Tần Hoài định thần nhìn kỹ, phát hiện tựa đề mấy cuốn sách này lần lượt là: Đại Cương Lịch Sử Mỹ Học Thế Giới, Quá Trình Mỹ Học, Cầm Tay Chi Việc Dạy Làm Điểm Tâm Tỉnh Xảo, Mỹ Học, Mỹ Học Và Nghệ Thuật, Tự Do Của Cái Đẹp, Diện Điểm Đại Quan.
Nhìn độ dày của đống sách mà hai mắt Tần Hoài tối sầm lại.
"Đọc cho kỹ vào, mỗi buổi họp giao ban sáng đều phải báo cáo thu hoạch đọc sách cho tôi."
"Bình thường chúng ta vẫn luyện tập như cũ, cậu luyện mấy món Điểm Tâm cơ bản này, tôi bảo bọn nó làm mấy món Điểm Tâm có độ khó cao rồi cậu đứng nhận xét."
"Năm xưa lão tam cũng từng đọc mớ sách này rồi."
Thẩm mỹ là một thứ vô cùng đa dạng.
Củ cải hay cải thảo đều có người thích, có người chuộng trường phái ấn tượng, có người mê trường phái trừu tượng, có người thích chủ nghĩa hiện thực, lại có người tôn sùng chủ nghĩa hậu hiện đại.
Trên đây là toàn bộ hiểu biết của Tần Hoài về thẩm mỹ trước khi đọc đống sách Chu sư phụ đưa.
Sau khi đọc xong một cuốn, quan niệm của Tần Hoài liền thay đổi 180 độ. Hắn phát hiện ra bản thân căn bản chẳng hiểu cái quái gì là đẹp, cũng chẳng thể định nghĩa nổi thẩm mỹ, hiện tại hắn cứ như một thằng mù mờ chẳng biết gì sất.
Ở một khía cạnh nào đó, Chu sư phụ đã thành công trong việc bắt hắn quên sạch sành sanh. Tuy hắn chưa quên những thứ trước kia, nhưng đầu óc hắn đã hoàn toàn rối bời, mà hỗn loạn thì chưa chắc đã không phải là một kiểu lãng quên.
Tần Hoài thậm chí đã bắt đầu đồng cảm với Thạch Đại Đảm rồi, bây giờ hắn cũng hơi đị ứng với sách vở, cứ nhìn thấy chữ là lại buồn ngủ.
Vào ngày thứ 5 Tần Hoài ôm cuốn 《Điểm Tâm Đại Quan》 vừa đọc vừa ăn cơm hộp trong buổi họp giao ban buổi sáng, Hoa sư phụ sau khi cố gắng quan sát 5 ngày rốt cuộc cũng không nhịn được nữa, bèn thừa dịp Chu sư phụ đi tìm Tô Lão Bản bàn việc, lặng lẽ đi đến bên cạnh hắn, nhỏ giọng hỏi:
"Tiểu Tần, cuốn sách này có phải là cuốn võ lâm bí kíp mà Tiểu Đàm từng nói với tôi không?" Hoa sư phụ vô cùng tò mò hỏi.
Tần Hoài: ...? Đàm Duy An rốt cuộc đã nói cái quái gì vậy.
"Làm gì có võ lâm bí kíp nào đâu ạ, cuốn sách này là do Chu sư phụ giới thiệu cho cháu đọc, bảo là có ích cho việc học chỉ pháp." Tần Hoài thành thật đáp.
Điểm Tâm Đại Quan) là cuốn sách ít liên quan đến việc bồi dưỡng thẩm mỹ nhất trong danh sách Chu sư phụ giới thiệu cho Tần Hoài, đồng thời cũng là cuốn sách mà hắn có thể nuốt trôi nhất. Trong cái khoảng thời gian ăn trưa trên lý thuyết là phải tràn ngập hạnh phúc và tốt đẹp này, hắn không hề muốn đọc mấy cuốn sách cứ nhìn vào là buồn ngủ rũ rượi kia.
Hắn vẫn muốn đọc loại sách nào đó "đưa cơm" một chút.
