Đợi đến lúc Triệu Thành An xin nghỉ xong xuôi quay về, cả người hắn đã tỏa ra niềm hân hoan của kẻ vừa chốt đơn nghi phép thành công. Chẳng những bước đi nhẹ như bay, mà cả con người từ trạng thái ủ rũ cũng chuyển sang hớn hở ra mặt.
Tần Hoài nhìn Triệu Thành An, vô cùng chắc nịch hỏi: "Cái lý do không xin nghỉ lúc nãy anh nói là bịa ra đúng không?"
Triệu Thành An cười khì khì: "Bị cậu tóm dính rồi."
"Thật ra dạo này tôi vẫn luôn mặt dày ỉ ôi với sư phụ, đòi ngài ấy thả tôi ra nước ngoài chơi nửa tháng, nhưng ngài ấy sống chết không chịu. Tôi mới tính toán tháng này vẫn còn dư 3 ngày phép đúng không? Tháng này tôi không nghỉ, tháng sau tôi cũng nhịn luôn, thế là tôi gom được 7 ngày phép. Sau đó tôi lại tiếp tục bài ca năn nỉ, xin xỏ thêm 8 ngày nữa, thế là chốt đơn đi nước ngoài xõa nửa tháng."
"Tính toán thì hay đấy, nhưng lúc bắt tay vào thực hành mới thấy chua chát. Tôi chưa từng cày bục mặt liên tục lâu đến thế, tôi sắp phát điên thật rồi đây này."
"Vừa nãy cậu bảo tháng sau được lên Bắc Bình chơi, tôi thấy cũng chẳng nhất thiết phải ra nước ngoài làm gì, cứ xõa nghỉ phép cái đã. Bắt tôi cày tiếp cái ca này chắc tôi hẹo mất."
Tần Hoài: Phù Du à, quả không hổ danh là anh.
Bất kể là kiếp trước hay kiếp này, cái tư duy đi làm của anh vẫn cứ dị biệt như thế, đúng là khiến người ta đuổi không kịp mà.
Tần Hoài ngẫm lại, cảm thấy Triệu Thành An đi Bắc Bình tham gia hội giao lưu, xét theo một khía cạnh nào đó thì cũng coi như là về quê. Kiếp trước chắc chắn hắn đã cắm rễ ở Bắc Bình một thời gian rất dài.
"Anh Thành An, anh đi Bắc Bình nhiều không?" Lúc này Tần Hoài mới đổi xưng hô lại thành anh Thành An.
"Từng đi một lần rồi." Triệu Thành An tiếp tục nặn Tứ Hi Hoa Quyển, "Đợt đó lên đấy xõa một tuần, quẩy nát hết các danh lam thắng cảnh. Vốn đĩ định chốt kèo ở Phân Viên, ngặt nỗi đi lần đầu gà mờ đếch biết đường đặt bàn trước. Lúc đó phép của tôi cũng cạn kiệt rồi, đành ngậm ngùi lết xác về."
"Phân Viên chẳng phải có thể móc hầu bao đắp thêm tiền để kê thêm bàn sao?" Tần Hoài hỏi. Theo như hắn biết, Hàn Quý Sơn đã từng ăn dầm nằm dề ròng rã một tháng ở Phân Viên bằng cái chiêu đó, chẳng cần mánh khóe gì sất, thuần túy là lấy tiền đè người.
Ánh mắt Triệu Thành An nhìn Tần Hoài lập tức biến thành kiểu "đúng là hết nói nổi với cái lũ nhà giàu tư bản rửng mỡ các cậu", khựng lại một lát mới đáp: "Cậu có biết kê thêm bàn ăn một bữa thì tốn bao nhiêu củ không?"
"Không biết, nhưng nghe đồn là giá món ăn x2 hay gì đó."
"Đếch phải chỉ x2 giá món ăn đâu, mà còn có cả mức tiêu dùng tối thiểu nữa, bill một bàn không được dưới 5 vạn tệ đâu!"
