"Muốn gì thì cứ nói thăng ra. Với cái đầu óc của cậu, chuyện gì không nghĩ thông được thì cứ hỏi Hạ Sinh, Hạ Sinh giải quyết không xong thì đến hỏi chú. Đừng có tự tiện quyết định, hết rình nhặt đồ lại đến nghe lén. Lý phủ là nhà tử tế, nhưng không phải chỗ nào cũng có người tử tế đâu."
"Chút tình nghĩa giữa chúng ta và Tuệ Cầm có thể dùng vào mấy chuyện vặt vãnh này, nhưng không nhất thiết phải phung phí hết vào đó. Hôm nay chú sai Hạ Sinh đi nhờ Tuệ Cầm phần cho cậu hai miếng Sơn Dược Cao, đồng thời cũng bảo Hạ Sinh chép công thức hầm canh cá của chú đưa cho Tuệ Cầm, tiện thể dò hỏi xem khẩu vị của Phân tiểu thư ra sao để sau này còn biết đường làm mấy món bọn trẻ con thích ăn."
"Cái đầu cậu ấy à, lúc thì khôn ranh lúc lại chập mạch. Trước khi làm gì thì chịu khó động não suy nghĩ một chút, hỏi han người khác nhiều vào."
"Bình An từ nhỏ đến lớn chẳng mấy khi bắt chú phải bận tâm, còn cậu thì lại làm chú lo sốt vó không biết bao nhiêu lần."
Đối mặt với những lời cằn nhằn y hệt ông bố già của Trần Thu Sinh, Triệu Thành An chỉ vui vẻ tọng gọn hai miếng Sơn Dược Cao vào bụng, rồi hỏi: "Trần sư phụ, trong bao tải còn nửa bộ lòng lợn đấy, chúng ta luộc hay là đem đi phá lấu đây?"
"... Đem đi phá lấu đi."
Triệu Thành An ăn xong Sơn Dược Cao, thấy mọi người vẫn chưa có ý định giải tán, liền biết ngay tối nay chắc chắn còn chuyện khác muốn nói, bèn hỏi: "Còn chuyện gì quan trọng nữa à?"
Trần Bình An rất vui vẻ nói: "Bố thấy chưa, con đã bảo rồi mà. Anh 'Ê' chẳng ngốc chút nào đâu, anh ấy chắc chắn đoán ra được."
Triệu Thành An nhìn sang Hạ Sinh, tinh ý nhận ra chút tia vui sướng và đắc ý trên khuôn mặt vốn luôn vô cảm của hắn, bèn hỏi: "Cậu được thưởng tiền à?"
"Sư phụ vừa đặt cho tớ một cái tên mới." Hạ Sinh đáp, giọng điệu có chút cao hứng.
"Tớ biết chứ, chiều nay tớ định kể cho cậu nghe chuyện tớ rình hóng được, chính là chuyện cậu sắp có tên mới đấy." Triệu Thành An chăng thấy có gì to tát, "Nghe kêu không?"
Trần Bình An chạy thẳng vào phòng lấy giấy bút ra, nắn nót viết tên mới của Hạ Sinh lên giấy.
Tần Hoài đoán chừng chữ mà Trần Bình An viết hẳn là chữ phồn thể, nhưng trùng hợp thay, ba chữ này viết theo kiểu phồn thể hay giản thể thì đều y hệt nhau.
Hạ Mục Bính.
"Hạ... Mục... Chữ này đọc là gì thế?" Triệu Thành An tuy cũng được học mót chút chữ nghĩa, nhưng chẳng đáng là bao.