Mặc kệ câu chữ trong Điểm Tâm Đại Quan được viết ra sao, hình minh họa đi kèm trông đều rất đẹp mắt. Trong đó có rất nhiều loại Điểm Tâm mà Triệu Thành An từng làm, hơn nữa Điểm Tâm hắn làm ra lại giống hệt như đúc Điểm Tâm trong ảnh, đủ để thấy cuốn sách này chính là sách giáo khoa năm xưa của hắn.
"Đọc sách á?" Hoa sư phụ kinh ngạc đến mức cao giọng hẳn lên, trên mặt viết rành rành dòng chữ: Chu Quang Hải, ông có biết dạy đồ đệ không đấy.
Sư phụ Điểm Tâm đường đường chính chính như chúng ta, dạy đồ đệ mà còn phải dùng đến sách vở sao. Cậu thử đi thám thính xem, Tri Vị Cư chúng ta bao nhiêu năm nay có vị sư phụ nào dạy đồ đệ mà lại dùng sách không.
Chu Quang Hải, rốt cuộc ông có biết dạy không, nếu thực sự hết cách rồi thì để tôi dạy cho.
"Vâng ạ." Tần Hoài gật đầu, "Chu sư phụ nói luyện chỉ pháp thì thẩm mỹ rất quan trọng, ông ấy giới thiệu cho cháu rất nhiều sách, bảo cháu đọc sách trước rồi mới làm Điểm Tâm."
Hoa sư phụ nghe vậy thì ngớ người, ban đầu ông định nói gì đó, nhưng nghe Tần Hoài bảo thế thì đột nhiên chẳng biết nên nói cái gì nữa.
Đúng lúc Hoa sư phụ đang nghệch mặt ra, Chu sư phụ tay cầm điện thoại hớn hở bước nhanh về, thấy Hoa sư phụ thế mà lại lù lù ở đây liền liếc ông một cái, không thèm nói năng gì, chỉ cười ha hả hỏi Tần Hoài: "Đọc đến đâu rồi?"
"Cháu đọc đến đoạn Gấu Trúc Ôm Trúc rồi ạ." Tần Hoài đáp.
"Thế thì còn sớm chán, hai ngày nay Bảo tàng Mỹ thuật thành phố có triển lãm tranh, Tiểu Tô vừa kiếm được ba tấm vé. Chiều nay Tiểu Tần cậu không cần luyện Điểm Tâm nữa, ông chú họ của cậu chiều nay có rảnh không? Rảnh thì tôi bảo lão tam dẫn hai người tới Bảo tàng xem tranh, không rảnh thì tôi đưa hai vé trước, vé còn lại chiều mai cậu tự đi xem."
"Triển lãm tranh ạ?" Tần Hoài gập sách lại, chỉ vào mình, "Cháu đi xem triển lãm tranh sao?"
"Có ích cho cậu đấy." Chu sư phụ nói, "Mấy ngày nay luyện Điểm Tâm cũng vất vả rồi, nhân cơ hội này thư giãn một chút đi."
Tần Hoài không hiểu lắm, nhưng hắn vẫn nghe theo.
Tần Hoài nhắn WeChat hỏi Thạch Đại Đảm xem có muốn đi xem triển lãm tranh không, Thạch Đại Đảm đồng ý cực kỳ sảng khoái. Hắn bảo mình sống hai đời rồi mà chưa từng được xem thứ gì cao cấp thế này, rất sẵn lòng đến Bảo tàng Mỹ thuật để được nghệ thuật hun đúc cho một phen.
Dưới sự dẫn dắt của Triệu Thành An, Tần Hoài và Thạch Đại Đảm đã có mặt tại Bảo tàng Mỹ thuật thành phố vào lúc 1 giờ 54 phút chiều. Ban đầu Tần Hoài còn tưởng Chu sư phụ cố tình xin Tô Lão Bản ba tấm vé, chắc mẩm đây là triển lãm lưu động của các danh họa trong truyền thuyết, bốc bừa một bức cũng phải có giá mấy chục đến hàng trăm vạn tệ, kiểu một vé khó cầu cơ.
LVQ8371