"Không phải, cái tin tôi muốn ra ở riêng đã bị đồn thổi ly kỳ đến mức này rồi sao?" Lần đầu tiên Tần Hoài trải nghiệm cái cảm giác có quá nhiều điểm phi lý mà không biết phải cạn lời từ đâu, đành chọn cái mà hắn thấy lố bịch nhất để hỏi.
"Cũng bình thường thôi." Triệu Thành An nhàn nhã dùng khuôn ép bánh ngọt, "Chẳng ly kỳ lắm đâu, dù sao sáng nào cậu chả qua chỗ An Du Du chỉ điểm, mà đã chỉ là chỉ luôn cho cả đám học việc. Bây giờ An Du Du là người nổi tiếng của Tri Vị Cư chúng ta rồi, ai cũng đồn cô ấy thực chất là đồ đệ của cậu, cậu đưa cô ấy vào làm chung với đám học việc là để rèn luyện ý chí cho cô ấy."
"Muốn tiến bộ là lẽ thường tình mà. Tôi nghe nói bây giờ cô ấy còn chẳng cần tự tay pha trà nữa cơ, muốn uống là có người pha sẵn dâng tận miệng."
Tần Hoài: "..." Hắn chỉ muốn giúp An Du Du làm đại ca, nhưng không ngờ cô nhóc này lại làm đại ca thành công rực rỡ đến vậy.
"Sáng nay tôi còn thấy Hoa sư phụ lảng vảng qua đó, cứ lầm bầm suốt buổi sáng là rõ ràng chui ra từ cùng một chỗ, sao thiên phú lại chênh lệch lớn thế, không hiểu Tiểu Tần nhìn trúng Tiểu An ở điểm nào."
"Sao sáng nay cậu lại thấy Hoa sư phụ lảng vảng chỗ An Du Du?”
Triệu Thành An cười hì hì: "Vì tôi cũng lảng vảng qua đó mà."
"Chuyện này không trách tôi được đâu người anh em, tôi tò mò quá mà. Cái tin đồn Đàm Duy An tung ra nghe thật đến mức tôi cũng suýt tin An Du Du là đồ đệ của cậu rồi đấy."
Tần Hoài nghiêm mặt: "Tôi cũng chẳng giấu gì cậu, An Du Du không phải đồ đệ của tôi. Tôi quan tâm cô ấy như vậy là vì cô ấy không phải người, bên tôi đang có nhiệm vụ chính tuyến của cô ấy."
Triệu Thành An cười phá lên: "Tần Hoài, cái cốt truyện hệ thống game của cậu bịa ngày càng lố rồi đấy. Nhiệm vụ phụ, nhiệm vụ chính tuyến thì thôi đi, lại còn lôi cả vụ không phải là người ra nữa. Sao, linh khí khôi phục à? Thế trong nhiệm vụ của cậu, tôi có phải là người không? Quan hệ hai ta cũng thân thiết ra phết mà."
"Cậu cũng không phải nốt."
Triệu Thành An cười như điên, cười suốt hơn một phút đến mức đau cả bụng mới hỏi tiếp: "Thôi không chém gió mấy chuyện vớ vẩn này với cậu nữa, rốt cuộc là cậu thở dài vì chuyện gì?"
Tần Hoài kể hết những băn khoăn gần đây của mình, bao gồm cả sự lựa chọn khó khăn trong việc cày độ thuần thục.
Triệu Thành An nghe hơi lùng bùng, bèn hỏi: "Cái vụ cày độ thuần thục mà cậu nói thì bọn tôi đều hiểu được, nhưng còn cái phân cấp này thì tôi vẫn mù mờ lắm, định nghĩa cấp Bậc thầy của cậu là gì?"
"Kỹ năng trộn nhân của tôi chính là cấp Bậc thầy." Tần Hoài giải thích ngắn gọn súc tích.
