Tần Hoài mở hệ thống trò chơi lên, nhấn vào [Một đoạn giấc mơ của Triệu Thành An], chọn 'Cớ:.
"Ông lớn ơi làm ơn làm phước đi, cho xin miếng ăn đi, rủ lòng thương mua đứa bé này đi."
"Cẩu Đản, còn đứng ngây ra đó làm gì, mau há miệng ra cho ông xem răng đi! Ông xem này, bé trai 9 tuổi, cứ cho ăn đại gì đó nuôi hai năm là thành một lao động khỏe mạnh, làm việc còn hơn cả trâu bò đấy."
"Thằng bé này là con trai một của nhà nông, nền tảng tốt, bình thường hàng kiểu này bèo nhất cũng phải ba điếu tiền, giờ thời buổi khó khăn chỉ lấy hai điếu thôi, ngài cứ cho thêm ít bánh đậu đen, cám gạo gì đó là được, hàng ngon thế này không có nhiều đâu!"
Tần Hoài không ngờ, hắn vừa vào ký ức đã thấy ngay một hiện trường buôn người quy mô lớn.
Một gã đàn ông dáng người gầy gò, nhưng đứng giữa đám người da vàng vọt, đói đến mức da bọc xương, gầy rộc cả đi trông như que củi thì lại có vẻ rất tráng kiện. Gã có hàm răng vàng khè xin đen, đang túm lấy một thằng bé bẩn thiu nhưng tương đối không quá gầy gò, không ngừng chào hàng với một người đàn ông trung niên mặc áo vải.
Gã đàn ông thô bạo cạy miệng đứa bé ra, để lộ hàm răng của nó: "Ngài xem răng này, tuổi tác tuyệt đối không nói điêu đâu."
Người mua mặc áo vải ghét bỏ xua tay: "Hai điếu tiền đắt quá, mấy con ranh con trông tàm tạm cũng chỉ đáng hai điếu rưỡi, loại này mua về còn phải nuôi thêm hai năm. Có rảnh háng đi mua nó, thà vào thành nhặt bừa vài đứa còn hơn, đắt quá, một điếu thôi."
Kẻ buôn người vội vàng kêu khổ: "Ôi chao, ông ơi, một điếu thì thật sự không bán được đâu. Mấy đứa trẻ này đều thu gom từ bên tỉnh Tấn về, đi suốt dọc đường nội tiền lương thực đã tốn không biết bao nhiêu rồi, một điếu thật sự không được đâu."
"Không được thì thôi." Người mua xua tay, phủi phủi vạt áo rồi bỏ sang hàng tiếp theo.
Thấy mối làm ăn sắp thành lại xôi hỏng bỏng không, kẻ buôn người tức giận đạp mạnh đứa bé một cước ngã lăn ra đất, chửi bới: "Lúc ăn cơm thì đứa nào đứa nấy tọng rõ lắm, đến lúc này sao lại câm như hến thế hả? Không biết nói vài câu nịnh nọt sao? Không biết xông lên ôm chân gọi ông lớn à? Biết thế đi đường tao đã vứt quách lũ của nợ tụi mày đi cho xong, tốn cơm tốn gạo của ông, hôm nay không có bánh trái gì sất, cút."
Đứa bé nằm trên mặt đất, không có phản ứng gì, thoạt nhìn đã đói lả đến mức chẳng còn chút sức lực nào.
Tần Hoài nhìn đứa bé trên mặt đất, hơi nghi hoặc.
Đây là... Triệu Thành An?
Lúc Phù Du trải nghiệm nhân sinh muôn màu lại nhập tâm đến mức này sao, để bản thân chết đói thành ra thế này ư?
Thảo nào mọi người đều nói Phù Du thích tự đi tìm chỗ chết, thì ra là tìm cái chết theo đúng nghĩa đen.
Tần Hoài vô cùng nghiêm túc quan sát đứa bé ngã trên mặt đất đang ôm bụng, đến sức để rên rỉ cũng chẳng còn.
Không hiểu sao, hắn có cảm giác đứa bé này có thể không phải là Triệu Thành An, cho dù Phù Du thích tự đi tìm chỗ chết là vì thích trải nghiệm nhân sinh muôn màu đi chăng nữa, thì ở kiếp thứ nhất hắn cũng chỉ là Tinh Quái chứ đâu phải con người, không thể nào đóng giả con người giống đến mức này được.
Tinh Quái ở kiếp đầu tiên là không thể che giấu được, bất kể là sự tò mò đối với nhân gian hay là thái độ thờ ơ với các sinh vật xung quanh, cái cảm giác xa cách từ tận đáy lòng và sự bề trên thoắt ẩn thoắt hiện đó chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ra ngay, nhất là khi Tần Hoài đã tiếp xúc với Tinh Quái lâu như vậy.
Đứa bé nằm trên mặt đất này vô cùng dửng dưng, hay nói cách khác, là hoàn toàn không có chút sức sống nào.
Khi sắp đón được một người mua, nó không hề tỏ ra vui sướng, khi bị kẻ buôn người thô bạo cạy miệng cho khách xem răng, nó cũng chăng hề phản kháng, lúc bị đạp một cước ngã xuống đất cũng không hề căm phẫn, ngay cả việc nằm lăn ra đất ôm bụng phần nhiều cũng không phải vì đau đớn, mà là vì cần phải làm bộ làm tịch như vậy.
Trong mắt nó chỉ có sự tê liệt, cái kiểu sống dở chết dở, muốn chết cũng chẳng dám, chỉ đành nằm vật vờ qua ngày như thế, cứ nằm như vậy cả đời có lẽ mới là sự tê liệt tốt nhất.
Tinh Quái không thể nào tê liệt như vậy được.
Sau khi xác định đứa bé này khả năng cao không phải là Triệu Thành An, Tần Hoài bắt đầu quan sát những người khác.
Bọn buôn người không chỉ bán trẻ con, mà còn có cả thiếu nữ, thậm chí là phụ nữ trưởng thành.
Đương nhiên, ngoài thành cũng không chỉ có một nhóm buôn người. Bọn buôn người có nam có nữ, phần lớn đều là người trung niên, nhìn chung thì không gầy gò lắm, lúc đối điện với khách hàng trên mặt luôn nở nụ cười nịnh bợ, vừa toét miệng cười là y như rằng lộ ra hàm răng vàng khè hoặc sứt sẹo, nhưng hễ quay sang đối mặt với "hàng hóa” là lại trở mặt ngay tắp lự, mặt mũi hung tợn không đánh thì chửi, còn lúc giao lưu với đồng nghiệp thì lại đương dương đắc ý truyền đạt mánh khóe mua bán và nhìn người của mình.
Ví dụ như "hàng" ở đâu rẻ, rẻ đến mức chẳng cần tốn tiền, chỉ cần cho hai miếng ăn là đã có người tình nguyện đi theo mình. Rẻ thì đi kèm với rủi ro, những nơi đó thường là vùng hạn hán nghiêm trọng đến mức rễ cây vỏ cây cũng bị vơ vét sạch sành sanh, thậm chí đã bắt đầu xảy ra cảnh người ăn thịt người, có mạng đi mà chẳng có mạng về là chuyện như cơm bữa, nhưng nếu thật sự trúng quả đậm trở về thì chắc chắn sẽ kiếm được một vố khẳm, dù sao cũng là buôn bán tay không bắt giặc.
LVQ8371