Đám khách quen đỗ nghèo khi thi nhau ri tai báo tin mừng cho mọi người, đi ngang qua đừng dại gì mà bỏ lỡ, mau mau lao đến Tri Vị Cư mà tranh mua Bánh Bao bột mì trắng đi. Đúng thế, không nghe nhầm đâu, chính là Bánh Bao bột mì trắng đấy!
Mua không sợ hớ, mua không sợ lừa, chính là cái loại Bánh Bao bột mì trắng bình dân nhất, chuẩn mực nhất, nhưng ăn vào thì ngon vãi cả linh hồn.
Sáng nào cũng được quất hai cái Bánh Bao thế này, thì đúng là cả ngày ngập tràn năng lượng luôn.
Tần Hoài đếch biết bản thân đã bị gán mác đại sư phụ mới đến của Tri Vị Cư, hắn vừa mới nặn xong mẻ Bánh Bao bột mì trắng cuối cùng.
"Chu sư phụ." Tần Hoài ngẩng lên nhìn ông, "Cháu cảm thấy hình như mình đã tìm ra được phương hướng rồi."
"Sáng 9 giờ mới đi làm thì trễ quá, sau này chắc cháu đổi sang làm từ 7 giờ thôi. Cháu muốn làm mấy món Điểm Tâm đơn giản này để cày cuốc bảng chỉ số đã, bao gồm cả mấy loại Điểm Tâm luyện kỹ thuật nhào nặn mà đạo này ngài dạy cháu nữa.”
"Chỉ số mà chưa cày lên được thì dăm ba cái kỹ xảo khác cũng chỉ là hư vô thôi, cháu muốn buff kỹ thuật nhào nặn hoặc Phát Diện lên tận cấp đại sư cơ!"
Chu sư phụ chưa kịp hé răng, một vị đại sư phụ có thói quen dậy sớm đã không kìm nén nổi sự phấn khích mà oang oang lên: "Đi làm sớm tốt quá đi chứ lị, Tiểu Tần, nếu Chu sư phụ đến trễ thì cậu cứ sang tìm tôi, tôi hay đi làm sớm lắm, trước 7 giờ kiểu gì cũng có mặt!"
"Tôi cũng đi làm sớm này, tôi khoái nhất là dậy sớm đấy, cái nết dậy sớm này tôi rèn từ hồi còn làm học việc cơ!"
"Làm như mỗi mấy ông biết dậy sớm không bằng, đợt trước đi khám sức khỏe bác sĩ còn dặn tôi phải chịu khó dậy sớm cơ, tôi quyết định phải tuân theo lời khuyên của bác sĩ."
Chu sư phụ: ...
Chu sư phụ nở một nụ cười hiền từ: "Dậy sớm thì tốt, dậy sớm có lợi cho sức khỏe, thật ra ngày nào tôi cũng không ngủ được, 7 giờ đi làm là rất ổn."
"Lão Tam, từ ngày mai cậu cũng đến lúc 7 giờ sáng đi."
Sau khi xác định được phương hướng và mục tiêu của mình trong thời gian tới, Tần Hoài chính thức bật chế độ cày độ thuần thục.
Thật ra cày độ thuần thục rất đơn giản, chỉ cần làm được một chữ ——
Cày.
Không cần cân nhắc xem món Điểm Tâm này có p/p cao hay không, có độ khó hay không, có thị trường hay không, có giá trị sản xuất hàng loạt hay không. Những thứ này chỉ được cân nhắc khi muốn cày một độ thuần thục cụ thể và muốn kiếm tiền mà thôi. Còn với người như Tần Hoài, bất kể là độ thuần thục gì cũng phải cày, bởi vì mọi thanh chỉ số của hắn đều chưa max ping. Trong cái hoàn cảnh vạn vật đều có thể cày này, thì món Điểm Tâm nào hắn cũng làm được tuốt.
