Có lẽ đây chính là lợi ích của việc giác ngộ thực sự, sau khi xác định rõ mục tiêu và phương hướng, Tần Hoài hiểu rằng dù hắn làm gì thì căng đều hữu ích và mang lại chỉ số, thế nên hắn nhào nặn cái gì cũng xong tuốt.
Nặn Quả Nhi cũng được, làm Bánh Bao bột mì trắng cũng xong, chỉ cần hắn thích, cái gì cũng cày được tất.
Ngay cả độ thuần thục Nói dối cũng cày được luôn.
Đương nhiên, đến nước này thì Tần Hoài phải bộc bạch một câu thật lòng, hắn thực sự không hề muốn cày cái độ thuần thục Nói dối này chút nào.
Một người thật thà đến mức có gì cũng bô bô kể hết với mọi người như hắn, làm sao có thể khoái nói dối cho được?
Hệ thống phán định cái độ thuần thục này chắc chắn bị lỗi mất rồi.
Một đầu bếp Bạch Án đầy thiên phú lại còn thật thà như hắn, kỹ năng đầu tiên bứt phá lên cấp đại sư sao có thể là Nói dối được chứ.
Có đúng không hả, Pha Trộn Nhân.
Nhờ Triệu Thành An xin nghỉ phép, ngày hôm sau tốc độ cày độ thuần thục của Tần Hoài lại càng cháy máy hơn.
Phải diễn tả sao nhỉ? Không có ai đứng bên cạnh lải nhải thì năng suất làm việc đúng là xịn hơn hẳn.
Tuy mấy ngày trước Triệu Thành Án luôn ở trong cái trạng thái dở sống dở chết phát rồ, nhưng có rồ đến mấy thì thỉnh thoảng hắn vẫn phải lải nhải vài câu. Đợi đến ngày nào hắn cắm mặt nặn Điểm Tâm mà chắng hé răng nửa lời, thì lúc đó mới là điên thật sự.
Tần Hoài vui vẻ cày cuốc độ thuần thục suốt cả ngày.
Ngày thứ 3, Triệu Thành An xõa phép xong quay lại, có lẽ vì mới được nghỉ ngơi nên tâm trạng cực kỳ phấn chấn, hắn đã tự phá vỡ kỷ lục đi làm sớm nhất của bản thân, 6 giờ 17 phút sáng đã lù lù có mặt.
"Tần Hoài, cả ngày hôm qua không thấy tôi cậu có nhớ tôi da diết không? Có thấy nặn Điểm Tâm chán phèo vì chả có ai chém gió cùng không? Tôi kể cậu nghe, thật ra tôi cũng cố gắng giành quyền lợi cho cậu rồi đấy, tôi hỏi xem có thể bế Đàm Duy An sang đây một ngày được không, kết quả sư phụ tôi không những từ chối mà còn chửi tôi vuốt mặt không kịp. Đàm Duy An cũng dở chứng không chịu sang, bảo lết qua đây sợ bị sư phụ tôi mắng cho hộc máu." Triệu Thành An tỏ vẻ: Thấy sao, người anh em này vẫn luôn nghĩ cho cậu đấy nhé.
Tần Hoài đang nặn Xíu Mại hạt thông, nhạt nhẽo đáp: "Đếch có đâu."
"Hôm qua anh không lượn lờ ở đây tôi cày độ thuần thục bay lắm, thế bao giờ anh lại xin nghỉ phép tiếp đấy?"
Người anh em à, trao nhầm tấm chân tình rồi.
Chuỗi ngày cày độ thuần thục vui vẻ của Tần Hoài kéo dài một lèo đến tận 27 tháng 6. Không phải vì ngày 27 tháng 6 cày cuốc mất vui, cũng chẳng phải Tri Vị Cư xảy ra biến cố khiến hắn hết chỗ cày, càng không phải vì Trịnh Tư Nguyên ở Vân Trung Thực Đường gánh không nổi nhu cầu mua Điểm Tâm của các ông bà cụ, khiến họ chuẩn bị lập team kéo xuống Hàng Châu mua nhà.
