Bây giờ Chu sư phụ hễ nhìn thấy Tần Hoài là lại tươi roi rói. Hồi trước có khi ông còn đang bận móc mia xia xói ai đó, hoặc nhìn ai ngứa mắt đến mức bừng bừng sát khí không kịp thư lại biểu cảm. Nhưng hiện tại thì đếch còn vấn đề đó nữa, ông chỉ cần trông thấy Tần Hoài là lật mặt đổi thái độ còn nhanh hơn cả lật bánh.
"Rất tốt, cực kỳ chuẩn mực." Chu sư phụ nhìn từng cái bánh bao heo và nhím trong xửng hấp chuẩn đến mức y hệt hàng dập khuôn từ dây chuyền nhà máy đi ra, vô cùng đắc ý gật gù.
Nếu là trước đây, Chu sư phụ mà thấy Tần Hoài nặn Điểm Tâm ra cái dáng vẻ này, ông chắc chắn sẽ chướng mắt, rồi trực tiếp hoặc mập mờ chê bai vài câu đại loại như Điểm Tâm thế này chả có tí đặc sắc nào, không có linh hồn, cũng đếch mang phong cách cá nhân.
Nhưng bây giờ thì không.
Cái lý luận kinh thiên động địa "tay nghề gà thì phải cày cuốc, mọi thiếu sót đều do chỉ số chưa max ping, bản thân sách giáo khoa đã là gu thẩm mỹ đỉnh cao nhất" của Tần Hoài đã thuyết phục Chu sư phụ sái cổ. Đến mức bây giờ ông nhìn mấy món Điểm Tâm y xì đúc như copy paste này của Tần Hoài cũng tự động mặc định đây chính là phong cách của Tần Hoài.
Đây cũng được tính là một hệ tư tưởng thẩm mỹ.
Phải nói sao nhỉ, đúng kiểu tự có đại cao thủ chống lưng tẩy trắng cho mình.
Xửng hấp bên cạnh Tần Hoài đang hấp Điểm Tâm của Triệu Thành An, trùng hợp lúc này cũng vừa vặn canh đủ thời gian. Cậu học việc canh giờ liền tắt bếp mở nắp xửng ra, để lộ những chiếc Tứ Hỉ Hoa Quyển bên trong cũng mang hình dáng chuẩn mực y đúc hàng sản xuất theo dây chuyền.
Chu sư phụ nhìn đống Tứ Hỉ Hoa Quyển của Triệu Thành An mà nhíu mày cái rụp.
Triệu Thành An mang tiếng là đệ tử thân truyền của Chu sư phụ, ngày thường đi làm cũng chả bị ép KPI gì sất. Mọi nền tảng cơ bản hắn có thể cày, kỹ thuật có thể học thực chất đều đã bú đẫm rồi. Ngày thường Chu sư phụ cũng chả thèm ép hắn phải luyện món gì làm món nấy, coi như là áp dụng chính sách chăn thả tự do với hắn.
Không chăn thả cũng vô phương cứu chữa, bản tính Triệu Thành An vốn đã lười chảy thây. Nhỡ mà áp dụng kỷ luật thép quân sự hóa với hắn, hắn đám chắc sẽ phản bội sư môn luôn cho xem. Nói chính xác thì chả cần đến mức quân sự hóa, hiện tại Triệu Thành An đứng cạnh một chiến thần cày cuốc, khối lượng công việc mỗi ngày tăng vọt, không thể đủng đỉnh 9 giờ mới lết xác đi làm mà phải đậy từ 7 giờ sáng, hắn đã rục rịch muốn đứt áo rời sư môn lắm rồi.
