"Thỉnh thoảng cũng phải học theo lão Tam và Tiểu Đàm ấy, phải biết cách lười biếng, làm việc kết hợp nghỉ ngơi, để cho bản thân thư giãn một chút.”
"Mấy cuốn sổ tay mà người khác nhét cho cậu ấy, cứ cất đi rồi xem lướt qua là được, bọn họ cũng chẳng đúc kết ra được cái gì đâu. Thật sự không hiểu thì cậu cứ trực tiếp hỏi, mấy thứ bọn họ chủ động dạy không cần thiết phải học."
"Chu Quang Hải, ông có ý gì hả?!" Tiếng gào giận dữ của Hoa sư phụ từ xa vọng tới, "Cái gì mà gọi là cất đi rồi xem lướt qua là được, đó đều là tâm huyết của tôi đấy!"
Hoa sư phụ sải bước lao đến trước mặt Tần Hoài, đầu tiên là trừng mắt lườm nguýt Chu sư phụ một cái, sau đó lại cười híp mắt nhìn mấy cái bánh bao hình heo và nhím trong xửng hấp, khen nức nở: "Tiểu Tần, Điểm Tâm cậu làm thật sự là càng ngày càng đẹp mắt đấy."
Cuối cùng thì cũng lòi đuôi cáo.
"Tôi nhớ hôm nay cậu còn chưa làm mà, hôm nay định làm Mì Sợi, mì kéo hay là mà nặn tay thế? Có gì không hiểu thì cứ hỏi tôi. Vừa rồi Chu sư phụ cậu nói cũng có lý đấy, không hiểu thì phải hỏi, tôi rất rảnh rỗi."
"Thực sự rất rảnh rỗi!"
Cuối cùng, Hoa sư phụ vẫn không thể được Tần Hoài thỉnh giáo như ý nguyện.
Tuy buổi chiều Tần Hoài có làm một mẻ mì nặn tay, nhưng hắn chẳng có gì cần thỉnh giáo Hoa sư phụ cả. Không phải hắn chê bai kỹ thuật của Hoa sư phụ kém, mà là kỹ thuật của ông quá xịn xò.
Thật ra Tần Hoài không nghiên cứu nhiều về mì sợi, bất luận là Mì Sợi hay mì nặn tay thì hắn cũng chỉ dừng ở mức biết làm. Sở dĩ mọi người cảm thấy mì do hắn làm ra rất ngon, chủ yếu vẫn là vì hắn nhào bột quá chuẩn. Mà bất luận là Mì Sợi hay mì nặn tay, trên thực tế đều thuộc về một loại kỹ pháp, hiện tại hắn căn bản không cày kỹ pháp, nên cũng chẳng cần thỉnh giáo Hoa sư phụ làm gì.
Hoa sư phụ chỉ đành mất hứng quay về.
Tần Hoài tiếp tục vui vẻ cày độ thuần thục, thuận tiện rút chút thời gian lén lút quan sát Triệu Thành An.
Triệu Thành An vẫn đang nặn Tứ Hỉ Hoa Quyển.
Tần Hoài sau khi tán gẫu với Chu sư phụ xong, tự kiểm điểm lại bản thân một chút, hắn phát hiện dạo này mình hơi bị u mê cày độ thuần thục quá đà, thế cho nên đã bỏ lơ người anh em thân thiết nhất ngay bên cạnh ——
Triệu Thành An ở bàn làm việc sát vách, một con Phù Du còn chưa kịp Giác Tỉnh.
Tần Hoài chợt nhận ra, vì mải cày độ thuần thục nên hắn vẫn luôn không nghỉ ngơi. Triệu Thành An không hiểu sao cũng chẳng thèm nghị, phải biết rằng hắn hận không thể gộp luôn 4 ngày nghỉ phép trong tháng thành một kỳ nghỉ dài hạn, hơn nữa nếu nghỉ được vào đầu tháng thì chắc chắn sẽ quất luôn đầu tháng, tuyệt đối không chần chừ.
