Khóa cửa cản được Triệu Thành An, nhưng không cản được Tần Hoài. Hắn đi đạo xưng quanh một vòng rồi cuối cùng quay lại phòng chứa củi, phát hiện Triệu Thành An và Hạ Sinh đã nằm xuống. Hạ Sinh nằm rất dè đặt, mang sứ mệnh trên lưng nên thần kinh gần như ở trạng thái căng thăng, còn Triệu Thành An thì hoàn toàn thả lỏng, đáng vẻ cực kỳ thoải mái.
"Rơm rạ êm thật đấy, nằm thoải mái hơn chôn dưới đất nhiều." Triệu Thành An vui vẻ nói: "Nếu ngày nào cũng được sống sung sướng thế này thì tốt biết mấy."
Hạ Sinh cạn lời, nhìn sâu vào Triệu Thành An một cái, hỏi: "Cậu thật sự không có tên à?"
"Không có." Triệu Thành An đáp như đinh đóng cột: "Tên quan trọng lắm, nhất là lần đầu tiên đặt tên, tuyệt đối phải cẩn thận."
Hạ Sinh: "Có phải đầu óc cậu có vấn đề thật không đấy?"
"E, sao cậu ăn nói khó nghe thế?”
Hạ Sinh không thèm nói nữa.
Hạ Sinh im lặng làm Triệu Thành An lại thấy bứt rứt, hắn nằm trên đống rơm rạ, mặt đầy vẻ ghen tị nói: "Thật ngưỡng mộ cậu vớ được một ông chủ tốt như vậy. Tôi thấy tôi cũng đâu đến nỗi nào, sao ông chủ lại không chịu mua tôi nhỉ? Tôi có thể làm không công mà."
"Chẳng lẽ chỉ vì tôi không biết gảy bàn tính, không biết chữ sao?"
"Nếu ngày nào cũng được sống sung sướng thế này, rồi tiện tay ra ngoài trộm chút đồ, thì có chết sớm một chút tôi cũng cam lòng."
Hạ Sinh đã chắc mẩm đầu óc Triệu Thành An có vấn đề, nên cũng hơi buông lỏng cảnh giác với hắn.
Vừa thả lỏng, Hạ Sinh lại rất muốn nói chuyện.
"Tôi không muốn chết sớm." Hạ Sinh nói, "Tôi muốn sống, muốn sống thật lâu."
"Bố tôi, mẹ tôi, ông bà nội tôi, chị tôi đều dặn tôi phải sống cho đàng hoàng. Suốt chặng đường từ tỉnh Tấn đến đây, rất nhiều lúc tôi chỉ muốn gục luôn bên vệ đường chết quách cho xong, nhưng tôi không muốn chết."
"Nếu tôi chết, ông bà nội tôi coi như chết uổng mạng."
Triệu Thành An nghe không hiểu thứ tình cảm phức tạp trong lời nói của Hạ Sinh, nhưng hắn rất tán thành với ý kiến đó: "Tôi cũng thấy sống là tốt nhất, sống thêm được năm nào hay năm nấy, tôi cũng muốn sống thêm vài năm nữa.”
"Tôi còn chưa tìm được ông chủ nào chịu đặt tên cho mình đây này. Đợi tìm được rồi, tôi nhất định sẽ xin ông chủ đặt cho một cái tên thật kêu, như vậy lúc chết tôi cũng mang theo một cái tên hay ho xuống mồ."
"À đúng rồi, thực ra hôm nay ông chủ Trần nói gì tôi cứ nghe lùng bùng lỗ tai. Thái Phong Lâu là chỗ nào vậy, đầu bếp là làm cái gì? Học việc thì tôi biết, là cái kiểu chỉ cắm đầu làm mà không có tiền công đúng không."
Hạ Sinh: "...Thái Phong Lâu chắc là một tửu lâu lớn, đầu bếp là người chuyên nấu ăn cho các bậc quyền quý."
"Nấu ăn á! Mấy hôm trước tôi trộm được thịt đầu lợn, rượu hoàng tửu, lòng lợn, lại còn có cả Bánh Bao bột mì trắng nữa, đều do đầu bếp làm ra hết hả?"
