Tần Hoài chỉ liếc mắt một cái là biết ngay cái xấu nhất kia chắc chắn do Tô Càn làm.
Chỉ có thể nói Tô Càn ngày nào cũng bị chửi quả thực không oan chút nào, trong đám học đồ hắn được xem là ưu tú, nhưng muốn làm đệ tử chân truyền của Chu sư phụ thì ông anh này còn phải đi một quãng đường dài lắm.
Tần Hoài dùng khóe mắt liếc nhìn con nhím béo trên tay, động tác hơi chậm lại, tiếp tục tỉ mẩn gắp từng cái gai, đồng thời đánh giá ba cây Bích Ngọc Bạch Thái còn lại.
Bích Ngọc Bạch Thái là món Điểm Tâm không có đáp án tiêu chuẩn.
Bạn có thể làm cho nó chân thực giống hệt cây cải ngoài đời, phân tầng màu sắc phong phú hơn một chút, hình dáng lá lộn xộn một chút, chưa chắc đã đẹp nhưng chắc chắn rất có nét riêng.
Bạn cũng có thể làm cho nó giả trân, giả đến mức hệt như mấy cây cải thảo bằng ngọc bích trưng bày trong viện bảo tàng. Phần lá rau xanh đến kinh ngạc, chỗ chuyển màu đường như xử lý chưa tốt lắm, độ tương phản giữa màu trắng và màu xanh cực kỳ lớn, thế nhưng nhìn lại rất đẹp mắt, mang đến cảm giác nhỏ nhắn tỉnh xảo.
"Chu sư phụ, con thấy cái này tốt nhất." Tần Hoài đưa tay chỉ vào cây giả trân nhất trong đĩa, nhìn cái là biết ngay tác phẩm của Triệu Thành An.
Dùng lời của Chu sư phụ mà nói, Triệu Thành An làm Điểm Tâm mang đậm sự "tượng khí", học vẹt 100%, người khác dạy sao làm vậy, chẳng có chút suy nghĩ riêng nào. Thế nhưng sự rập khuôn này khi áp dụng vào loại Điểm Tâm thuần túy tạo hình thì quả thực là điểm cộng siêu cấp, kiểu như hổ mọc thêm cánh vậy.
Cái thứ gọi là tạo hình này, có mẫu để chép thì đương nhiên cứ thế mà chép thôi.
Rất hiển nhiên, Chu sư phụ không hài lòng với gu thẩm mỹ của Tần Hoài cho lắm.
"Cậu thấy lão tam làm tốt hơn, vậy hai cái còn lại cậu có phân biệt được cái nào của Chu Yến, cái nào của Vương Gia Nhất không?” Chu sư phụ hỏi.
Nghe Chu sư phụ hỏi vậy, Tần Hoài dừng động tác trên tay, nhìn chằm chằm vào hai cây Bích Ngọc Bạch Thái chất lượng đều thuộc hàng thượng thừa kia một hồi lâu. Cuối cùng, hắn chỉ vào một cây có màu sắc cực kỳ xanh mướt, phần chuyển màu làm vô cùng xuất sắc, thoạt nhìn chẳng khác gì cây cải chíp thu nhỏ. Nếu cứ khăng khăng vạch lá tìm sâu, thì đại khái là chi tiết phiến lá xử lý chưa tới, lá nào trông cũng na ná nhau, không mang lại cảm giác chân thực tuyệt đối.
"Cây Bích Ngọc Bạch Thái này chắc là chị Yến làm." Tần Hoài nói, "Cách xử lý màu sắc của chị Yến tốt hơn anh Gia Nhất rất nhiều, nhưng kỹ thuật chỉ pháp của chị ấy lại không bằng, cũng không táo bạo như anh Gia Nhất. Khi đụng đến những chi tiết nhỏ nhặt này, chị Yến thà dùng cách an toàn nhất là làm giống y đúc nhau, chứ không dám mạo hiểm thử những thứ trước đây mình chưa từng làm."
