. ^* h , ^“ , Ta VÀ F4 ~ Là 3 ^ ^ ^ A* Hạ Sinh vội vàng đi múc nước. Tối qua lúc mới vào, hắn đã quan sát qua khoảnh sân này, trong sân chất đống rất nhiều đồ lặt vặt, bao gồm cả thùng nước và một cái giếng.
Điểm chú ý của Triệu Thành An lại hoàn toàn chệch nhịp: "Ông chủ Trần, thật sự cảm ơn ông. Tối qua nếu không nhờ Hạ Sinh nói cho tôi biết, tôi còn chẳng ngờ ông lại giới thiệu cho tôi một công việc xịn xò đến vậy. Hóa ra đầu bếp là người chuyên làm đồ ăn cho người khác!"
Trần Thu Sinh: ...
Trần Thu Sinh hoàn toàn cạn lời với tên ngốc trước mặt, ông không đáp mà đi thẳng ra ngoài, ra hiệu cho Triệu Thành An bám theo. Lúc đi ngang qua Hạ Sinh, ông dặn dò một câu: "Trước tiên cứ đi theo Lưu bá, sau này cháu phải làm gì ông ấy sẽ chỉ bảo, cái gì không biết thì học theo ông ấy."
"Ông... ông chủ..." Hạ Sinh đột nhiên lên tiếng, hơi ngập ngừng nhưng vẫn nói, "Cháu có thể đi cùng được không ạ?"
"Sao cơ?” Trần Thư Sinh nhíu mày, nhưng rồi lập tức phản ứng lại, ánh mắt nhìn Hạ Sinh thoáng đổi khác. Ông đánh giá cậu bé một lượt: "Cháu cũng muốn đến Thái Phong Lâu xin học việc à?”
"Cháu là thư đồng ta mua về, khế ước bán thân nằm trong tay ta, mà còn là khế ước chết. Đợi sáng nay bọn buôn người cùng ta lên quan phủ làm xong thủ tục, cháu chính là người hầu của nhà ta. Sẽ chẳng có tửu lâu hay cửa tiệm nào đi tuyển một người như vậy đâu."
Hạ Sinh nhận ra Trần Thu Sinh có vẻ không vui, bèn vội vàng giải thích: "Ông chủ, cháu nhất định sẽ hầu hạ thiếu gia thật chu đáo, việc nhà cháu cũng sẽ làm đầy đủ, cháu chỉ muốn đi theo để mở mang tầm mắt chút thôi ạ."
Nghe Hạ Sinh nói vậy, giọng điệu của Trần Thu Sinh dịu lại: "Cũng được, đi theo ta."
Hạ Sinh vội vã rảo bước bám theo.
Triệu Thành An hỏi Hạ Sinh: "Cậu đã được ông chủ Trần mua về có việc làm rồi, sao còn đòi đi tìm việc nữa?”
Hạ Sinh im lặng.
Tần Hoài đi theo sau ba người họ, một mạch bám gót đến tận Thái Phong Lâu. Thái Phong Lâu vẫn y xì đúc dáng vẻ mà hắn từng thấy trong ký ức của Trần Huệ Hồng trước đây. Tửu lâu cao hai tầng, tấm biển khắc ba chữ "Thái Phong Lâu" thoạt nhìn đã thấy nhuốm màu thời gian, chắc chắn là một món đồ cổ.
Lúc này trời còn rất sớm, rạng đông mới ló rạng chưa đầy hai canh giờ, Tần Hoài đoán chừng tầm 7 giờ sáng. Theo những gì hắn biết thì Thái Phong Lâu không bán đồ ăn sáng, vì vậy trong quán vắng tanh không bóng khách. Tuy nhiên, cửa chính đã mở toang, không ít nhân viên đang tất bật làm việc. Trước cửa đậu vài chiếc xe kéo và xe ngựa chở hàng, bên trên chất đầy rau củ tươi rói và nước suối sạch sẽ vừa được chở từ ngoại thành vào.
