Bắt chước theo sách giáo khoa thì rất đễ, nhưng để trở thành sách giáo khoa thì lại khó vô cùng.
Tần Hoài không kìm được bèn xem đi xem lại video hướng dẫn làm Bánh Gạo, rõ ràng vẫn chỉ là ngần ấy bước, cũng chẳng nhìn ra được trò trống gì mới mẻ, nhưng hắn vẫn cứ nhịn không nổi mà cày đi cày lại mãi.
Quá hoàn hảo, quá đỉnh cao.
Với tư cách là một đầu bếp bánh Điểm Tâm, Tần Hoài cảm thấy đây không còn đơn thuần là làm Điểm Tâm nữa, đây quả thực là nghệ thuật.
Mọi định nghĩa về cái đẹp, về nghệ thuật mà Tần Hoài từng đọc trong sách trước đây đều bị hắn ném sạch ra sau đầu khi xem đoạn video này.
Dăm ba cái lý thuyết này nọ đều chăng còn quan trọng nữa.
Đây mới là nghệ thuật chân chính!
Mấy cái trò phối màu hoa hòe hoa sói, kết hợp đủ thứ nguyên liệu rườm rà đều là đồ bỏ hết. Những gì Giang Thừa Đức phô diễn trong video này mới chính là thứ nghệ thuật mà Tần Hoài mê mẩn nhất.
Vừa mang đậm phong cách cá nhân, lại vừa chuẩn mực đến mức không thể bới ra dù chỉ một lỗi nhỏ.
Thậm chí Tần Hoài còn cảm thấy hắn đã nhìn thấu vấn đề của Triệu Thành An nằm ở đâu. Việc Triệu Thành An đến tận bây giờ vẫn chưa định hình được phong cách cá nhân rõ nét không phải do hướng đi của hắn có vấn đề, mà là do tay nghề của hắn còn non.
Trình độ của hắn chưa đạt đến cảnh giới đủ để tạo ra một phong cách cá nhân đậm chất sách giáo khoa như thế này.
Sau khi cày đi cày lại video Bánh Gạo ít nhất 9 lần, Tần Hoài mới lưu luyến thoát ra, bắt đầu chuyển sang xem video của Hồng Kê Đản.
Video hướng dẫn của Hồng Kê Đản lại càng đơn giản hơn, ngoại trừ việc tốn chút thời gian khâu chọn lọc, các bước còn lại chỉ là luộc trứng gà bình thường với gỗ tô mộc.
Thêm gỗ tô mộc thực chất là để nhuộm màu. Ở cái thời đại không có phẩm màu thực phẩm, việc chạy ra tiệm thuốc bắc mua chút gỗ tô mộc về luộc Hồng Kê Đản là phương pháp phổ biến và rẻ tiền nhất.
Tần Hoài có thể nhìn ra Tần Uyển đã dồn rất nhiều thời gian và tâm huyết để chọn trứng, quả nào quả nấy đều là trứng vỏ đỏ. Sống trong thời đại gần như chẳng có trang trại chăn nuôi quy mô lớn nào, trứng gà toàn phải đi thu gom từng nhà một, cô đã vô cùng nỗ lực để chắt lọc ra những quả trứng có kích cỡ và chất lượng tương đối đồng đều, sau đó canh chuẩn nhiệt độ nước, thời gian đun, thả vào nồi luộc rồi nhuộm màu.
Kỹ xảo thì chẳng có chút kỹ xảo nào, chỉ có thể nói là vô cùng dụng tâm.
Có lẽ đây chính là lý do giúp món Hồng Kê Đản này đạt được cấp C.
Tần Uyển có đủ thực lực, lại chịu bỏ nhiều tâm sức đến vậy, Hồng Kê Đản cô luộc ra được đánh giá ở mức cấp C âu cũng là chuyện vô cùng hợp tình hợp lý.