"Hạ Mục Bính." Hạ Sinh giải thích, "Là Lý thiếu gia đặt giúp. Cậu ấy bảo chữ Mục' ngụ ý cho sự ôn hòa, nho nhã và lễ độ. Còn chữ 'Bính' là tên một loài cỏ trong sách cổ, mang ý nghĩa rạng rỡ, nổi bật. Trong tên cũ của tớ vốn dĩ có chữ 'Sinh), là hy vọng của bố mẹ mong tớ có sức sống mãnh liệt như cỏ dại, kiên cường sống sót. Tên mới cũng nên mang theo cả những kỳ vọng trước kia của bố mẹ, nên Lý thiếu gia mới chọn chữ 'Bính' này."
"Oa." Triệu Thành An thốt lên thứ âm thanh của kẻ nhà quê chưa trải sự đời, "Nghe xịn xò thế, Lý thiếu gia có thể đặt tên giúp tớ luôn được không?"
"Tớ chỉ muốn có một cái tên mà dùng rồi sẽ không bao giờ phải hối hận thôi."
Khoảnh khắc Tần Hoài nhìn thấy ba chữ Hạ Mục Bính trên bàn, hắn đã hoàn toàn chết sững, căn bản chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm những người khác đang nói cái gì nữa.
"Thực ra tớ cũng nghĩ cho cậu một cái tên rồi." Hạ Mục Bính nói, "Trước đây mọi người đặt tên cho cậu, cậu đều chê ỉ chê ôi, cậu cảm thấy mấy cái tên đó không quá đơn giản thì lại quá phức tạp, nghe không lọt tai thì lại trẹo cả mồm."
"Cậu luôn muốn có một cái tên mà tự cậu cảm thấy có ý nghĩa."
"Bây giờ tớ đã có tên mới rồi, tớ có thể tặng lại cái tên cũ cho cậu. Cậu không có bố mẹ, tớ thì có bố mẹ, cũng có cả sư phụ nữa. Tớ tặng lại cái tên cũ cho cậu, cũng là trao luôn cả những kỳ vọng mà bố mẹ từng dành cho tớ sang cho cậu."
"Cậu thấy cái tên như vậy có vừa ý không?"
Triệu Thành An gào lên cực kỳ to: "Tớ ưng quá chừng luôn! Vậy sau này tớ sẽ tên là Hạ Sinh hả?"
Hạ Mục Bính: "... Thật ra cũng không cần thiết phải mang họ của tớ đâu, cậu có họ không?"
"Không có, nhưng tớ có thể mang họ của Bình An. Dù sao thì sau này Bình An cũng sẽ nuôi tớ mà, tớ theo họ Bình Anl"
"Tuyệt quá đi mất, tớ có tên rồi, từ nay về sau tớ sẽ tên là Trần Sinh!"
Nương theo tiếng la hét đầy phấn khích của Triệu Thành An, Tần Hoài cũng dần thoát khỏi mộng cảnh.
Sau khi thoát khỏi mộng cảnh, Tần Hoài vẫn chìm đắm trong cơn chấn động, hồi lâu sau vẫn chưa thể hoàn hồn.
Hạ Mục Bính, Hạ Sinh vậy mà lại là Hạ Mục Bính!
Nếu là mấy cái tên phổ thông kiểu Hạ Nhất, Hạ Nhị, Hạ Tam, Hạ Tứ thì Tần Hoài còn có thể tặc lưỡi cho rằng chỉ là sự trùng hợp, là người giống tên. Nhưng cái tên Hạ Mục Bính vốn dĩ đã cực kỳ hiếm người đặt, càng khỏi phải nói đến việc cả trình độ nấu nướng, bối cảnh thời đại lẫn tuổi tác mọi mặt đều khớp nhau đến từng milimet.
Tần Hoài đã quá quen với việc bắt gặp những người đã khuất trong mộng cảnh của các Tinh Quái. Thế nhưng hiện tại, hắn lại nhìn thấy một người vẫn còn đang sống sờ sờ, một người mà trong mộng cảnh chỉ mới là cậu thiếu niên mười mấy tuổi, nhưng ở thực tại đã là một ông lão hơn 90 tuổi gần đất xa trời.
LVQ8371