Kết quả lại hoàn toàn không phải, đây chỉ là buổi triển lãm các tác phẩm xuất sắc do sinh viên của vài trường đại học hùn vốn hợp tác tổ chức. Giá vé cực kỳ bèo, 15 tệ một tấm, đã vậy còn có thể dùng vé bù thêm 3 tệ để đổi lấy một cốc Americano đá ở quán cà phê nhỏ trước cổng Bảo tàng, có thể nói là ngon bổ rẻ đến tận cùng.
Tuân thủ theo nguyên tắc "đã cất công đến đây rồi", ba người bọn Tần Hoài bỏ ra 9 tệ đổi lấy ba cốc Americano đá. Một ly Americano đá vô cùng chuẩn bài: đá + nước + tinh chất cà phê, Tần Hoài đã tận mắt chứng kiến nhân viên pha chế làm y chang như vậy.
Bảo tàng Mỹ thuật thành phố cũng không lớn lắm. Qua lời giới thiệu của Triệu Thành An, Tần Hoài mới biết nơi này được xây dựng từ rất nhiều năm trước, diện tích vốn đã nhỏ, bình thường cũng chẳng mấy ai lui tới. Nếu thực sự muốn tổ chức triển lãm quy mô lớn, người ta sẽ chọn một bảo tàng hoặc trung tâm nghệ thuật khác hoành tráng hơn.
Trong Bảo tàng cũng vắng hoe, có lẽ do đang là ngày làm việc. Ngoại trừ một vài sinh viên đại học đến xem náo nhiệt, mấy cặp đôi tìm chỗ hẹn hò vừa rẻ vừa có điều hòa, thì chỉ lác đác vài vị phụ huynh dẫn theo con nhỏ, trải nghiệm tham quan thoải mái vô cùng.
Thạch Đại Đảm bưng cốc Americano đá, cứ nhấp một ngụm là lại cau mày, trên mặt hiện rõ sự thắc mắc: sao lại có người chịu bỏ tiền ra uống cái thứ này cơ chứ, cầm 3 tệ đi mua mấy cái bánh bao gặm không sướng hơn à?
Triệu Thành An thì nhàn nhã bưng cốc cà phê đi dạo khắp nơi, biến cốc Americano đá 3 tệ trở nên sang chảnh hệt như cốc 30 tệ vậy. Cả người hắn toát lên vẻ thư thái tuyệt đối, ngó chỗ này một tí, nghía chỗ kia một tẹo, thinh thoảng lại còn buông vài lời nhận xét.
Tần Hoài lẽo đẽo theo sau Triệu Thành An hệt như học trò đi theo thầy giáo, mỗi lần Triệu Thành An buông lời nhận xét, hắn lại tò mò hỏi vì sao, nguyên lý là gì, lý thuyết này được ghi trong cuốn sách nào, bản thân đã đọc qua cuốn đó chưa.
Có thể thấy dạo gần đây hiệu quả học tập của Tần Hoài rất tốt, cày sách đến mức hơi tẩu hỏa nhập ma luôn rồi.
Lượn một vòng, Tần Hoài tỉ mỉ quan sát từng bức tranh một. Thạch Đại Đảm thì nhăn nhó suốt cả buổi, cốc Americano đá cầm trên tay vẫn chưa vơi hết một nửa. Còn Triệu Thành An thì tách tách chụp vài kiểu ảnh, đăng lên vòng bạn bè ra vẻ ta đây xong là quay sang cày show thực tế.
Show hẹn hò mà Triệu Thành An đang xem đã bắt đầu tới màn xé xác nhau, nhưng hắn chẳng màng đến mấy drama đó, thứ hắn quan tâm là địa điểm quay show. Hắn vừa xem vừa xuýt xoa: "Chà, hòn đảo này cũng ra gì đấy, sang năm có thể đến đây du lịch."
