Cũng không biết hắn độ kiếp thất bại kiểu gì, nhưng Tần Hoài cảm thấy nguyên nhân thất bại có lẽ cũng chăng quan trọng. Dù sao Phù Du giáng trần độ kiếp vốn là để thất bại, bản thân Tinh Quái đã ôm tâm lý muốn tạch rồi thì vớ vấn một cái cớ củ chuối nào đó cũng đủ để tạch.
Có khi hắn thấy bữa cơm cuối cùng trước lúc nhắm mắt mặn chát khó nuốt quá nên lăn ra thất bại cũng nên.
Tần Hoài nhẩm tính trong đầu xong xuôi, liếc nhìn số người tham gia gọi video thì thấy ai nấy đều có mặt đông đủ, ngay cả Trần Công cũng online. Hắn lập tức hắng giọng, thuật lại chi tiết từ A đến Z những gì mình vừa chứng kiến trong giấc mơ của Triệu Thành An.
Cuối cùng, Tần Hoài cảm thán: "Thực ra nhìn lại mới thấy, cách độ kiếp của Triệu Thành An là hợp ý cậu ta nhất. Kiếp đầu tiên làm đầu bếp, học được ngón nghề làm Điểm Tâm, rồi theo nghiệp bếp bánh đến tận kiếp này. Xem ra cậu ta thực sự đam mê làm Điểm Tâm. Cộng thêm kinh nghiệm tích lũy từ mấy kiếp trước, đợi đến ngày cậu ta khai ngộ, khéo lại phá luôn kỷ lục xếp hạng cao nhất của đầu bếp bánh trên Danh Trù Lục cũng nên."
La Quân căn bản có thèm đoái hoài gì đến mấy cái kỷ lục xếp hạng đó đâu, ông đang ở tận Sơn Thành, chẳng được cắn miếng Điểm Tâm nóng hổi nào của Tri Vị Cư mới là điều khiến ông bứt rứt.
"Tần Hoài, cậu muốn để Triệu Thành An tinh lại sao?" La Quân hỏi thẳng.
"Hả? Cháu á?" Tần Hoài bị câu hỏi này làm cho ngớ người, chuyện này đâu phải hắn muốn Triệu Thành An tỉnh là tỉnh được đâu.
"Phù Du là một loại Tinh Quái rất đặc biệt, tuyệt đại đa số Tinh Quái đều chưa từng thấy Phù Du độ kiếp thành công, nhưng điều đó không có nghĩa là không có." La Quân nói, "Mọi người không thấy được là vì Phù Du cho dù độ kiếp thành công, cũng sẽ ngủ say vài chục năm y như trước rồi mới tỉnh lại vài ngày. Dưới tình huống bình thường, tỷ lệ gặp được Phù Du đã rất nhỏ rồi, chứ đừng nói chi là con đã độ kiếp thành công."
"Cho nên Phù Du thật ra vẫn có thể độ kiếp thành công." Tần Hoài đã hiểu.
"Rất hiếm, có một số kẻ xui xẻo ngay kiếp đầu tiên không thể thất bại, vì một số tai nạn ngoài ý muốn mà chết rất sớm, chẳng để lại tiếc nuối gì rồi tự nhiên độ kiếp thành công một cách khó hiểu. Sau khi trở về thì vô cùng ảo não, cả ngày buông xuôi ủ rũ, hận không thể ngủ một giấc mấy trăm năm mới tỉnh lại một lần, căn bản là không muốn tỉnh."
Tần Hoài: ... Nghe thế này thì độ kiếp thành công đối với Phù Du mà nói quả thật chăng phải chuyện tốt đẹp gì.
"Cho nên tôi mới hỏi cậu có muốn giúp Triệu Thành An độ kiếp thành công hay không. Nếu cậu thật sự để hắn độ kiếp thành công, chuyện đầu tiên sau khi hắn tỉnh lại có thể là tìm mọi cách để thất bại thêm một lần nữa đấy." La Quân mặt không biến sắc nói.