"ỪU"
"Thế đầu bếp muốn ăn gì là được ăn nấy sao?"
"...Chắc là không được đâu, nhưng ăn vụng một tí thì được."
"Oa, ông chủ Trần đúng là người tốt bụng, thế mà lại giới thiệu cho tôi một công việc xịn xò như vậy!"
"Sao lúc trước đi xin việc tôi lại không vớ được mối nào ngon thế này nhỉ! Hồi trước tôi đi xin việc, người ta toàn bắt tôi bê vác đồ đạc tới lui, không thì cũng bắt đi kéo cối xay."
Hạ Sinh: Chắc tại mấy người tuyển thợ liếc mắt một cái là nhận ra cậu bị ngốc, lười giải thích với cậu đấy.
Hạ Sinh không thèm đếm xỉa đến Triệu Thành An nữa, hắn xoay người nhắm mắt ngủ, mặc kệ Triệu Thành An nằm một mình trên đống rơm rạ cười hưng phấn.
Rất khó để nhận xét, nhưng ngẫm lại thì lại thấy hợp lý một cách khó hiểu.
Triệu Thành An là một Tinh Quái vừa mới giáng trần, lại không có một người dẫn dắt tận tình như Huệ Nương của Trần Huệ Hồng. Việc hắn mù tịt mọi kiến thức cơ bản là chuyện hết sức bình thường, đặt trong bối cảnh xã hội phong kiến thì rất dễ bị người ta coi là yêu quái rồi tóm cổ đem thiêu sống.
Nhưng oái oăm thay hắn lại có một ngón nghề bủa vây, đó là trộm cắp, điều này khiến việc hắn sống sót trở nên vô cùng hợp lý, hơn nữa trông hắn quả thực quá giống một thằng ngốc.
Cậu bạn này cũng bạo miệng thật, chuyện gì cũng đám tuôn ra, thật thà đến mức khó ai mà không nghĩ hắn là một tên ngốc cho được.
Chỉ có thể nói tất cả đều là sự an bài hoàn hảo nhất.
Triệu Thành An và Hạ Sinh đánh một giấc no say trong phòng chứa củi. Đêm đó hai đứa thì thoải mái thật, nhưng Trần Thu Sinh và người hầu già lại trằn trọc chẳng yên.
Căn phòng nhỏ của người hầu già chỉ là một gian phòng phụ bình thường nằm ngay sát vách phòng chứa củi, diện tích nhỏ xíu lại nằm sát sạt. Vốn là một đầy tớ trung thành tận tụy, cả đêm ông cụ cứ trằn trọc trở mình, chốc chốc lại phải lồm cồm bò dậy áp tai vào cửa phòng chứa củi để nghe ngóng động tĩnh bên trong.
Nghe xem hai đứa bên trong đã ngủ say chưa, hay tên trộm kia tối nay sẽ vơ vét sạch sành sanh cái nhà này.
So với sự mẫn cán thuần túy của người hầu già, tâm trạng của Trần Thu Sinh lại phức tạp hơn nhiều. Tần Hoài có thể nhìn ra có lẽ ông đang hơi hối hận vì đã rước Triệu Thành An về nhà, thành ra ông cũng thức trắng cả đêm.
Sáng sớm hôm sau, người hầu già bơ phờ cùng Trần Thu Sinh mở cửa phòng chứa củi ra, thấy Triệu Thành An và Hạ Sinh tinh thần phơi phới thì đưa mắt nhìn nhau, trong ánh mắt tràn ngập sự bất lực trước nỗi lo âu thừa thãi đêm qua của chính mình.
Trần Thu Sinh nhìn chằm chằm Triệu Thành An: "Chỉnh đốn lại quần áo đi, ta dẫn cháu đến Thái Phong Lâu."
Người hầu già nhìn chằm chằm Hạ Sinh: "Đi múc thùng nước đi, tỳ vị của thiếu gia yếu, sáng nào cũng phải húp cháo kê."
LVQ8371