"Ông La là một ví dụ, sau này có thể sẽ còn những trường hợp khác nữa. Cậu Tiểu Tần, nếu Tỉnh Quái mà cậu quen biết độ kiếp thất bại rồi tan biến, cậu có vì chuyện đó mà cảm thấy buồn bã và đau lòng không?”
Câu hỏi này của Thạch Đại Đảm thực sự đã làm khó Tần Hoài.
Tần Hoài không ngờ Thạch Đại Đảm lại hỏi một câu có độ khó và chiều sâu đến vậy, bình thường câu mà hắn hỏi nhiều nhất là hôm nay ăn gì.
Tần Hoài nghiêm túc suy nghĩ một chút, phát hiện bản thân nhất thời không thể đưa ra câu trả lời.
"Tôi không biết." Tần Hoài đáp, "Tôi chưa từng gặp phải chuyện như vậy, tôi nghĩ có lẽ mình sẽ buồn, nhưng chuyện này cũng đâu phải do tôi quyết định."
"Chị Hồng và La lão tiên sinh từng nói với tôi rất nhiều, quá trình độ kiếp của Tỉnh Quái không ai giống ai. Có những tâm nguyện tôi thấy rất đơn giản nhưng với Tinh Quái lại cực kỳ khó, có những tâm nguyện tôi thấy khó thì với họ lại hóa ra đễ dàng. Tôi không phải Tỉnh Quái, tôi không cách nào đồng cảm sâu sắc được. Tôi có thể thông qua hệ thống trò chơi để xem ký ức của họ, đứng ở góc độ Thượng Đế để phán xét, nhưng tôi không phải người trong cuộc nên không có quyền lên tiếng."
"Quả thực tôi cảm thấy La lão tiên sinh kiếp này có thể độ kiếp thành công, tôi cũng thấy tâm nguyện của ông ấy không phải là hoàn toàn không thể tháo gỡ, nhưng tôi lại có cảm giác ông ấy muốn thất bại."
"Ông ấy muốn dùng cách này để trừng phạt bản thân, nếu không ông ấy hoàn toàn có thể giống như những Tinh Quái bình thường khác, độ kiếp thất bại xong thì tự sát đi đầu thai luôn. Ông ấy sống trên thế gian này nhiều năm như vậy, không cầu thành công chỉ cầu thất bại, đây là sự dằn vặt của ông ấy, cũng là sự cố chấp của ông ấy. Những gì có thể giúp chúng ta đều đã giúp rồi, phần còn lại chỉ có thể dựa vào bản thân La lão tiên sinh thôi."
"Có lẽ sau khi tôi chết, La lão tiên sinh sẽ độ kiếp thất bại và tan biến hoàn toàn. Chắc chắn tôi sẽ cảm thấy buồn vì chuyện đó, nhưng đây là lựa chọn của ông ấy."
"La lão tiên sinh là một người rất cố chấp và có chính kiến. Một khi ông ấy đã chọn như vậy, tôi tin ông ấy sẽ không hối hận. Nếu bản thân ông ấy đã không hối hận, không nuối tiếc, vậy tôi cũng chẳng biết nói gì thêm, chỉ đành tôn trọng quyết định của ông ấy, tiện thể kế thừa luôn gia tài của ông ấy vậy."
"Tôi không biết mình nghĩ như vậy có đúng hay không, mấy Tinh Quái các anh nghe xong có thấy tàn nhẫn quá không, nhưng đây thực sự là suy nghĩ của tôi.”
Thạch Đại Đảm lắc đầu: "Đương nhiên là không rồi, cậu Tiểu Tần nghĩ được như vậy thì tôi yên tâm."
"Chuyện độ kiếp của Tinh Quái vốn dĩ là việc cá nhân của mỗi người. Mọi người chỉ sợ cậu can thiệp quá sâu, đặt quá nhiều tâm huyết, để rồi cuối cùng lại tự đổ lỗi cho bản thân khi có vài Tinh Quái độ kiếp thất bại. Sợ cậu rơi vào cảnh tự dằn vặt nên mọi người mới muốn hỏi câu này mà lại không dám mở lời."