Tần Hoài thở dài, thật lòng cảm thấy cái chuyện độ kiếp này đúng là kẻ ăn không hết người lần chẳng ra. Có Tinh Quái muốn độ kiếp thành công mòn mỏi cũng không thực hiện được, có Tinh Quái dùng đủ mọi thủ đoạn cũng chẳng thể nào thất bại nổi.
"Cái này cứ thuận theo tự nhiên đi." Tần Hoài nói, "Bên cháu hiển thị Triệu Thành An còn hai đoạn mộng cảnh nữa, không biết xem xong toàn bộ mộng cảnh thì có biết được khúc mắc của hắn là gì không. Nếu tìm ra được gợi ý, bảo cháu làm món gì đó cho hắn ăn để tạo bất ngờ, thì cháu sẽ tạm thời không làm cho hắn ăn vội, dù sao Phù Du quả thật... có chút đặc thù."
Nghe Tần Hoài nói vậy, Trần Huệ Hồng mới yên tâm: "Tiểu Tần, em có tâm lý này cũng rất tốt, cái chuyện độ kiếp này không thể cưỡng cầu được. Đương nhiên, chị rất muốn độ kiếp thành công, nhưng nếu độ kiếp không thành công, chị cảm thấy cũng chẳng sao cả, dù sao đời này chị cũng phải ở bên chăm sóc Tuệ Tuệ rồi."
"Tôi cũng muốn thành công." Khuất Tĩnh nhỏ giọng nói, "Có thể nhớ tới ông nội, tôi rất vưi, ít nhất tôi đã không quên ông. Có thể tìm được bố mẹ tôi cũng rất vui, ít nhất tôi còn có cơ hội bù đắp tiếc nuối. Nếu tôi không tỉnh lại mà cứ thế độ kiếp thất bại rồi chết, tôi sẽ cảm thấy hơi đáng tiếc."
Trần Huệ Hồng điên cuồng nháy mắt ra hiệu cho Khuất Tĩnh, ý bảo mấy lời kiểu này để đến lúc mở tiệc trà hẵng lén lút nói riêng, đừng có bô bô ở đây.
Tần Hoài: ... Chị Hồng, chúng ta đang gọi video đấy, chị tưởng chị nháy mắt với ống kính mà em không nhìn thấy chắc?
Trần Công bơ luôn mấy cái động tác mờ ám trong các khung chat, chia sẻ suy nghĩ cứ như đang báo cáo công việc: "Tôi cũng cảm thấy không nhất thiết phải cưỡng cầu chuyện độ kiếp thành công, cho dù có là kiếp cuối cùng đi chăng nữa, chỉ cần sống thoải mái tự tại, không để lại tiếc nuối là được rồi. Đương nhiên, đây chỉ là lời phát biểu vô trách nhiệm của một Tinh Quái đã độ kiếp thành công như tôi thôi, còn đối với những ai chưa độ kiếp thành công, tôi vẫn hy vọng họ có thể làm được."
Trần Công nói xong, ánh mắt liền nhìn chằm chằm vào điện thoại.
La Quân nhột ngay tại chỗ, tức giận mắng: "Văn Dao Ngư, cậu có ý gì hả? Cậu cũng thất bại ở kiếp đầu tiên, cậu có tư cách gì mà ở đây múa mai tôi? Tôi đây mới là kiếp đầu tiên, sao cậu biết tiếp theo tôi không thể tự mình thành công chứ? Tôi nói cho cậu biết, cậu có thể tự mình độ kiếp thành công thì tôi cũng có thể, tôi căn bản không cần dựa dẫm vào Tần Hoài!"
Nói xong, La Quân liền dập máy, hậm hực thoát khỏi nhóm chat.
Mọi người lại chém gió thêm vài câu rồi mới kết thúc hẳn cuộc gọi. Tần Hoài bỏ điện thoại xuống, nhìn sang Thạch Đại Đảm nãy giờ không thèm hé răng nửa lời, cứ cắm mặt im lặng lướt điện thoại, hỏi:
"Lão Thạch, anh thấy sao?"
LVQ8371