Mọi người đều là đầu bếp Điểm Tâm vô cùng chuyên nghiệp nên ai cũng rõ trình độ trộn nhân của Tần Hoài. Có thể nói là hắn bỏ xa hoàn toàn bạn bè đồng trang lứa. Đó chính là minh chứng tuyệt vời nhất cho thiên phú cực kỳ xuất sắc của hắn, cho việc hắn sở hữu một chiếc lưỡi thần sầu khiến ai nấy đều phải ghen tị.
"Nên cậu muốn trong tháng này, đưa trình độ Phát Diện của mình lên ngang hàng với trình độ trộn nhân chứ gì?" Triệu Thành An hỏi.
"Đúng thế." Tần Hoài lộ vẻ sầu não, "Hồi trước độ thuần thục Phát Diện tăng nhanh lắm, tôi cứ nghĩ cuối tháng 7 chắc chắn sẽ lên được cấp Bậc thầy, nhưng với cái tốc độ rùa bò như hiện tại thì chẳng biết đến năm tháng nào mới lên nổi."
Triệu Thành An cạn lời, hết muốn đùa, thậm chí còn chẳng buồn cười nữa.
"Nhiều lúc tôi chỉ muốn liều mạng với cái loại siêu thiên tài như cậu."
“Nói cái gì mà cày Phát Diện lên cấp Bậc thầy chứ. Trình độ trộn nhân của cậu cao hơn tôi, trình độ Phát Diện thì thấp hơn tôi. Nói toẹt ra là cậu muốn vượt mặt tôi về mọi mặt chứ gì."
"Sao nào, tôi là con boss nhỏ trên con đường thăng cấp của nam chính hệ thống là cậu à? Hở ra là đòi vượt mặt rồi giẫm tôi dưới chân?"
Tần Hoài ngẫm nghĩ một lát rồi chân thành khuyên nhủ: "Đừng nghĩ thế, cậu không được tính là boss nhỏ đâu."
"Dựa theo phân bổ chỉ số thì bét nhất cũng phải cỡ anh Gia Nhất mới được tính là boss nhỏ."
Triệu Thành An: "... Mẹ kiếp, ông đây có lòng tốt quan tâm tâm trạng cậu ra sao, thế đéo nào cậu lại xát muối vào tim tôi thế hả."
Có những lúc, một thiên tài bình thường như tôi thực sự muốn sống mái một phen với thứ siêu thiên tài như cậu.
Cuộc trò chuyện này cuối cùng khép lại trong sự bi phẫn tột cùng của Triệu Thành An khi nhào nặn Điểm Tâm, đồng thời cũng giúp Tần Hoài đả thông tư tưởng rất nhiều.
Một câu nói của Triệu Thành An đã thức tỉnh Tần Hoài. Hắn cứ mãi đắn đo xem có nên cày Phát Diện lên Bậc thầy trong thời gian ngắn nhất hay không, mà lại bỏ qua mất ý nghĩa thực sự của cấp Bậc thầy.
Cày lên Bậc thầy đồng nghĩa với việc thực lực của hắn chính thức vượt qua Triệu Thành An.
Hiện tại, Triệu Thành An và Tần Hoài có thể nói là kẻ tám lạng người nửa cân, hoặc cũng có thể nói trình độ của Triệu Thành An nhỉnh hơn một chút. Hai người đều có thế mạnh riêng của mình.
Hồi Tần Hoài mới đến Tri Vị Cư, trình độ của Triệu Thành An chắc chắn là cao hơn hắn. Nhưng sau khi hắn xem xong video dạy học của Giang Thừa Đức, kéo đẳng cấp của Bánh Bao Tửu Nhưỡng lên mức A-, thì thực lực của cả hai đã thực sự ngang ngửa nhau.
Nếu Tần Hoài lại lỡ tay thăng cấp vượt mặt...
Thế thì đúng là coi Triệu Thành An như boss nhỏ để farm thật, chẳng coi cậu ta ra con người nữa.
Dù thực tế cậu ta cũng chẳng phải là người.
LVQ8371