"Tôi á?” Thạch Đại Đảm ngơ ngác ngẩng đầu lên: "Tôi thấy hiện tại rất ổn mà, cứ thuận theo tự nhiên thôi. Tiểu Tần, ngày mai cậu còn làm Đản Thát không?”
"Có chứ, buổi sáng làm Bánh Bao bột mì trắng, buổi chiều làm Đản Thát, anh còn muốn ăn món gì khác không?"
Thạch Đại Đảm chép miệng: "Nếu được thì làm chút Bánh Gạo đi, tôi cũng lâu rồi chưa ăn Bánh Gạo, hôm nay tự dưng nghe cậu nhắc tới lại thấy hơi thèm."
"Được thôi." Tần Hoài sảng khoái nhận lời.
Chín giờ sáng hôm sau, Tần Hoài vẫn ôm hai quyển sách đi làm như thường lệ. Đối với cái trò ôm sách vào bếp của hắn, mọi người đều đã nhìn quen mắt rồi. Chu sư phụ đang đứng cạnh bàn bếp của hắn cười tủm tỉm chờ sẵn, trên bàn chễm chệ đặt bữa sáng hôm nay của hắn.
Mì bò kéo sợi do Hoa sư phụ làm, Tiểu Long Bao nhân súp do Chư sư phụ làm, cộng thêm một quả trứng ốp la lòng đào của Trương sư phụ. Dù kết hợp nghe chắng ăn nhập gì với nhau, nhưng cũng coi như là một đội hình toàn sao rồi.
Tần Hoài theo thói quen đặt sách xuống, vừa xem Chu sư phụ nhào bột vừa ăn sáng.
Có lẽ là do đêm qua xem video hướng dẫn thao tác mượt mà như nước chảy mây trôi của Giang Thừa Đức quá nhiều, nên dù trong video làm Bánh Gạo Giang Thừa Đức căn bản không hề nhào bột, hôm nay Tần Hoài nhìn Chu sư phụ nhào bột vẫn cảm thấy chỉ số kỹ năng của ông chưa đạt đỉnh.
Còn kém xa lắm.
Không đủ mượt mà như nước chảy mây trôi, không đủ liền mạch sảng khoái, không có được cái vẻ đẹp hoàn mỹ của việc max ping chỉ số.
"Tôi nghe lão Tam kể hôm qua Tiểu Tần cậu ưng ý một bức tranh, đi xem triển lãm về có ngộ ra được gì không?” Chu sư phụ cười ha hả hỏi.
"Có ạ." Tần Hoài trịnh trọng gật đầu, "Chu sư phụ, hình như cháu đã hiểu vì sao Điểm Tâm cháu làm ra trông không được đẹp mắt cho lắm, Điểm Tâm của cháu và Triệu Thành An làm ra chưa mang đậm phong cách cá nhân."
Chu sư phụ hơi ngạc nhiên liếc nhìn Tần Hoài một cái, ông không ngờ hắn đi xem triển lãm mà lại rút ra được bài học thật.
Tần Hoài vừa dứt lời, Triệu Thành An cũng khựng tay lại, trên mặt hắn hằn rõ mấy chữ "chuyện này thì liên quan quái gì đến tôi".
"Vì sao?" Chu sư phụ hỏi.
"Vì tay nghề của chúng cháu chưa tới nơi tới chốn ạ." Tần Hoài dõng dạc đáp, "Nói trắng ra thì, phong cách và gu thẩm mỹ làm Điểm Tâm của cháu và Triệu Thành An rất giống nhau. Cả hai chúng cháu đều thích kiểu Điểm Tâm chuẩn mực như sách giáo khoa, và đều rất thích bắt chước."
"Chỉ có điều tay nghề của Triệu Thành An nhỉnh hơn cháu một chút, còn thiên phú của cháu lại cao hơn cậu ấy một tẹo, nên hai đứa cháu mỗi người đều có ưu khuyết điểm riêng."
Chu sư phụ hài lòng gật gù, bày ra vẻ mặt "trẻ nhỏ dễ dạy".
"Vậy cậu thấy bây giờ các cậu nên làm gì?" Chu sư phụ hỏi.