Chứng kiến cái nết này của cậu đồ đệ cưng, Chu sư phụ cũng đành bó tay toàn tập. Ông là một người thầy nghiêm khắc biết tùy tài mà dạy, ngặt nỗi đồ đệ lại lười biếng, hồi bé tẩn cũng tẩn rồi, chửi cũng chửi rồi, khuyên can rát cả cổ họng suốt bao năm nay mà vẫn công cốc. Cái sự lười nó ngấm vào máu rồi, nên thả cửa cho tự do, lúc nào cần thiết mới khuyên nhủ vài câu đã là phương pháp giáo dục đỉnh nhất mà Chu sư phụ có thể nặn ra được.
Dù sao thời buổi này đồ đệ xịn khó tìm lắm, đồ đệ thiên phú cao ngộ tính xịn lại càng mò kim đáy bể. Chịu thương chịu khó thì có thể rèn giũa về sau, chứ thiên phú thì hoàn toàn là bẩm sinh. Làm người đâu thể tham lam cái gì cũng muốn, vớt được một đứa đồ đệ như vậy đã là phúc tổ bảy đời, nên biết đủ thôi.
Trước khi tận mắt chứng kiến Tần Hoài cày cuốc trâu bò cỡ nào, Chu sư phụ vẫn luôn tự an ủi bản thân như thế.
Cho đến dạo gần đây Tần Hoài bật mode cày cuốc, cày điên cuồng đến mức Chu sư phụ cũng oải chè đậu không theo kịp.
Tiện thể nói luôn, hiện tại 5 giờ sáng đi làm đã không còn thỏa mãn được Tần Hoài nữa. Về cơ bản mỗi ngày cứ tầm 4 rưỡi, 4 giờ 40 là hắn đã lù lù ở bếp, kéo theo An Du Du cũng phải lóc cóc đến từ 3 giờ sáng để chuẩn bị nguyên liệu.
Ánh mắt dàn đại sư phụ trong Tri Vị Cư nhìn Tần Hoài giờ đã vượt qua giới hạn sáng rực lên rồi, mà là chuyển sang phát sáng màu xanh lá nham hiểm luôn. Có lúc họ cứ chằm chằm nhìn hắn, ánh mắt như muốn gào lên: Đây chẳng phải là đứa đồ đệ cưng thất lạc nhiều năm của mình sao, bao năm qua con đã lưu lạc phương nào vậy!
Vừa thông minh lại có ngộ tính, chẳng cần mớm lời nhiều cũng tự mò ra được con đường kinh thiên động địa cho riêng mình. Mấu chốt là có ngạo khí nhưng lại cực kỳ khiêm tốn, thậm chí còn chăm chỉ. Mà nào phải chăm chỉ dạng vừa, là cái kiểu siêu cấp chăm chỉ, 4 giờ sáng đã lết dậy nặn Điểm Tâm cơ mà!
Khuyết điểm duy nhất là đầu óc hơi chập cheng, lúc nào cũng ảo tưởng mình sở hữu một cái hệ thống game. Nhưng chả sao, ba cái đồ vặt vãnh, thần kinh chập cheng thì cũng có ảnh hưởng gì đến việc nặn Điểm Tâm hay sinh hoạt thường ngày đâu.
Cùng với việc Tần Hoài tung ra ngày càng nhiều món ăn sáng, từ Bánh Cuốn, Hoành Thánh, Mì Dương Xuân, Bánh Rán vừng, đến đủ loại Bánh Nướng áp chảo, thậm chí có lúc làm mấy món kia chán chê hắn lại lôi bánh xèo ra tráng hai chiếc. Các vị đại sư phụ Tri Vị Cư càng lúc càng nể phục cái bể Điểm Tâm của hắn sâu đến nhường nào, các thể loại hắn am hiểu đa dạng ra sao.
Nói thế này cho vuông, hiện tại mọi đại sư phụ của Tri Vị Cư đều đỉnh ninh rằng Tần Hoài hoàn toàn có thể chuyên tâm cày cuốc mảng Điểm Tâm tủ của bọn họ, tỏa sáng rực rỡ và leo lên đỉnh chuỗi thức ăn.
LVQ8371