Quả thực ăn rất ngon. Dưới châm ngôn gọi món "quét sạch thực đơn” của Thạch Đại Đảm, Tần Hoài đã nếm thử mỗi món trong nhà hàng này một miếng, cuối cùng vừa ợ hơi vừa rời đi dưới ánh mắt đầy khâm phục của nhân viên phục vụ.
Buổi tối, Tần Hoài lại mở cuộc gọi video nhóm, chia sẻ cho mọi người tin tức động trời rằng Triệu Thành An chính là Phù Du.
Thạch Đại Đảm không hề lừa Tần Hoài, Phù Du trong giới Tinh Quái thực sự rất nổi tiếng. Ngay cả Khuất Tĩnh vốn luôn kiệm lời cũng phải cảm thán một câu rằng không ngờ lại thực sự có Phù Du đến độ kiếp, cô ấy trước giờ chỉ mới nghe đồn chứ chưa từng được tận mắt chứng kiến.
Thông tin liên quan đến Phù Du thì La Quân kể cũng na ná như Thạch Đại Đảm, ông ấy cũng chưa từng gặp Phù Du bằng xương bằng thịt bao giờ.
"Cho nên, loại Tinh Quái rất đặc biệt mà mọi người nói với tôi trước đây, ngoài Phù Du ra thì còn những loài nào nữa?" Tần Hoài tò mò hỏi.
Chiều nay, sau khi biết Phù Du thực chất chính là Tỉnh Quái đặc biệt trong miệng mọi người, Tần Hoài nhận ra sự đặc biệt trong tưởng tượng của hắn và định nghĩa đặc biệt của các Tỉnh Quái hoàn toàn không giống nhau.
Tần Hoài luôn cho rằng, Tinh Quái đặc biệt là loại cực kỳ hiếm thấy hoặc vô cùng hùng mạnh, ví dụ như Thao Thiết, Ứng Long – những vai phản diện nhẵn mặt trong các bộ phim truyền hình thần thoại, hoặc là những loại ít người biết đến mức hắn còn chẳng gọi nổi tên, không có một chút khái niệm nào.
Kết quả Tinh Quái đặc biệt lại là Phù Du.
Độ nhận diện siêu cao, phần lớn mọi người nhìn thấy hai chữ này thậm chí đều biết cách đọc – Phù Du.
Câu hỏi này của Tần Hoài khiến tất cả mọi người đều rơi vào im lặng. Thấy chẳng ai lên tiếng, Tần Hoài liếc nhìn Thạch Đại Đảm đang ngồi cạnh mình, tay cầm quả chuối tiêu hắn mua từ hai hôm trước quên béng đi nên vỏ đã hơi thâm đen mà ăn ngon lành. Hắn ném cho đối phương một ánh mắt kiểu: "Tôi vừa hỏi câu gì khó trả lời lắm à?".
Thạch Đại Đảm không nhìn thấy, hắn đang mải cúi đầu bóc vỏ chuối.
Cuối cùng vẫn là Khuất Tĩnh lên tiếng: "Cậu đột nhiên hỏi vậy, nhất thời tôi cũng không nhớ ra."
"Cậu vừa nhắc đến Phù Du, tôi liền biết Phù Du là Tinh Quái rất đặc biệt. Nhưng cậu hỏi tôi có những Tinh Quái đặc biệt nào á? Hiện tại trong đầu tôi trống rỗng, chẳng có khái niệm gì cả."
Trần Huệ Hồng vội vàng phụ họa: "Đúng đúng đúng, vừa nãy chị cũng đột nhiên không nhớ ra, cảm giác có mấy cái tên đã đến ngay cửa miệng rồi mà không thốt lên được. Ông La, có phải ông cũng vậy không?"
"Tôi không có." La Quân bướng bỉnh cãi: "Tôi không giống mấy người, tôi là lớn tuổi nên quên mất, chứ không phải là không nhớ ra."