"Luyện tập ạ." Tần Hoài đáp, "Hướng đi của chúng cháu không sai, thực ra chúng cháu cũng có phong cách cá nhân của riêng mình, chỉ là chúng cháu còn quá gà mờ thôi."
"Cứ cắm đầu bắt chước sách giáo khoa thì đĩ nhiên là không ổn, nhưng nếu chúng cháu biển bản thân thành sách giáo khoa luôn thì lại chăng có vấn đề gì sất."
Triệu Thành An: ??
Đàm Duy An lượn lờ sang chơi tiện thể mang Điểm Tâm qua: ???
Đàm Duy An: Không phải chứ người anh em, cậu điên rồi à! Cậu mạnh miệng chém gió trước mặt Chu sư phụ như thế, cậu có biết cái người trước đó dám nổ tung trời trước mặt ông ấy bị mắng thành cái dạng gì không...
Qua cơn chấn động, Chu sư phụ nở một nụ cười đầy ẩn ý, rồi chuyển sang điệu cười như không cười, hỏi: "Thế nên... cậu và lão Tam định trở thành sách giáo khoa kiểu gì đây?"
"Cháu không biết ạ." Tần Hoài thành thật thú nhận. Đến tận bây giờ hắn xem video hướng dẫn làm Bánh Bao Hòe Hoa của Giang Thừa Đức vẫn còn mù mờ, đương nhiên là hắn chẳng biết làm cách nào để trở thành một cuốn sách giáo khoa như Giang Thừa Đức rồi.
Nhưng bây giờ hắn đã có mục tiêu, có phương hướng. Hắn biết gu thẩm mỹ của mình thực ra chẳng có vấn đề gì sất, hắn chỉ đơn thuần là quá gà thôi.
Hướng đi thì chuẩn rồi, lỗi là do thực lực, chỉ số chưa đủ cao.
"Nhưng cháu biết năng lực hiện tại của mình chưa đủ trình, chỉ số các kỹ năng của cháu đều chưa đạt đến cái tầm có thể trở thành sách giáo khoa được."
"Ngài cũng chưa đạt được, nên cháu không biết phải diễn tả thế nào về cái trình độ có thể vươn tới cái cảnh giới mà cháu vừa nói."
Chu sư phụ cười lớn: "Tôi cứ trởng năm xưa lão Tam đã đủ ngông cuồng rồi cơ, hồi cậu ta bái tôi làm sư phụ còn tuyên bố mục tiêu là trước 35 tuổi phải vượt qua tôi. Cậu lại còn ngông hơn, cậu dám bảo thắng là bây giờ tôi cũng chưa đủ trình cơ đấy."
Đàm Duy An đã bắt đầu cúi gằm mặt nhìn cái khay trên tay, thầm suy tính xem rốt cuộc lát nữa đĩa bánh hoa quế này sẽ hạ cánh vào mồm Tần Hoài hay là phang thẳng vào mặt hắn.
"Nhưng ngông cuồng thì phải có vốn liếng, thiên phú hiện tại của Tiểu Tần cậu vẫn chưa đủ để ngông đến mức đấy đâu. Cơ mà cậu đã dám mạnh miệng như thế, tôi tin chắc là lúc đi xem triển lãm cậu đã thật sự ngộ ra được chút gì đó rồi. Vậy nên, bây giờ cậu có thể phô diễn cho tôi xem cậu đã ngộ ra được cái gì không?" Chu sư phụ nhìn chằm chằm Tần Hoài.
Đương nhiên Tần Hoài có thể phô diễn rồi. Dù lúc xem triển lãm hắn chẳng ngộ ra được cái đếch gì, nhưng lúc xem video hướng dẫn làm Bánh Gạo của Giang Thừa Đức thì hắn lại ngộ ra được rất nhiều điều.
Đây là lần đầu tiên hắn xem hiểu video hướng dẫn của Giang Thừa Đức. Nói thật không giấu gì, đêm qua Tần Hoài đã cày video của Giang Thừa Đức một mạch đến tận 2 giờ sáng.
LVQ8371