"Nếu tôi mà đu được cái tầm 5 vạn tệ một bữa cơm, thì tôi còn rúc ở Tri Vị Cư làm đầu bếp chắc? Tôi đã sớm thích gì làm nấy rồi, vác balo đi tour toàn cầu, xõa ở nước nào thì nặn Điểm Tâm ở nước nấy. Hứa Thành ăn sập thế giới thì đã là cái đinh gì? Tôi đây nặn Điểm Tâm cân trọn toàn cầu mới là bản lĩnh thực sự!”
Tần Hoài nhẩm tính sơ sơ trong đầu, bill một bàn không dưới 5 vạn, ăn liền tù tì một tháng, vị chi một tháng tiền ăn sương sương bay mất 1 triệu rưỡi tệ.
Ừm, có cơ hội phải o bế Hàn tổng thật cẩn thận mới được, đây đúng là một kim chủ ba ba cực kỳ bạo chi cho việc ăn uống.
"Thế lần trước anh nhịn miệng ở Phân Viên, sao không tính rình lúc nào rảnh đặt bàn trước rồi lên Bắc Bình làm một bữa?" Tần Hoài lại hỏi.
"Thật ra tôi cũng từng nghĩ đến rồi." Triệu Thành An đáp, "Nhưng sư phụ không duyệt phép, một năm tôi chỉ có một đợt nghỉ dài nửa tháng, chắc kèo là phải xuất ngoại xõa rồi, đào đâu ra thời gian mà dâng riêng cho Bắc Bình nữa. Nếu sư phụ mà chịu thả cho tôi thêm hai ngày phép, thì kiểu gì tôi chả lết lên Bắc Bình quất một bữa, ngặt nỗi đào đâu ra phép cơ chứ."
"Lúc đầu tôi còn tưởng hội giao lưu đợt này sư phụ sẽ cấm tiệt không cho tôi đi cơ. Ê, vừa nãy cậu bảo cậu đi chưng với tôi đúng không? Cậu đi là mang danh đại điện cho Tri Vị Cư chúng ta, hay là đại diện cho cái Vân Trưng Thực Đường kia thế?”
Tần Hoài: Hóa ra nãy giờ anh vứt hết lời tôi nói ra sau đầu, trọng điểm chỉ chăm chăm vào việc tháng sau được lên Bắc Bình xõa.
"Tôi mà đi thì chắc chắn là đại diện cho Tri Vị Cư rồi." Tần Hoài đáp, "Vân Trung Thực Đường có được mời mọc gì đâu, lấy tư cách gì mà đại diện."
"Ồ, cũng đúng nhỉ." Triệu Thành An gật gù: "Vậy Tần Hoài, cậu đã từng đặt chân đến Bắc Bình chưa?"
"Chưa đâu." Tần Hoài lắc đầu, "Thực ra tôi lượn lờ ít lắm. Trước khi lên đại học thì toàn rú ở Việt Tỉnh, lên đại học rồi thì hễ được nghỉ là lại cắm mặt ở nhà phụ bán đồ ăn sáng, lấy đâu ra thời gian mà đi quẩy."
"Hình như tôi chỉ mới tháp từng con em gái đi Ma Đô xem Tháp Minh Châu Phương Đông một lần. Năm đó con bé thi cuối kỳ điểm chác cũng khấm khá, nên được bố mẹ thưởng cho đi chơi. Về sau con nhóc thi thọt liên tọi, nên cũng đẹp luôn cái màn đi chơi.”
"Tiếc thế, ngày nào cũng cắm rễ ở bàn bếp nặn Điểm Tâm thì chán chết đi được. Cậu nên học tập tôi đây này, mỗi năm bớt chút thời gian lượn lờ đó đây, không khoái xuất ngoại thì đi quẩy trong nước cũng ngon chán. Dù sao cậu cũng rủng rỉnh tiền bạc mà, Đàm Duy An bóc phốt với tôi là cậu giàu nứt đố đổ vách, lái toàn siêu xe Rolls-Royce, mở nhà ăn cộng đồng hốt bạc ác thế cơ à?"
"Đợi đến ngày nào đó tôi chán làm ở Tri Vị Cư, khéo tôi cũng ra mở nhà ăn cộng đồng cho xem."
LVQ8371