"Về phần cây của anh Gia Nhất, chi tiết làm cực kỳ chuẩn chỉnh, nhưng màu sắc thì kém xa chị Yến. Cây cải của anh ấy hơi xanh quá, hơn nữa anh ấy còn cố tình làm một chiếc lá ngắn trông như bị ai đó bẻ gãy, lại còn chấm thêm mấy đốm vàng đen trên lá, đây rõ ràng là phong cách của anh Gia Nhất rồi."
"Về phần Tô Càn thì con không nói nữa, với trình độ của Tô Càn mà bắt anh ta làm Bích Ngọc Bạch Thái thì đúng là hơi làm khó anh ta rồi."
Nghe Tần Hoài nhận xét chuẩn xác đến vậy, Chu sư phụ vừa vui mừng lại vừa bất đắc dĩ, mang theo vài phần khó hiểu hỏi: "Cậu phân tích đâu ra đấy, phong cách của mấy đứa nó cậu cũng nắm rõ trong lòng bàn tay, thế mà sao cậu lại thích Bích Ngọc Bạch Thái của lão tam cơ chứ?”
Vẻ mặt Chu sư phụ lúc này chỉ thiếu điều khắc luôn dòng chữ: Đây là gu thẩm mỹ của cậu đấy à, cậu thích cái thể loại Điểm Tâm vô hồn, máy móc rập khuôn này sao?
"Điểm Tâm anh Thành An làm rất chuẩn form mà." Tần Hoài đáp, "Con biết anh Thành An làm Điểm Tâm mang tính rập khuôn rất nặng, không có linh hồn riêng, nhưng đối với loại Điểm Tâm này, con lại thấy tác phẩm của anh ấy đẹp hơn. Không tìm ra khuyết điểm rõ ràng, cũng chẳng soi được lỗi sai, như thế chẳng phải là một món Điểm Tâm đẹp mắt sao?"
"Đây đúng là Điểm Tâm đẹp mắt, nhưng nó không nên là món Điểm Tâm do một sư phụ có chí cầu tiến làm ra." Chu sư phụ khổ tâm khuyên bảo, tiện tay chỉ vào đống Thích Vị Bao mà Tần Hoài vừa nặn, "Giống như mấy cái Thích Vị Bao cậu vừa làm đấy. Đẹp không? Đám bánh này tuyệt đối là đẹp, từ đôi mắt, tổng thể cho đến từng cái gai nặn ra đều không chê vào đâu được, nhưng cậu không thấy mấy cái Thích Vị Bao này đẹp tới mức y hệt như Điểm Tâm sản xuất hàng loạt trên dây chuyền sao?"
Nói đoạn, Chu sư phụ trực tiếp giành lấy cái Thích Vị Bao mà Tần Hoài đang làm dở: "Ngay cả lúc tôi bảo cậu vừa xem vừa làm, phân tâm nặn ra cái Thích Vị Bao này, thế mà nó vẫn giống y đúc mấy cái trước."
"Mẻ Thích Vị Bao đầu tiên cậu làm ra có hình đáng và kích cỡ rất chuẩn chỉnh, tôi bảo cậu có thể làm thêm vài cái mang nét đặc trưng khác biệt, ví dụ như nhỏ hơn hoặc to hơn chút đinh, kết quả mấy cái to nhỏ của cậu nặn ra vẫn giống nhau y xì đúc. Tôi bảo cậu làm cho khác đi một chút, chứ không phải bảo cậu đổi khuôn rồi dập ra một mẻ y hệt nhau nhưng khác size.”
Thấy Tần Hoài hơi ngớ người, Chu sư phụ bất đắc dĩ thở dài: "Haizz, biết sớm cậu sẽ mắc phải cái bệnh y hệt lão tam, từ đầu tôi đã chẳng để nó kèm cậu rồi, mới dạy có mấy ngày mà đã làm hư luôn cả cậu."
Tần Hoài lí nhí đáp: "Chuyện này chắc không liên quan đến anh Thành An đâu ạ, con làm Điểm Tâm trước giờ vẫn vậy, khả năng bắt chước của con cực kỳ mạnh."
LVQ8371