"Thịt đầu lợn của tao đâu? Lòng lợn của tao đâu?? Rượu hoàng tửu của tao đâu?? Tao đã tốn trọn 80 đồng to ở tiệm cơm bình dân để mua thịt đầu lợn thượng hạng đấy, thằng trộm chết tiệt, sao nó biết tao mua mấy thứ này!”
"Cái gì? Mày ăn ngon thế cơ à?"
"Mày giấu đồ ở đâu thế?"
"Bánh ngô của tao cũng mất rồi!"
"Mày còn giấu cả bánh ngô cơ à?!"
"Thằng trộm trời đánh, Bánh Bao bột mì trắng của taol”
"Mày còn có cả Bánh Bao bột mì trắng á?!!"
Sau một trận nhốn nháo, bọn buôn người hoảng sợ phát hiện cháo thì giữ được, nhưng đồ ăn ngon giấu riêng cho mình thì mất sạch.
Phần lớn mọi người đều mất đồ, số ít không mất là vì chẳng có đồ gì để mất. Tên trộm lần này dùng kế dương đông kích tây, đánh thẳng vào sào huyệt, làm một mẻ lớn.
Thái Đầu vô cùng ấm ức bực dọc, tách khỏi cái đám nhà giàu có đồ ăn ngon giấu riêng kia. Hắn về tới địa bàn của mình, nhìn đám hàng hạ đẳng đang nằm la liệt dưới đất mà cơn giận bốc lên ngùn ngụt.
Thái Đầu là một trong số ít những kẻ to gan buôn bán tay không bắt giặc trong đám buôn người này, trong tay toàn là hàng hạ đăng. Vốn đĩ hắn muốn kiếm một vố khắm, kết quả đến Bắc Bình mới phát hiện mấy món hàng hạ đắng này không hề đễ bán, đừng nói là kiếm đậm, không bị tồn đọng ế ẩm đã là may lắm rồi.
Trở lại địa bàn của mình, nhìn từng món hàng dở sống dở chết, Thái Đầu tức lộn ruột. Hắn vừa định cho đứa trẻ gần nhất một cước thì phát hiện đây là món hàng tầm trung có giá trị nhất, có hy vọng kiếm chác nhất trong tay mình, bèn vội vàng thu chân lại, chuyển sang chửi bới ầm ĩ:
"Nước đâu? Đến nước cũng không biết đi múc, chỉ biết nằm ườn ra đất cả ngày chờ ăn thôi đúng không? Tao đúng là xui xẻo tám đời mới nhặt mấy cái thứ như tụi mày. Dọc đường đi ăn của tao uống của tao, lương thực tốn không ít, kết quả từng đứa một đều ế chỏng ế chơ."
"Tao nói cho tụi mày biết, ngày mai mà còn dở sống dở chết không bán được thế này nữa, tao sẽ bán sạch tụi mày vào mỏ than, lò gạch. Đảm bảo chưa tới ba tháng là tụi mày sẽ mệt chết tươi ở trong đó."
"Tỉnh táo lại hết cho tao!"
"Đi múc nước mau, tao khát rồi, tao muốn uống nước!”
Vài đứa trẻ miễn cưỡng cử động được khó nhọc bò dậy, trong đó có cả đứa buổi chiều suýt nữa bị mua đi, lảo đảo ôm vò đi múc nước.
"Bà mẹ nó." Thái Đầu nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất, "Sớm biết đường về khó đi thế này, phải đi vòng mất thêm nửa tháng lãng phí bao nhiêu là lương thực, thì thà mua bừa mấy đứa rẻ mạt ở gần đây cho xong."
"Mẹ kiếp, đứa nào cũng than nghèo kể khổ, kết quả lén lút ăn uống ngon lành hơn cả nhau. Lại còn xơi cả Bánh Bao bột mì trắng, thịt đầu lợn, uống rượu hoàng tửu nữa chứ. Tao đây còn chưa được cắn mấy ngụm Bánh Bao trắng, đáng đời, trộm đồ của tụi mày là đáng lắm!"
Chửi đổng xong, Thái Đầu liền đi kiểm tra lương thực của mình. Một giây sau, tiếng hét thảm thiết vang lên từ chỗ hắn.
"Thằng trộm trời đánh, có Bánh Bao trắng với thịt đầu lợn ăn còn chưa đủ sao, nẵng luôn cả bánh bột đen của tao rồi! Mười cái bánh bị nẵng sạch bách, đây là khẩu phần ăn bốn ngày của tao đấy!"
"Bánh của tao ôi!"
Mất sạch lương thực, Thái Đầu chỉ đành gặm bánh khô và khoai lang cùng đám hàng hóa. Tính tình hắn cũng ngày càng cục cằn, chỉ cần thấy ai có vẻ giống người mua là lập tức từ xa sấn tới, xun xoe chào mời mớ hàng trong tay.
Tần Hoài cũng thử rà soát xem Triệu Thành An đang ở đâu.
Rất khó.
Lần này phạm vi hành động của Tần Hoài rất rộng, gần như đi lại tự do trong toàn bộ khu chợ giao dịch. Dù là vùng ngoại ô xa hơn một chút hay khu ổ chuột sát rìa ngoại thành, hắn đều có thể đến được. Rất khó để thông qua phạm vi hành động mà phán đoán xem Triệu Thành An đang ở đâu, dù sao thì nơi này cũng đông người quá.
Thạch Đại Đảm từng nói với Tần Hoài, Phù Du ở chỗ bọn họ vốn dĩ quanh năm chôn mình dưới đất hoặc ngủ say dưới nước. Nếu Triệu Thành An học theo Trần Huệ Hồng, đào một cái hố tự chôn mình xuống thì hắn căn bản không thể nào tìm thấy cậu ta trên mặt đất được.
Chỉ đành chờ cậu ta chui ra trộm đồ lần nữa.
Kết quả, lần chờ này mất đứt hai ngày.
Bởi vì có một tên trộm xuất quỷ nhập thần, bọn buôn người chẳng dám vung tay quá trán mua rượu ngon thịt béo nữa. Bọn chúng nhanh chóng tẩu tán hết hàng xịn trong tay rồi chuồn vào thành, chỉ còn lại những kẻ buôn người như Thái Đầu, ôm một đống hàng ế ẩm tiếp tục bám trụ ngoài thành khổ sở chào mời.
Hai ngày nay không mất thêm món nào, cũng có thể là vì chăng còn gì đáng giá để trộm. Nhưng đám buôn người đã bị trộm đến sợ xanh mắt mèo, dù không mất đồ thì lúc nấu cháo cũng phải đán mắt vào canh chừng lẫn nhau.
Trơ mắt nhìn từng gã đồng nghiệp bán tháo xong hàng để chui vào thành ăn chơi phè phỡn, những kẻ chưa bán hết thì mỗi ngày cũng có bát cháo nóng húp lót dạ, Thái Đầu – kẻ ngày ngày chỉ có thể uống nước lã gặm bánh khô – trong lòng hoàn toàn mất cân bằng. Hắn bực tức đến độ thấy người hay chó đi ngang qua cũng muốn sút cho hai phát.
Ngày nào hắn cũng hết ngồi lại đứng chửi bới đống hàng của mình. Nhưng hàng hóa đâu phải cứ chửi là bán được. Tần Hoài ở khu chợ này hai ngày, đại khái cũng nhìn ra chất lượng lô hàng trên tay Thái Đầu đúng là quá tệ. Cơ bản toàn là trẻ con, lại còn hay khai gian tuổi.
LVQ8371