Thạch Đại Đảm cười hiền lành đáp: "Không ký gửi đâu, tôi thuê hắn một chiếc xe tải đông lạnh rồi, sáng mai bốc hàng phi một mạch thắng về nhà tôi luôn."
Đây mà là cách mang quà lưu niệm do con người nghĩ ra được sao?
Triệu Thành An và Đàm Duy An tan làm đi về, Tần Hoài dọn dẹp phòng bếp. Lúc hắn đang dọn dẹp, Thạch Đại Đảm cũng đứng dựa vào cửa bếp nhìn.
"Lão Thạch." Tần Hoài đột nhiên lên tiếng hỏi, "Hôm nay lúc gọi điện thoại, sư phụ bảo lúc còn trẻ anh cứ đi lang bạt khắp các tỉnh thành trên cả nước, bôn ba chân trời góc bể trên toàn cầu để tìm người, là tìm ai vậy?"
Thạch Đại Đảm không ngờ Tần Hoài lại để ý đến vấn đề này, anh ta sửng sốt, do dự một chút rồi nói: "Tôi đi tìm Hứa Nặc."
"Lúc tôi quen Hứa Nặc, cậu ấy đã là Trung Gian Thế rồi. Tôi sợ lần đầu thai tiếp theo cậu ấy sẽ hoàn toàn quên mất mình là Tỉnh Quái, sợ tỷ lệ độ kiếp thành công của cậu ấy quá thấp, cho nên tôi vẫn luôn đi tìm cậu ấy."
"Nhưng Trái Đất lớn quá, tìm một người thực sự rất khó."
"Tôi cũng ngốc quá cơ, căn bản là không thể nhận ra Tinh Quái ở Trung Gian Thế."
Hơn 5 giờ sáng hôm sau, xe tải đông lạnh đúng giờ có mặt tại cửa Tri Vị Cư, hốt sạch sành sanh đống Điểm Tâm mà Tần Hoài cất ở đó. Cái màn bốc hàng ngầu lòi này đã làm chấn động sâu sắc An Du Du, một cô gái chưa từng trải sự đời.
"Tiểu... Tiểu Tần sư phụ, nhiều Điểm Tâm thế này, một mình lão Thạch ăn hết nổi không?" Hôm qua An Du Du chỉ nghe nói Tần Hoài ở nhà làm rất nhiều Điểm Tâm, nhưng hiện tại cô chỉ là học việc nên chưa được tận mắt thấy số lượng cụ thể là bao nhiêu.
"Em phải có niềm tin vào lão Thạch, hơn nữa anh ấy cũng không hề chiến đấu một mình đâu." Tần Hoài lên tiếng giải thích thay Thạch Đại Đảm, liếc mắt nhìn đống nguyên liệu dự trữ còn lại, "Du Du, vào lấy thêm hai bao bột mì ra đây."
"Vâng ạ." An Du Du lật đật chạy vào kho lấy bột mì.
Trải qua gần hai tháng ở Tri Vị Cư, An Du Du đã hoàn toàn lột xác thành bộ dáng của một học việc ưu tú.
Những lúc Tần Hoài bận cày độ thuần thục không rảnh để mắt tới, cô lại cùng các học việc khác phụ bếp như bình thường, tự nặn Điểm Tâm của mình với tinh thần hừng hực khí thế, tiện thể còn tranh thủ học lỏm nghệ thuật pha trà.
Các vị đại sư phụ nể tình An Du Du là nhân sự do đích thân Tần Hoài dắt tới, nên hễ đi ngang qua chỗ cô đều sẵn lòng chỉ bảo một hai câu. Mà An Du Du tuy thiên phú nhạt nhòa, nhưng bù lại được cái siêng năng, hơn nữa cô ấy thực sự rất khao khát tiến bộ.