Tần Hoài quay lại trước bức tranh đầu tiên hắn nhìn thấy lúc mới bước vào Bảo tàng, cau mày vắt óc suy nghĩ mãi mà vẫn chắng hiểu ra sao. Hắn lẩm bẩm: "Chu sư phụ đặc biệt cho mình nghỉ phép để đến xem mấy bức tranh này chắc chắn phải có thâm ý gì đó, nhưng đống tranh này thì có gì hay ho cơ chứ? Chăng lẽ ông ấy đang ám chỉ mình nên bỏ tiền ra học dự thính ở Học viện Mỹ thuật? Nghe phí lý quá đi mất."
Thạch Đại Đảm chằm chằm nhìn vào cốc Americano đá còn lại một nửa: "Cái thứ năm xưa đội trưởng phải bỏ tiền, cậy nhờ quan hệ mua về làm quà biếu chính là cái của nợ này đây á?"
Ba người, mỗi người một vẻ, muôn màu muôn vẻ.
Triệu Thành An sau khi tra xong cẩm nang du lịch liền buông điện thoại, ngó nghiêng xem tình hình của hai người đi cùng ra sao. Hắn phát hiện Tần Hoài đã chuyển sang chế độ nghiên cứu học thuật, đang ngồi xổm trước bức tranh đầu tiên ngắm nghía vô cùng tỉ mỉ. Thấy Tần Hoài nghiêm túc như vậy, hắn bèn sáp lại gần: "Đang xem gì thế? Thích bức này đến vậy à? Thích thì mua luôn đi, mấy bức tranh trưng bày kiểu này thường là bán được hết, không có giá niêm yết thì cứ hỏi thẳng người ta là xong."
"Tranh này mua được ạ?" Tần Hoài hỏi.
"Đương nhiên là được, trước kia anh cũng từng mua tranh ở Bảo tàng Mỹ thuật rồi, chính là bức treo trên trường phòng ăn nhà anh đấy."
Tần Hoài nỗ lực lục lọi trí nhớ một hồi, phát hiện bản thân căn bản chẳng nhớ nổi bức tranh treo trên tường phòng ăn nhà Triệu Thành An vẽ cái quái gì, chỉ lờ mờ nhớ hình như chỗ đó đúng là có treo một cái gì đó.
"Bức tranh đó anh mua bao nhiêu tiền vậy?" Tần Hoài hỏi.
"Hơn 4000 tệ." Triệu Thành An đáp, "Bức đó mua đáng đồng tiền bát gạo lắm, là hồi trước anh đi Bắc Bình chơi mua được trong một phòng tranh. Tác phẩm của một họa sĩ trẻ mới nổi, giá rất bèo, anh thấy cách phối màu khá táo bạo nên quất luôn, hình như là mua hồi năm ngoái thì phải."
"Năm nay anh vừa lân la dò hỏi thử, tranh của vị họa sĩ đó giờ đã tăng vọt lên mức hàng vạn tệ rồi, cực kỳ có giá trị đầu tư đấy."
"Tranh trưng bày ở mấy buổi triển lãm của sinh viên thế này cũng rất đáng để xuống tiền. Nhỡ đâu lại vớ được tác phẩm thời còn đi học của một vị đại sư tương lai nào đó thì sao? Cứ ngâm đấy mười mấy năm rồi sang tay là phát tài to. Anh khoái mấy cái khoản đầu tư kiểu này lắm, trước kia anh từng chơi cổ phiếu, chứng chỉ quỹ, sau đó lại nhảy sang đầu tư đồ cổ, nhưng nước sâu quá lặn không nổi."
"Cổ phiếu thì xanh lè đến mức anh nhìn mà đau tim, đồ cổ thì lừa đảo vô biên, suy đi tính lại vẫn thấy đồ nghệ thuật là đáng tin nhất. Cứ lựa mấy món rẻ rẻ mà mua, có lỗ cũng chẳng đáng là bao."
"Thi thoảng lại còn vớ bẫm nữa chứ, chả phải bức tranh anh mua giờ đã tăng giá vù vù rồi sao?"
LVQ8371