Sau một hồi im lặng, Tần Hoài dè đặt hỏi: "Dạo này La lão tiên sinh có đi bệnh viện kiểm tra sức khỏe không vậy?”
Hàm ý của Tần Hoài là có nhờ bác sĩ khám xem còn sống được bao lâu nữa không, nghe giọng điệu này thì có vẻ đúng là sống không được bao lâu nữa.
"Có cái gì mà kiểm tra?" La Quân mang vẻ mặt đầy khó chịu: "Khám ra bệnh thì làm được gì? Phẫu thuật để tôi sống thêm hai năm nữa chắc? Bệnh viện của Khuất Tĩnh có bác sĩ nào to gan đến mức dám mổ cho một ông già 92 tuổi không?"
"Cậu Tần, cậu bớt đánh trống lảng đi. Tôi nhớ không nhầm thì cậu có một phần thưởng Nhiệm vụ Phụ tuyến là ký ức của Phù Du đúng không?"
"Vâng." Tần Hoài gật đầu, trí nhớ của hắn cũng có vấn đề, vội vàng mở bảng điều khiển trò chơi ra kiểm tra lại một lượt: "Là Nhiệm vụ Phụ tuyến của Lão Thạch, làm bánh Tart trứng cho anh ấy."
"Cậu nhận cái nhiệm vụ đó bao lâu rồi hả? Mỗi cái bánh Tart trứng cỏn con mà vẫn chưa làm xong, cậu Tần, cậu bị làm sao vậy? Làm việc cứ lề mề chậm chạp, làm cái bánh Tart trứng khó đến thế cơ à? Cậu đã làm chưa?”
"Tôi ở đây thời gian chẳng còn nhiều nhặn gì, mà mấy người từng người một cứ nhàn nhã tự tại như thể tôi còn sống thêm được chục năm tám năm nữa ấy. Dạo trước cày cái bộ phim truyền hình rách nát kia cũng thế, dài dòng lê thê, tìm một tên hung thủ mất xừ 12 tập, một đoạn hiểu lầm giải thích tận 6 tập, tôi lấy đâu ra cái mạng dài đến thế để nghe bọn họ giải thích hiểu lầm chứ?"
"Còn cả bộ tiểu thuyết tôi đang theo dõi nữa, cái tay tác giả giẻ rách đó viết được thì viết, không viết được thì cút, cốt truyện có tí xíu mà câu giờ mấy tháng trời cũng chẳng viết cho rõ ràng, một hai người rốt cuộc đang làm cái trò gì ở đây thế hả?"
La Quân càng nói càng hăng, nhìn cái điệu bộ của ông ấy hận không thể vừa nói vừa phun một ngụm lửa thiêu rụi tất cả mọi người trong màn hình: "Còn cả Trần Huệ Hồng nữa, bảo cô tìm cho tôi cái nghĩa trang nào tốt một chút mà đến tận bây giờ vẫn chưa tìm ra. Tìm cái mộ địa khó đến thế sao? Mấy kiếp trước chưa chết bao giờ à? Chút kinh nghiệm ấy cũng không có?"
"Trần Công, cậu cũng đừng có giả chết ở đây, lại lén lút chui vào nhóm chat mà không hé răng nửa lời đúng không? Người biết thì bảo cậu là trợ lý, người không biết lại tưởng cậu là chủ tịch tập đoàn trăm tỷ đấy. Tổng tài bá đạo trong phim truyền hình trăm công nghìn việc mà vẫn có thời gian yêu đương, cậu làm trợ lý bận rộn đến mức không có nổi mấy ngày phép đến Sơn Thị à?"
"Khuất Tĩnh, cô cũng thế, cô... đi làm mà ngay cả mấy vụ người nhà bệnh nhân gây rối cũng không xử lý nổi, còn phải bắt tôi ra tay đẹp loạn giúp, tôi thấy cô đẹp quách cái công việc rách này đi cho xong."
LVQ8371