Có thể nói thế này, trong hơn một tháng qua, Tần Hoài có thể chăng chỉ dạy An Du Dư câu nào, nhưng thứ cô không thiếu nhất chính là sự rèn giữa từ các vị đại sư phụ. Cô giống như một miếng bọt biển điên cuồng thấm hút kiến thức, cụ thể tiêu hóa được bao nhiêu thì chịu, nhưng tóm lại là nạp vào rất nhiều.
Nếu bây giờ An Du Du mà quay về Vân Trung Thực Đường, thì đó mới đích thực là màn comeback chớp nhoáng, đủ sức khiến đám Bùi Hành, Lý Hoa và Trần An há hốc mồm rớt cả hàm.
Lúc này chắc hẳn sẽ có người thắc mắc, An Du Du đã tu thành chính quả môn gì rồi sao?
Hoàn toàn không.
An Du Du thậm chí còn chưa master nổi môn nhào bột, cũng chẳng nặn được món Điểm Tâm nào có độ khó cao. Đừng nói là Điểm Tâm khó nhằn, ngay cả Bánh Bao và bánh bao chay cơ bản nhất, với trình độ hiện tại của cô mà đặt ở Tri Vị Cư thì cũng rớt đài.
Đương nhiên, cái sự "rớt đài” này chỉ là tương đối. Nếu đặt vào bối cảnh tiệm ăn sáng nhà An Du Du, tay nghề hiện tại của cô dư sức lên sàn băm bổ với ông bố ruột, đường hoàng quay về tranh chức chưởng môn tiệm ăn sáng để giành giật cái gia tài vốn đã còm cõi kia.
Cứ xét cái nết nặn bánh bao thích ăn bớt xén nguyên liệu, lấy gia vị đắp điếm cho đống nguyên liệu ươn ươn của ông bố ruột, thì loại đầu bếp tiệm ăn sáng chính chuyên, được Tần Hoài và Tri Vị Cư rèn giũa kỹ lưỡng khâu tuyển chọn nguyên liệu như An Du Du quả thực có cửa thắng cực kỳ cao.
Đây chính là quá trình học nặn Điểm Tâm của người bình thường, có tiến bộ vượt bậc thì cũng chỉ đến nước này là kịch kim, chứ cái cỡ như Tần Hoài thì...
Mượn lời Đàm Duy An mà nói, thì hoặc là bật hack, hoặc là quên tắt tool, hoặc là lúc qua cầu Nại Hà húp thiếu hai ngụm canh Mạnh Bà nên căn bản là chưa mất trí nhớ.
"Du Du, em thấy Tri Vị Cư thế nào?" Tần Hoài hỏi.
Dạo này Tần Hoài u mê cày độ thuần thục nên chăng mấy bận tâm đến tình hình của An Du Du. Thêm cái vụ phát hiện Triệu Thành An vậy mà lại là Phù Du, phần lớn sự chú ý của hắn đều đồn hết lên người anh ta, nên lại càng ngó lơ An Du Du hơn.
Nghĩ kỹ lại Tần Hoài cũng thấy tội lỗi đầy mình, đều là Tinh Quái với nhau mà hắn lại bỏ bê An Du Du quá mức. Có lẽ vì mặc định Tam Túc Kim Thiềm là Thụy Thú, cộng thêm việc lờ mờ đoán được một phần nguyên nhân khiến cô độ kiếp xịt, nên trong thâm tâm hắn luôn có cảm giác chuyện độ kiếp của cô chẳng có gì phải xoắn.
"Tốt lắm ạ." An Du Du cứ ngỡ sếp đang hỏi thăm tình hình giao lưu của mình, vội vàng báo cáo, "Đồng nghiệp ở Tri Vị Cư ai cũng siêu tốt, dạo này Vương Ca cứ dạy em pha trà suốt, chỉ bảo tận tình lắm luôn."
"Hồi đầu em mù tịt cách xài máy móc ở khu 3, khu 4 với khu 5, đều nhờ Lý ca và Trần ca chỉ bảo cả đấy ạ."
LVQ8371