"Đây là bài cũ của sư phụ rồi. Cậu thử nghĩ mà xem, sư phụ tôi là đệ nhất Bạch Án, người bình thường nếu được ông ấy đích thân chỉ bảo thì chẳng phải sẽ cực kỳ hưng phấn và mong đợi sao? Cái khoảnh khắc sư phụ bảo cậu sau này cứ đi theo ông ấy, có phải cậu kích động lắm không, trong đầu đã vẽ ra đủ thứ chuyện xem mình sẽ học được gì, ông ấy sẽ chi dạy cậu ra sao, liệu có bị chửi không, liệu có cực khổ lắm không."
Tần Hoài hùa theo gật gật đầu.
"Thế rồi đúng vào lúc đó, sư phụ tôi lại cố tình không tự mình chỉ dạy, mà lại tùy tiện ném cậu cho một người khác. Thậm chí còn cấm cậu động tay làm Điểm Tâm, chỉ cho cậu đứng ngoài nhìn để cậu sốt ruột. Cậu có thấy hoang mang không, có thấy sốt sắng không? Cậu sẽ bắt đầu tự hỏi xem có phải mình làm sai ở đâu khiến sư phụ chướng mắt, nên mới không thèm đích thân dạy mà đẩy tôi ra kèm cậu."
Tần Hoài lắc đầu: "Vậy thì không có, tôi chỉ đơn thuần nghĩ là dạo này Chu sư phụ hơi bận."
"Với lại Chu sư phụ nhất quyết không cho tôi làm Điểm Tâm, chắc chắn là ông ấy có lý do riêng."
Triệu Thành An: ...
Cho dù bản thân hắn đã là kỳ tài ngút trời vạn người có một, hắn cũng muốn liều mạng với cái loại thiên tài chân chính như Tần Hoài. Mẹ kiếp, sao lại tự tin đến thế cơ chứ, năm xưa hắn đã từng nơm nớp lo sợ, vậy mà Tần Hoài lại chẳng mảy may hoang mang chút nào.
Đáng ghét thật.
Triệu Thành An bị nghẹn họng, bèn giả vờ như chưa nghe thấy câu Tần Hoài vừa nói, tiếp tục lải nhải: "Những lúc như thế, sư phụ tôi lại cẩn thận chọn một ngày đẹp trời, làm hẳn một bàn Điểm Tâm sở trường để phô bày trọn vẹn thực lực. Khi cậu thấp thỏm lo âu ăn xong bữa cơm này, trong đầu vẫn còn mù mờ không đoán được sư phụ tôi rốt cuộc đang nghĩ gì, thì ông ấy lại nở nụ cười hiền từ bảo rằng ông ấy rất coi trọng cậu, quyết định từ ngày mai sẽ chính thức dạy cậu làm Điểm Tâm. Thử hỏi cậu có cảm động rớt nước mắt không?"
"Có phải chỉ hận không thể quỳ xuống bái sư ngay tại chỗ không?"
Có phải Triệu Thành An đọc tiểu thuyết sảng văn nhiều quá nên lú rồi không, phân tích cái quái gì thế này?
"Không đâu." Tần Hoài đáp như chém đinh chặt sắt.
"Tôi hiểu ý anh rồi." Tần Hoài đứng thẳng người, nhìn chằm chằm vào Triệu Thành An: "Đây chắc là diễn biến tâm lý của anh hồi bái sư chứ gì. Đừng vòng vo nữa, tình huống của tôi khác anh, anh cứ nói thẳng những gì anh biết đi."
Triệu Thành An: "... Theo như tôi biết thì, sư phụ tôi thích ra oai một chút."
"Từ lúc cậu tới Tri Vị Cư, sư phụ tôi đã luôn muốn thể hiện tài nghệ cho cậu xem. Ngặt nỗi món Điểm Tâm đầu tiên cậu ăn lại là Đản Thát, cộng thêm việc cậu cứ thích ăn Đản Thát mãi, nên sư phụ chẳng thèm làm món khác nữa, nhưng ông ấy vẫn luôn rình rập chờ cơ hội để trổ tài."
"Hôm nay coi như ông ấy chộp được cơ hội để ra oai trước mặt cậu một vố rồi."
Tần Hoài: (* ̄(エ) ̄)
Triệu Thành An, anh đúng là đồ đệ ruột của sư phụ anh đấy, dám bóc phốt sư phụ thích ra oai ngay trước mặt người khác.
Tần Hoài cạn lời chẳng biết nói gì hơn, hắn liếc nhìn sủi cảo trong nồi rồi bảo: "Sủi cảo chín rồi kìa, dọn lên đi."
Triệu Thành An vội vàng vớt sủi cảo ra, vừa vớt vừa lẩm bẩm trong câm lặng. Tần Hoài không thèm nhìn khẩu hình miệng của Triệu Thành An, cũng chẳng buồn để ý xem hắn đang lải nhải cái gì, chỉ đi đến mở cửa bếp, lần lượt bưng Điểm Tâm ra ngoài.
Bên bàn ăn, Thạch Đại Đảm vẫn đang mải mê buôn dưa lê với Chu sư phụ, An Du Du thì ngồi rúc trong góc gặm mấy miếng trái cây gọt hỏng, trên bàn bày hai đĩa trái cây có tạo hình trông hơi ba chấm.
Thấy cửa bếp mở ra, hai người đồng loạt nhìn về phía Tần Hoài, hắn mỉm cười với Chu sư phụ, hỏi: "Chu sư phụ, Điểm Tâm trong bếp đều bưng ra hết ạ?"
Chu sư phụ khẽ gật đầu, An Du Du vội vàng đứng dậy chạy vào bếp phụ bưng Điểm Tâm. Vừa phát hiện trong bếp có nhiều Điểm Tâm đến vậy, cô nàng liền kinh hô thành tiếng.
"Oa, nhiều đồ ăn thế này cơ à! Em còn tưởng chỉ có sủi cảo, bánh bao với bánh cuốn thôi chứ, biết thế ban nãy em đã không ăn nhiều trái cây rồi!" An Du Du rên rỉ đầy hối hận.
Những lúc thế này mới thấy được tầm quan trọng của tính chuyên nghiệp. Dưới góc nhìn của An Du Du thì Kiềm Hoa Cung Đăng Bao và Tứ Hỉ Hoa Quyển cũng chỉ là bánh bao với bánh cuốn mà thôi.
"Ban nãy Lão Thạch và Chu sư phụ nói chuyện gì thế?” Tần Hoài vờ như lơ đãng hỏi.
"Anh Thạch có hỏi thăm tình hình gần đây của sếp ở Tri Vị Cư. Chu sư phụ tưởng anh Thạch là họ hàng của sếp nên đã giới thiệu rất cặn kẽ về chế độ phúc lợi của Tri Vị Cư cho anh ấy nghe."
"Tiểu Tần sư phụ, sếp định nhảy việc sang Tri Vị Cư hả?"
Hắn là Ông Chủ của Vân Trung Thực Đường cơ mà, nhảy việc sang Tri Vị Cư kiểu gì?
An Du Du, rốt cuộc em có thèm đọc cái cẩm nang chốn công sở hôm nọ tôi gửi cho em không đấy? À mà khoan, chắc trong cẩm nang cũng không ghi mấy cái này đâu, đến Thạch Đại Đảm còn chẳng hỏi ra được cái câu vô tri đến thế cơ mà.
"Dọn món lên đi." Tần Hoài chỉ đành ngậm ngùi nói.
Hai phút sau, chiếc bàn ăn 8 người nhà Triệu Thành An đã bày la liệt Điểm Tâm.
LVQ8371