Chỉ cần Tần Hoài thích, muốn làm gì thì làm nấy, cho dù chạy ra bếp xào hai đĩa rau xanh cũng được, độ thuần thục canh lửa thì cũng là độ thuần thục mà.
Đối mặt với thái độ và phương pháp cày độ thuần thục này của Tần Hoài, Chu sư phụ vô cùng tán thưởng và ủng hộ.
Bất kỳ vị đại sư phụ nào cũng từng đi lên từ thân phận học việc, ai cũng từng trải qua cái giai đoạn khổ luyện và hoang mang. Chính vì từng nếm trải những điều đó, các đại sư phụ mới thấu hiểu khổ luyện vất vả đến nhường nào.
Một khi con người ta đã bật full hỏa lực để cày cuốc, thì cày cái gì đã không còn quan trọng nữa, tỷ suất lợi nhuận cũng chắng còn là vấn đề. Quan trọng nhất là có thể kiên trì, có hứng thú và động lực để tiếp tục kiên trì.
Những lúc thế này, mọi vị đại sư phụ đều sẽ hóa thân thành các bậc phụ huynh cưng chiều con cái, ôm cái tâm lý chỉ cần con mình vui, muốn làm gì thì làm để mặc kệ chúng thích làm gì thì làm.
Đương nhiên, tâm lý này của Chu sư phụ chỉ áp dụng cho Tần Hoài, chứ không hề dành cho Triệu Thành An.
Tần Hoài là chủ động cày cuốc, còn Triệu Thành An hoàn toàn là bị động, thậm chí bị Tần Hoài cày cho đến mức hơi hoài nghi nhân sinh. Ngay cả ánh mắt hắn nhìn Tần Hoài cũng biến thành: Người anh em, cậu cày trâu bò đến thế cơ à?
Tôi biết cậu thích cày, Đàm Duy An cũng từng tiết lộ đôi chút, nhưng Đàm Duy An chưa từng nói cậu cày điên cuồng đến mức này nha.
Cậu là Cổ Lực chắc?
Không đúng người anh em ạ, cậu còn ảo ma hơn cả Cổ Lực. Cổ Lực cũng chỉ tầm 7 giờ sáng đến làm Điểm Tâm, tuy buổi tối tan làm hơi muộn, thời gian làm việc hơi dài một chút, nhưng 7 giờ sáng đi làm thì miễn cưỡng vẫn còn được tính là con người.
Mẹ kiếp, cậu từ 7 giờ đi làm, làm riết rồi nhích lên 6 giờ, sau đó lùi hẳn xuống 5 giờ, thế này mà là người à?
Cậu có biết là vì cậu mà nhân viên phục vụ bên quầy cửa sổ nhỏ phải sắp xếp riêng một ca sáng, mỗi ngày 6 giờ đã bắt đầu mở bán không? Tri Vị Cư chúng ta bao nhiêu năm nay luôn giữ vững truyền thống 9 rưỡi sáng mới bắt đầu bán Điểm Tâm, thế mà bị cậu trực tiếp phá vỡ luôn. Cậu biến thẳng Tri Vị Cư chúng ta từ một tửu lâu Bạch Án thành tiệm đồ ăn sáng luôn rồi đấy.
Cậu có biết lần cuối cùng Tri Vị Cư bán đồ ăn sáng là từ cái thời chưa cải cách chuyển đổi mô hình hơn 30 năm trước không?
Người anh em à đừng cày nữa, 7 giờ đi làm đã là cực hình lắm rồi, 5 giờ đi làm thì anh em thật sự đu đuối quá. Cậu không thấy sư phụ tôi cũng đang phải giả chết đó sao? Sư phụ tôi mỗi ngày cũng chỉ ráng lết đến đây lúc hơn 6 giờ thôi đấy.
Tần Hoài hoàn toàn không nghe thấy tiếng gào thét trong lòng Triệu Thành An, mỗi ngày hắn chỉ biết vui vẻ làm Điểm Tâm.
LVQ8371