đã có thể làm ra mọi loại Điểm Tâm trong khả năng của mình.
Cùng lắm thì làm chậm hơn chút thôi.
Lúc Tần Hoài đang nhào bột, Đồng Đức Yến đứng thái đồ ở bàn bếp ngay bên cạnh. Các đầu bếp và học việc khác cũng đang bận rộn sơ chế nguyên liệu hoặc làm việc vặt, tiếng dao thớt vang lên lách cách khắp nơi.
"Đồng sư phụ, hôm nay ông chủ Lăng đi lân la bắt chuyện khắp nơi để săn đầu người, hắn có chốt được ai chưa chú?" Tần Hoài tòò hỏi.
Lời này vừa thốt ra, một người đầu bếp đứng gần đó nghe rõ mồn một, tay thái thịt bỗng run lên bần bật, suýt nữa thì gọt luôn ngón tay mình.
Sắc mặt Đồng Đức Yến vẫn không đổi, chỉ ngẩng lên nhìn Tần Hoài với vẻ cạn lời. Thấy Tần Hoài chỉ đang bật mode hóng hớt bình thường, lúc hỏi câu này đầu còn chắng thèm ngẩng lên mà vẫn cắm cúi nhào bột, hắn khựng lại một nhịp rồi đáp: "Nhắm trúng không ít người đâu."
Nói xong, Đồng Đức Yến cười khẩy: "Nhưng chẳng ai thèm để mắt đến hắn cả."
"Tôi đã nói Lăng Quảng Chiêu đầu óc có vấn đề rồi mà. Hắn tưởng dùng tiền kéo được tôi về, thì cũng có thể dùng tiền để dụ dỗ những đầu bếp khác. Làm gì có chuyện dễ ăn thế."
"Lúc săn người mắt lại còn để trên đỉnh đầu, toàn nhắm thẳng vào Bếp Trưởng của các nhà hàng lớn. Đầu bếp bình thường còn chưa chèo kéo được mấy mống mà đã đòi hốt Bếp Trưởng nhà người ta, đúng là nằm mơ giữa ban ngày."
Tần Hoài: ... Đồng sư phụ, tuy bề ngoài chú đang chửi Lăng Quảng Chiêu thật đấy, nhưng sao nghe cứ như chú đang vừa chửi vừa hiến kế cho hắn vậy.
Đám đầu bếp xung quanh chỉ biết cắm mặt thái rau không dám ho he nửa lời, ngay cả động tác cũng phải rón rén chậm lại, sợ phát ra tiếng ồn sẽ thu hút sự chú ý của hai vị đại thần này.
"Thế sao Đồng sư phụ lại bị ông chủ Lăng cuỗm về đây vậy?" Tần Hoài lại hỏi.
Lần này Đồng Đức Yến khựng lại hơi lâu, nhưng cuối cùng vẫn nói: "Danh tiếng của tôi vốn dĩ không tốt, tính khí lại dở hơi. Trước giờ tôi cũng chuyển qua không biết bao nhiêu nhà hàng, tửu lâu rồi, ở đâu cũng chẳng hòa hợp được với đồng nghiệp, nên đi đâu cũng thế thôi."
"Nhưng mấu chốt là 4 năm trước tôi mua một căn nhà ở khu Nhị Hoàn, tiền trả góp vẫn chưa xong, mà Lăng Quảng Chiêu lại trả lương quá cao."
LVQ8371