Tần Hoài cười cười: "Yên tâm đi, tôi không thế đâu."
"Tôi chỉ là một nam chính truyện hệ thống bình thường thôi, chưa tự cao đến mức ảo tưởng mình có thể cứu nhân độ thế đâu."
"Ây da, bánh Tart trứng hình như nguội bớt rồi đấy. Lão Thạch, anh mau nếm thử xem có thích loại ngọt hơn một chút này không.”
Nghe Tần Hoài nói vậy, Thạch Đại Đảm đưa tay lấy một cái bánh Tart trứng, cắn một miếng.
"Rắc."
Lớp vỏ bánh phát ra âm thanh giòn tan.
Thạch Đại Đảm lộ rõ vẻ hài lòng.
"Ting, chúc mừng người chơi hoàn thành Nhiệm vụ Phụ tuyến [Bánh Tart trứng ngon tuyệt], nhận được phần thưởng: [Một đoạn giấc mơ của Triệu Thành An]."
Nhiệm vụ Phụ tuyến cứ thế mà hoàn thành rồi sao?
Đơn giản như vậy, nhẹ nhàng như vậy, chỉ làm cho Thạch Đại Đảm một mẻ bánh Tart trứng hơi ngọt một chút là xong rồi á???
Tần Hoài vốn đã quen với việc một nhiệm vụ bị kẹt lại suốt mấy tháng trời, nay đột nhiên hoàn thành Nhiệm vụ Phụ tuyến một cách dễ dàng, nhanh chóng như thế này, hắn ngược lại lại thấy hơi không quen.
Cứ có cảm giác nhiệm vụ này đơn giản như vậy, không chừng đằng sau đang kìm nén một cú nổ lớn nào đó chưa tung ra.
"Cậu Tiểu Tần, sao vậy?” Thạch Đại Đảm hỏi.
"Không... không có gì, chỉ là Nhiệm vụ Phụ tuyến đột nhiên hoàn thành rồi." Tần Hoài gãi gãi mũi, "Không ngờ lại nhanh đến vậy."
"Vậy thì tốt quá." Thạch Đại Đảm vui vẻ nói, "Là Nhiệm vụ Phụ tuyến của bánh Tart trứng đúng không? Nhiệm vụ này tôi nhớ phần thưởng là giấc mơ của Tiểu Triệu, vừa hay cậu có thể xem xem Tiểu Triệu vì sao lại độ kiếp thất bại."
"Trạng thái này của Tiểu Triệu, chắc chắn là hai kiếp cuối cùng của Phù Du rồi. Tuy đối với Phù Du mà nói, độ kiếp thành công thì hơi đáng tiếc, nhưng có thể thành công cũng là chuyện tốt."
"Tôi còn chưa từng gặp Phù Du nào độ kiếp thành công đâu đấy."
Thật sao? Vậy có thể nói Phù Du đúng là chán đời mặc kệ sự đời rồi.
Thảo nào số lần luân hồi còn nhiều hơn cả Tinh Quái bình thường, có thể thấy Thiên Đạo rất muốn vớt vát lại, nhưng thực sự là vớt không nổi nữa.
"Vậy tôi... xem luôn bây giờ nhé?" Tần Hoài đề nghị, "Chỗ bánh Tart trứng này Lão Thạch anh cứ ăn trước đi, ăn không hết thì cứ để đây. Dù sao mỗi lần tôi xem ký ức thì thời gian thực tế trôi qua cũng chỉ tầm ba, năm phút đồng hồ thôi. Lát nữa tôi nhắn tin cho Đàm Duy An, bảo cậu ta qua lấy nốt chỗ bánh Tart trứng còn lại."
Đàm Duy An cũng thích ăn bánh Tart trứng, điểm này Tần Hoài vẫn nhớ rõ.
Chỉ là không biết Đàm Duy An có thích ăn loại hơi ngọt một chút hay không thôi.
Thạch Đại Đảm ngoan ngoãn gật đầu, lại cắn mạnh một miếng bánh Tart trứng, phát ra âm thanh giòn rựm.
LVQ8371