Chuyện này Trần Huệ Hồng từng kể với Tần Hoài rồi. Khách đến Thái Phong Lâu đa phần là giới quyền quý, những người này chê nước giếng đục bẩn, cho rằng chỉ có nước suối trên ngọn núi nào đó ngoài thành mới xứng với cơ thể ngọc ngà của họ. Thế nên, nước dùng ở Thái Phong Lâu đều phải sai người cất công ra tận ngoại thành gánh về mỗi sáng sớm, tốn kém vô cùng.
Đây cũng chính là mánh lới hút khách hồi Thái Phong Lâu mới đặt chân đến Bắc Bình. Lư chưởng quỹ từng dặn đi dặn lại Trần Huệ Hồng phải học thuộc lòng câu cửa miệng: lúc húp canh nhớ khen lấy khen để canh ngon, chắc chắn là được nấu từ nước suối thượng hạng.
Trần Thu Sinh dẫn hai đứa trẻ bước lên thềm. Còn chưa kịp vào cửa, một cậu chạy bàn đang bưng nước đã đon đả chào hỏi ông: "Trần sư phụ, anh đến rồi. Thật đúng lúc quá, vợ của Giang sư phụ cũng vừa tới, bảo hôm nay là đầy tháng cậu bảy nhà họ, mang theo nhiều trứng gà đỏ lắm. Bây giờ anh vào vẫn kịp nhận trứng gà đỏ chính tay Giang phu nhân phát đấy, xin chút vía may mắn."
Trần Thu Sinh nghe cậu chạy bàn nói vậy, cúi đầu nhẩm tính ngày tháng rồi bật cười: "Đúng thật."
Đang mải nói chuyện thì Tần Uyển từ trong bếp bước ra. Cô xưng hô theo kiểu phụ nữ đã có chồng, tay xách chiếc làn. Rõ ràng chưa đến mùa đông, thậm chí tiết trời còn chưa sang thu mà cô đã phải mặc quần áo dày cộp, sắc mặt lại nhợt nhạt, thoạt nhìn là biết dạo này sức khỏe kém. Đi cạnh cô là một cậu nhóc xách theo hộp cơm, trạc tám, chín tuổi, sàn sàn tuổi Hạ Sinh.
Ánh mắt Tần Hoài lập tức bị Tần Uyển thu hút. Hắn nhìn chằm chằm cô, nhận ra sắc mặt của cô thật sự rất tệ, đôi môi gần như trắng bệch không có lấy một giọt máu, nhìn qua là biết bị thiếu máu nghiêm trọng.
"Đưa đồ cho cô đi, chỉ là cái hộp cơm bằng gỗ thôi mà, có phải cô xách không nổi đâu. Trưa nay có tiệc Vương phủ đặt, trong bếp chắc chắn sẽ bận rộn lắm. Cháu giúp cô mang hộp cơm về đi đi về về cũng mất ngót nghét nửa canh giờ, đừng làm lỡ đở công việc.” Tần Uyển dịu dàng nói với cậu nhóc bên cạnh.
Ban đầu Tần Hoài cứ tưởng đứa bé này là con trai của Tần Uyển, nghe cô nói vậy hắn mới ngớ ra chắc là phụ việc hoặc học việc trong Thái Phong Lâu. Thời buổi này làm gì có khái niệm bóc lột sức lao động trẻ em, trẻ con tám, chín tuổi đã có thể đi làm kiếm tiền rồi, lại còn thuê với giá rẻ bèo nên mấy tay ông chủ khoái lắm.
"Giang sư phụ dặn cháu phải mang đồ về giúp phu nhân. Giờ sức khỏe phu nhân đang kém, không được xách đồ nặng, phu nhân cũng không nên ra gió, đại phu đã dặn kỹ rồi." Cậu học việc bướng bỉnh đáp, khẽ kiễng chân giật luôn chiếc làn từ tay Tần Uyển, thế là hai tay xách hai món.
LVQ8371