"Mà cái số Trịnh Đạt cậu ta cũng hên cơ, trong hoàn cảnh đó lại đẻ được một cậu con trai có thiên phú xuất chúng. Làm cái nghề này của chúng ta chuyện cha truyền con nối rất phổ biến, nhưng điều kiện tiên quyết là con cái phải nối nghiệp được. Ba đứa con của tôi đều chăng có thiên phú ở mảng này, cũng chẳng có hứng thú hay chí hướng gì, tôi cũng không ép. Cậu đừng thấy Tiểu Đàm có vẻ hơi lười biếng, không có chí tiến thủ cho lắm, thiên phú cũng chăng tính là đặc biệt xuất sắc, nhưng Tiểu Đàm ở Tri Vị Cư chúng ta đã được coi là đại điện ưu tú cho việc cha truyền con nối rồi đấy, cái nghiệp mà bố cậu ta không kế thừa nổi thì cậu ta gánh luôn rồi."
"Tri Vị Cư chúng ta có mấy lão già đã về hưu, bây giờ chỉ trông cậy vào việc con trai con gái họ đẻ ra một đứa có thiên phú giống như Tiểu Đàm để kế thừa tay nghề của bọn họ thôi."
"Nói nhiều như vậy rồi, Tiểu Tần cậu có biết vì sao tôi lại thay đổi cái nhìn về Trịnh Đạt không?" Chu sư phụ đột nhiên gọi tên Tần Hoài.
Tần Hoài đang mải nghe kể chuyện, không ngờ lúc buôn chuyện Chu sư phụ lại bẻ lái nhanh như vậy, hắn dứt khoát lắc đầu, nhưng vẫn mạnh dạn suy đoán: "Cháu nghe nói là vì Trịnh sư phụ đã tiến hành cải cách công thức Điểm Tâm, không sản xuất hàng loạt Điểm Tâm phân khúc thấp nữa, mà chuyển sang sản xuất Điểm Tâm phân khúc trung - thấp, nâng cao chất lượng của cả ngành lên ạ."
"Không phải." Chu sư phụ lắc đầu, "Cái đó chỉ là phần phụ thôi."
"Vậy là vì sao ạ?" Tần Hoài rất tò mò, theo hắn thấy Trịnh Đạt có thể cải cách công nghiệp hóa Điểm Tâm đạt đến hương vị như vậy đã coi là cực kỳ lợi hại rồi, kiểu cải cách này nếu đặt trong giới Điểm Tâm truyền thống thì tuyệt đối ở đăng cấp tông sư.
"Là sau khi cậu lên tạp chí Tri Vị, tôi đã dẫn lão tam đeo khẩu trang lặn lội đến Hoàng Ký ăn một bữa Quả Nhi, rồi 5 giờ sáng hôm sau lại ra trước cửa Hoàng Ký xếp hàng mua Điểm Tâm trong ngày."
"Hả?" Tần Hoài ngớ người.
"Trịnh Đạt cũng coi như đã dốc cạn vốn liếng truyền nghề cho cậu rồi." Chu sư phụ nói, "Tinh Phẩm Tam Đinh Bao, Bánh Bao Tửu Nhưỡng của cậu tôi đều ăn thử cả rồi. Trịnh Đạt quả thật không giấu giếm chút nào, đem hết tay nghề độc môn truyền lại cho cậu, nhất là Bánh Bao Tửu Nhưỡng, tay nghề làm Bánh Bao Tửu Nhưỡng của cậu còn tốt hơn cả con trai cậu ta là Trịnh Tư Nguyên."
"Trịnh Đạt cậu ta tuy vì dăm ba chuyện lông gà vỏ tỏi mà chuyển hướng sang kinh doanh, bỏ bê tay nghề, bao nhiêu năm nay cũng chẳng chính thức nhận đồ đệ nào mà chỉ truyền lại tay nghề cho con trai. Thằng con trai cậu ta cũng chẳng biết nghĩ cái gì, không đến Tri Vị Cư cũng chẳng về Hoàng Ký, cứ nằng nặc đòi mở một tiệm bánh ngọt trước cổng khu dân cư cũ."