Đầu tháng xài hết phép rồi, thì giữa tháng và cuối tháng hắn còn có thể giở trò chí phèo, ăn vạ xin nghỉ thêm vài ngày.
Dù sao Triệu Thành An cũng đếch thiếu tiền, tiền lương à, cứ trừ thoải mái.
"Triệu Thành An." Tần Hoài nhìn Triệu Thành An đang nặn Tứ Hỉ Hoa Quyển đến mức hồn lìa khỏi xác, lên tiếng hỏi: "Tháng này anh xài hết phép rồi à?"
"Chưa đâu, mới nghỉ có một ngày." Triệu Thành An uể oải đáp.
"Thế sao anh không nghỉ phép đi?”
Triệu Thành An ngước mắt lên, dùng cái ánh mắt bi phẫn kiểu "cái đồ con nhà người ta chết tiệt như cậu thì làm sao hiểu được nỗi lòng của một thiên tài bình thường như tôi", ai oán nói: "Còn không phải tại cậu à."
"Vốn dĩ hai chúng ta cùng nhau chém gió, nặn Điểm Tâm, trốn việc lười biếng, phối hợp nhịp nhàng biết bao. Đàm Duy An cũng kể với tôi, cậu là cái thể loại lúc cần cày thì cũng trâu bò lắm, nhưng bình thường cũng lười chảy thây. Tôi còn đang mừng thầm vì cuối cùng cũng kiếm được cạ cứng, ai dè..."
Triệu Thành An khẽ ngửa đầu lên, có như vậy nước mắt mới không trào ra khỏi khóe mi: "Chẳng phải đã giao kèo là cậu chỉ cày cuốc lúc nào cực kỳ muốn làm một món Điểm Tâm thôi sao? Cớ gì bây giờ không có Điểm Tâm nào muốn làm mà cậu cũng cày điên cuồng thế?"
"Người anh em à, cậu cày cuốc mà đếch thèm đếm xỉa đến luật lệ cơ bản gì sất à?"
"Tôi cũng muốn nghỉ lắm chứ, nhưng ngày nào cậu cũng đứng lù lù bên cạnh tôi nặn Điểm Tâm, tôi đám vác mặt đi nghi sao? Nếu tôi mà nghỉ, sư phụ tôi sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt nào, sư huynh sư tỷ tôi sẽ nghĩ gì về tôi? Đàm Duy An sẽ nói xấu sau lưng tôi ra sao? Triệu Thành An tôi đây còn muốn lăn lộn ở Tri Vị Cư nữa không
Có nghiêm trọng đến mức đấy cơ à?
"Nhưng vừa rồi Chu sư phụ có nói với tôi, ngài ấy cảm thấy anh sắp ngỏm đến nơi rồi." Tần Hoài quyết định truyền đạt lại ý tứ của Chu sư phụ: "Ngài ấy định tháng sau cho hai chúng ta lên Bắc Bình dự hội giao lưu, còn giúp chúng ta đặt một bàn ở Phân Viên, tiện thể cho nghỉ thêm một ngày để dạo chơi Bắc Bình nữa."
Triệu Thành An vốn đang như cái xác không hồn bỗng chốc sống lại mơn mởn, hai mắt bắn ra tia sáng quỷ dị, kích động gào lên: "Cái gì! Sư phụ đồng ý cho tôi đi tham gia hội giao lưu ở Bắc Bình, còn đặt bàn ở Phân Viên cho tôi, lại còn cho tôi chơi thêm một ngày nữa á?!"
"Là chúng ta."
“Tuyệt vời!" Triệu Thành An kích động nắm chặt hai tay, "Lại có cái kèo thơm thế này cơ à, sao cậu không nói sớm, bây giờ tôi đi tìm Tô Lão Bản xin nghỉ đây, ngày mai tôi cúp cua không đi làm nữal”
Nói xong, Triệu Thành An co giò chạy biến, cái Tứ Hỉ Hoa Quyển mới cuộn được một nửa cũng vứt chỏng chơ đấy mặc kệ.
LVQ8371