Mà là vì hai nhóc tì nhà Thạch Đại Đảm đã thi cuối kỳ xong xuôi rồi.
Đúng vậy, tuy rằng nhiều người đã quên béng mất, nhưng Đương Khang của chúng ta kiếp này cũng là người có vợ có con, gia đình êm ấm hạnh phúc, lại còn đẻ ra hai đứa nhóc dị ứng với việc học y hệt bản thân.
Với tư cách là một ông bố mẫu mực đã di truyền thành công cái gen dị ứng sách vở cho con cái, Đương Khang có thể mượn cớ đi công tác để chuồn êm trong lúc bọn trẻ ôn thi, nhưng giờ thi cử xong xuôi hết rồi, anh ta bắt buộc phải lết xác về Việt Tỉnh thôi.
Đợi lúc hai đứa nhóc có điểm, vợ anh ta kiểu gì chả tiện mồm lôi cả anh ta ra chửi một thể.
Thạch Đại Đảm chốt vé máy bay khứ hồi vào ngày 28 tháng 6, chẳng thèm đóng gói hành lý gì sất. Lúc đến anh ta cũng xách tay không, đa phần đồ đạc toàn mua mới tại chỗ, lúc về đương nhiên cũng lười mang theo. Vác lắm đồ về lại khiến vợ sinh nghi khoảng thời gian đi "công tác" này sống quá sung sướng, rất bất lợi cho hạnh phúc gia đình.
Vì Thạch Đại Đảm 28 đã chuồn rồi, nên ngày 27 Tần Hoài cố tình xin nghỉ phép ở nhà, chuyên tâm nặn Điểm Tâm cho hắn.
Làm bột sống, để anh ta xách về Việt Tỉnh tống vào tủ đá, tiện thể gửi biếu Tào Quế Hương một ít. Dạo này Tần Hoài mải u mê cày độ thuần thục nên chẳng gọi video cho bà, chỉ thi thoảng nhắn tin hỏi thăm qua WeChat.
Đối với con đường trù nghệ mà Tần Hoài tự đúc kết ra, Tào Quế Hương cực kỳ ủng hộ, mức độ ủng hộ còn ăn đứt cả Chu sư phụ.
Chắc là vì bản thân Tào Quế Hương cũng là một kỳ tài ngút trời trong giới bếp món mặn, những thiên tài top đầu luôn thấu hiểu và đồng cảm với nhau.
Lần đầu tiên Tào Quế Hương nghe Tần Hoài hùng hồn tuyên bố muốn trở thành sách giáo khoa của mọi loại sách giáo khoa, phản ứng đầu tiên của bà là cười phá lên. Sau đó bà kể cho hắn nghe, hồi mới học nghề mục tiêu nhỏ đầu tiên của bà là vượt mặt sư huynh, sau đó vượt mặt sư phụ, cuối cùng đè bẹp sư phụ dưới chân.
Phải biết rằng khi đó, sư phụ của Tào Quế Hương cũng chính là Đệ Nhất Bếp Món Mặn đương thời.
Đáng tiếc đời không như mơ, Tào Quế Hương thậm chí còn chưa đợi được đến ngày out trình sư huynh, thì vì vài tình huống đặc biệt mà phải làm thanh niên tri thức xuống nông thôn. Từ ngày rời Bắc Bình, bà chẳng bao giờ quay lại được nữa. Giờ ngẫm lại những hoài bão ngông cuồng thuở thiếu thời, Tào Quế Hương cũng chỉ biết cười xòa, rồi bảo Tần Hoài bây giờ sinh ra đúng thời, kiểu gì cũng có ngày trở thành sách giáo khoa của mọi loại sách giáo khoa.
LVQ8371