"Tôi vốn tưởng Trịnh Đạt đời này cũng chỉ đến thế thôi, không ngờ cậu ta vẫn còn giữ được chút kiên định của người đầu bếp, không phụ công Tỉnh sư phụ dạy dỗ, chọn được một hạt giống tốt nhất để truyền lại tay nghề của sư phụ mình.”
Tần Hoài nhất thời không biết phải giải thích thế nào. Thành thật mà nói, Trịnh Đạt quả thực đã dốc túi truyền thụ, không hề giấu giếm bất cứ điều gì trong quá trình chỉ dạy, tận tâm tận lực. Thế nhưng, Chu sư phụ ông hiểu lầm rồi, Tam Đinh Bao và Bánh Bao Tửu Nhưỡng không phải do Trịnh sư phụ dạy đâu.
Cháu bảo hai món Điểm Tâm này là do Tỉnh sư phụ dạy ông có tin không? Cháu còn có cả video Tỉnh sư phụ dạy học đây này, cái loại mà có thể xem đi xem lại nhiều lần ấy.
Tần Hoài lựa chọn giữ im lặng.
"Lúc ăn Điểm Tâm cậu làm ở Hoàng Ký, tôi đã rất tò mò không biết rốt cuộc là hạt giống tốt cỡ nào mới khiến Trịnh Đạt chịu dạy dỗ như vậy. Mấy tháng nay những chuyện Tiểu Đàm kể về cậu lại càng làm tôi tò mò hơn, nhưng lời Tiểu Đàm thì thực ra tôi chẳng tin lắm. Thằng nhóc này từ nhỏ đã thích chém gió và nói quá lên rồi, chỉ cần ai có thiên phú hơn nó là nó sẽ dốc sức thổi phồng người ta lên thật lợi hại, để chứng tỏ là do người ta quá giỏi chứ không phải do nó gà."
"Điều đó khiến tôi vô cùng mong đợi cậu đến Tri Vị Cự, vì chuyện này tôi còn hối thúc Tiểu Tô bao nhiêu lần, hỏi nó xem có cách nào đưa cậu qua đây sớm hơn chút không, chứ đợi đến tháng Bảy, tháng Tám thì tôi thật sự chờ không nổi.”
"Sau đó cậu liền tới." Chu sư phụ nhìn Tần Hoài, ánh mắt tràn đầy sự hiền từ, "Thiên phú, trình độ, tâm tính và ngộ tính của cậu đều vượt xa sức tưởng tượng của tôi."
Nghe Chu sư phụ dùng giọng điệu đầy vẻ tán thưởng nói ra câu này, Tần Hoài cũng cảm thấy hơi ngại ngùng.
Nói sao nhỉ, những lời kiểu này Tần Hoài quả thực đã nghe từ nhỏ đến lớn, hồi ở cô nhi viện cũng nghe không ít. Thêm vào đó viện trưởng Tần lại là một người rất giỏi khen trẻ con, ngôn từ và ngữ khí lúc viện trưởng Tần khen ngợi Tần Hoài so với Chu sư phụ bây giờ phải khoa trương gấp 10 lần là ít.
Nhưng Chu sư phụ là cái tầm cỡ nào cơ chứ.
Đây chính là người đứng đầu giới Bạch Án hàng thật giá thật, chỉ sương sương ra tay thôi đã khiến Thạch Đại Đảm no căng bụng ăn không nổi nữa, là biển chữ vàng của Tri Vị Cư, là nhân vật thẻ SSR tỏa ánh sáng vàng chói lọi, là bậc thầy mia mai Âm Dương quái khí khét tiếng.
"Mấy ngày nay thực ra tôi đang thử thách cậu." Giọng nói của Chu sư phụ trở nên rất nhẹ nhàng, trong sự nhẹ nhàng ấy lại pha chút khàn khàn.
"Tôi để cậu ở cùng đám lão tam, nhìn bọn nó làm Điểm Tâm, là muốn xem cậu có thể nhìn ra được sự khác biệt bản chất giữa một sư phụ Điểm Tâm xuất sắc và một đại sư phụ từ ba đứa nó hay không."
LVQ8371