Tần Hoài nhịn không nổi lại cày thêm ba lần video Hồng Kê Đản. Đến khi hắn sực tỉnh, nhận ra mình đã ôm cái video này quá lâu rồi vội vàng thoát khỏi giao diện game thì Thạch Đại Đảm đã ngồi nghịch điện thoại từ đời nào.
Nói chính xác hơn là đang lướt video nhưng tắt tiếng, chắc là sợ làm ồn ảnh hưởng đến hắn.
"Lão Thạch, ngại quá, tôi xem video hướng dẫn say sưa quá nên hơi nhập tâm." Tần Hoài rối rít xin lỗi, liếc nhìn đĩa Đản Thát trên bàn, "Chỗ Đản Thát còn lại chắc anh không ăn nối nữa đâu nhi, để ngoài không khí cũng khá lâu rồi... Ấy chết, tôi quên nhắn tin gọi Đàm Duy An qua lấy Đản Thát rồi."
"Tôi nhắn cho Tiểu Đàm rồi, chắc cậu ấy qua ngay đấy." Thạch Đại Đảm xua tay, "Cậu Tiểu Tần cứ khách sáo, cậu bận rộn toàn việc chính sự cả. Bình thường ở nhà tôi lướt điện thoại cũng có dám bật tiếng đâu. Vợ tôi chúa ghét cái trò đấy, cứ đổ tại tôi bật tiếng ồn ào nên tụi nhỏ mới học hành sa sút. Thế là tôi toàn phải tắt tiếng, không thì xách mông ra ngoài chơi cho rảnh nợ."
Thạch Đại Đảm vừa dứt lời thì ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ. Tần Hoài vội vàng đứng dậy ra mở cửa, quả nhiên là Đàm Duy An.
Đàm Duy An hớn hở bước vào, phấn khích kêu lên: "Oa, sao tự dưng cậu lại nổi hứng làm Đản Thát thế Tần Hoài? Uầy, nhiều dã man! Nhiều thế này một mình tôi sao xơi hết được."
"Cơ mà không sao, ăn không hết thì tống vào tủ lạnh, đúng lúc tôi đang khoái món Đản Thát đá. Tần Hoài tôi bảo cậu nghe, Đản Thát đông lạnh với Đản Thát nóng hổi vừa ra lò ăn cuốn như nhau, mỗi cái một vị riêng." Đàm Duy An nói xong liền sấn đến cạnh bàn, bốc luôn một cái nhét tọt vào miệng.
Cắn một miếng, nhóp nhép nhai.
Đàm Duy An: "... Sao ngọt khé cổ thế này, do để nguội rồi à?"
"Cơ mà chả sao, đem về cho sư đệ ăn là đẹp."
Tần Hoài: ... Thấy ngọt quá mới nhớ đến Cổ Lực, chứ lúc nãy sao không thấy ho he nửa lời nhắc đến thằng bé thế?
"Tần Hoài, tôi nghe nói chiều nay cậu không có mặt ở Tri Vị Cư, Chu sư phụ cho cậu với Triệu Thành An nghỉ đi xem triển lãm à. Xem mấy cái đấy có tác dụng gì không? Dân đầu bếp như anh em mình đi xem triển lãm thì báu bở gì?" Đàm Duy An tự mang hộp nhựa đi theo, vừa hì hục đóng hộp vừa tranh thủ hóng hớt.
Tay chân với mồm miệng hoạt động hết công suất.
Đương nhiên Tần Hoài không thể toẹt ra là xem triển lãm vô tác dụng được. Nói thế khác nào bảo Chu sư phụ cho nghỉ phép đi xem mớ vô bổ?
Hơn nữa, ban nãy lúc Tần Hoài xem video hướng dẫn của Giang Thừa Đức, hắn cũng thực sự ngộ ra được đôi chút.
"Bồi dưỡng thẩm mỹ." Tần Hoài đáp, "Tôi còn mua cả một bức tranh mang về nữa cơ."
Trên mặt Đàm Duy An hằn rõ mấy chữ: Người anh em, cậu lén lút tu tâm dưỡng tính, chơi hệ thanh tao từ bao giờ thế?
LVQ8371