Tần Hoài: "... Anh đã bao giờ nghĩ đến chuyện, thực ra cứ không đầu tư thì sẽ không bị lỗ vốn chưa?”
Triệu Thành An lặng lẽ ngước nhìn lên trần nhà, ra vẻ trần nhà của cái Bảo tàng này mang đậm tính nghệ thuật sâu sắc.
Ừm, vô cùng đáng để tinh tế nghiền ngẫm.
Khoảng thời gian này Tần Hoài chỉ cắm mặt vào đọc sách và làm Điểm Tâm, rất hiếm có cơ hội buôn dưa lê với Triệu Thành An. Giờ hiếm hoi mới có dịp, Triệu Thành An lại còn chủ động tiết lộ sở thích cá nhân, Tần Hoài bèn thuận nước đẩy thuyền hỏi tiếp:
"Bình thường anh Thành An thích đi xem mấy buổi triển lãm kiểu này lắm à?"
Triệu Thành An lắc đầu: "Cũng tàm tạm thôi. Ban đầu anh chưa đi xem triển lãm bao giờ nên thấy mới mẻ, sau đó phát hiện có vài tác phẩm cũng đáng để đầu tư nên mua đại vài món. Mua xong thì anh lại tò mò không biết mấy thứ này có khả năng tăng giá hay không. Để tìm hiểu rõ ngọn ngành, anh đâm ra thường xuyên đi xem triển lãm, kết quả là xem riết rồi lại ngứa tay muốn mua, đần dà thành thói quen luôn.”
"Đặc biệt là những buổi triển lãm của sinh viên hay các họa sĩ trẻ mới nổi, hễ cứ bắt gặp là anh lại muốn vào xem thử."
Tần Hoài: ... Nghe sặc mùi lọt bẫy đầu tư, lún sâu từng bước không thể tự rút chân ra được.
"Đôi khi sư huynh sư tỷ của anh cũng cằn nhằn bảo anh ném tiền qua cửa sổ vào mấy cái khoản này. Rõ ràng là anh đã vác về nhà một đống đồ hầm bà lằng, nào là tượng điêu khắc, tranh vẽ, đồ thủ công, thậm chí là cả bộ ấm trà, rồi còn cả đống đặc sản với đồ mỹ nghệ mua từ các nước mỗi lần đi du lịch nữa. Lần trước cậu đến nhà anh chơi chưa vào xem cái phòng nhỏ kia đâu, bên trong chất đống đồ đạc luôn."
"Phần lớn mấy thứ này mua về xong anh toàn vứt xó ở nhà chẳng thèm ngó ngàng tới, thoạt nhìn thì đúng là hơi phí phạm. Nhưng anh thấy cũng bình thường, đời người ngắn ngủi vài chục năm, cái gì cũng nên trải nghiệm một lần cho biết. Anh thì anh rất thích làm Điểm Tâm đấy, nhưng anh không thích cả đời chỉ ru rú ở một chỗ, chôn chân trước cái bệ bếp để làm Điểm Tâm."
"Giá mà sư phụ Điểm Tâm cũng có thể giống như Hứa Thành thì tốt biết mấy. Hứa Thành chu du khắp thế giới, đi đến đâu ăn đến đấy, vậy tại sao sư phụ Điểm Tâm lại không thể chu du thế giới, đi đến đâu làm Điểm Tâm đến đấy? Đương nhiên nhà anh không giàu nứt đố đổ vách như nhà Hứa Thành, bắt bố mẹ anh phải cày cuốc để đạt được khối tài sản như thế thì đúng là nằm mơ giữa ban ngày."
"Nhưng nhà bình luận ẩm thực chu du thế giới thì thuần túy là đốt tiền, còn sư phụ Điểm Tâm chu du thế giới thì có thể hái ra tiền mà. Cứ đến chỗ nào thì xin làm thuê chỗ đấy, anh thấy ý tưởng này của mình tuyệt vời ông mặt trời luôn, thậm chí mấy năm trước anh từng đề xuất với sư phụ rồi đấy."
"Học sinh có thể đi tham quan học tập, tại sao anh lại không thể đi tham quan thực hành? Sư phụ cứ chê anh làm Điểm Tâm rập khuôn máy móc, không có chất riêng, thiếu đi linh hồn, thế thì anh mới phải xách ba lô lên đi du lịch để tìm kiếm linh hồn chứ. Cứ cho anh ba năm năm năm, chẳng cần chu du thế giới đâu, chí ít cũng để anh lượn một vòng quanh Á, Phi, Âu, biết đâu anh lại giúp Tri Vị Cư vang danh thiên hạ, vươn tầm châu Á, tiến ra thế giới thì sao."
Triệu Thành An càng nói càng hăng, nhìn cái điệu bộ kia của hắn, hận không thể lao ngay về nộp đơn xin phép Chu sư phụ thêm lần nữa, cặm cụi viết lại bản kế hoạch.
Tần Hoài cạn lời mất mấy chục giây, giả vờ như bức tranh trước mặt cuốn hút lắm, dán mắt vào nhìn một hồi rồi mới từ tốn hỏi: "Vậy đối với ý tưởng này của anh... Chu sư phụ phản ứng sao?"
"Sư phụ bảo anh cút ngay cho khuất mắt."
Tần Hoài có thể nhìn ra Chu sư phụ thực sự rất cưng chiều Triệu Thành An, vậy mà ông chỉ bảo hắn cút đi, chứ không bắt hắn mỗi ngày phải cày 15 tiếng đồng hồ cho tỉnh ngộ.
"Thế rốt cuộc Tần Hoài cậu có hứng thú với bức tranh này không, nếu có thì hỏi giá thử xem, thực sự rất đáng để đầu tư đấy." Triệu Thành An lúc này y hệt một con gà bị lùa vào tròng lừa đảo, đang cố sống cố chết lôi kéo thêm tuyến dưới vào đường dây.
Tần Hoài liếc nhìn bức tranh thêm mấy lần: "Nếu không đắt lắm thì cũng có thể cân..."
"Tôi vừa hỏi rồi, bức này 1800 tệ." Thạch Đại Đảm không biết từ xó xỉnh nào chui ra, trên tay còn xách theo một túi bánh mì, miệng đang nhai nhồm nhoàm.
Thạch Đại Đảm chia cho Tần Hoài và Triệu Thành An mỗi người một cái bánh mì ngọt.
"Tiểu Tần, cậu thích tranh phong cách này à? Thích thì để tôi nhờ bạn hỏi thử cho, tôi có người bạn mở phòng tranh đấy." Thạch Đại Đảm vừa gặm bánh mì vừa nhả chữ rõ ràng, "Tôi nhớ trên tường nhà cậu chẳng treo bức tranh nào cả, mua vài bức về treo cho đẹp nhà cũng hay."
Tần Hoài nhìn bức tranh trước mặt: "Cũng không hẳn là thích phong cách này, cháu chỉ thấy bức tranh này trông khá ấm áp và gần gũi thôi."
Nghe Tần Hoài nói vậy, Triệu Thành An mới nghiêm túc đánh giá bức tranh này lần đầu tiên. Hắn phát hiện đây là một bức tranh chân dung vô cùng đơn giản.
Tên của bức tranh cũng đơn giản y hệt như nội dung của nó: 《Em Trai Tôi》.
Trong tranh là một nam sinh trung học đang nằm bò ra bàn học bài, một tác phẩm sinh viên cực kỳ tiêu chuẩn, thuộc kiểu chắng có gì nổi bật cũng chẳng có gì để chê.
Tác giả là một sinh viên của Học viện Mỹ thuật, tên là Giang Băng.
LVQ8371