"1800 tệ cũng không đắt lắm, coi như khoản đầu tư, thích thì quất thôi." Triệu Thành An xúi giục, "Dù sao cậu cũng đâu có thiếu tiền, đời người chi sống có một lần, thích gì thì cứ thử đi, đừng để sau này phải hối hận."
"Hôm nay về anh sẽ nộp đơn thêm lần nữa, ngày mai ướm thử thái độ của sư phụ xem sao, biết đâu cuối năm lại được ra nước ngoài quẩy một chuyến."
Tần Hoài cười cười: "Em thấy Chu sư phụ sẽ không gật đầu đâu."
"99,99% là sư phụ sẽ không đồng ý, nhưng chẳng phải vẫn còn 0,01% cơ hội sao? Cùng lắm là ăn chửi một trận thôi, xõa đi." Triệu Thành An cười hì hì, "Đời người ngắn ngủi ba vạn ngày, sống lay lắt được ngày nào hay ngày ấy."
Lời của Triệu Thành An vừa dứt, âm thanh thông báo của trò chơi chợt vang lên trong đầu Tần Hoài.
“Ting, chúc mừng bạn đã mở khóa thẻ minh họa mới, vưi lòng kiểm tra trong giao diện Thẻ minh họa.”
Bây giờ mở khóa thẻ minh họa cũng có âm thanh thông báo cơ à?
Ỷ vào cái mác bệnh nhân tâm thần có tiếng, ai ai cũng biết mình đang sở hữu một hệ thống trò chơi, Tần Hoài thản nhiên mở hệ thống ra xem mục Thẻ minh họa ngay trước mặt Triệu Thành An.
Trong mục Thẻ minh họa chễm chệ xuất hiện thêm một mục mới.
Thẻ minh họa đã mở khóa: 10/12.
Thẻ minh họa được thắp sáng chính là ảnh đại điện của Triệu Thành An, Tần Hoài liền ấn vào.
Họ tên: Triệu Thành An.
Chủng loài: Phù du.
Trạng thái: ???
Phù du ư?
Trạng thái thế mà lại là ba đấu chấm hỏi.
Tần Hoài vẫn là lần đầu tiên mở khóa thẻ minh họa kỳ quái như thế, giống loài đều đã mở khóa, trạng thái vậy mà lại không thể mở ra.
Tần Hoài biết Phù Du là loại sinh vật thế nào, nó là đại diện cho loài sớm nở tối tàn, thường xuyên bị người xưa trích dẫn để hình dung sinh mệnh ngắn ngủi, đời người chớp mắt.
Câu thơ nổi tiếng nhất liên quan đến Phù Du mà Tần Hoài biết là: "Gửi thân Phù Du nơi trời đất, nhỏ bé như hạt thóc giữa biển khơi."
Đối với giống loài Phù Du này, Tần Hoài thực ra cũng có chút hiểu biết nhất định, lúc giáo viên Sinh học cấp ba của hắn lên lớp từng nhắc qua một cách đơn giản. Phù Du thoạt nhìn có sinh mệnh rất ngắn, nhưng đó là chỉ sinh mệnh thời kỳ thành trùng rất ngắn, ngắn nhất chỉ sống được một ngày thậm chí vài giờ, nhưng Phù Du thời kỳ ấu trùng lại sinh trưởng ở trong nước, thời kỳ ấu trùng kéo dài từ vài tháng đến một năm, nên cũng không hoàn toàn là sớm nở tối tàn.
Nói tóm lại, Phù Dư là một loại sinh vật rất cổ xưa, từ thời cổ đại đã có, thường xuyên được rất nhiều văn nhân mặc khách trích dẫn viết thành thơ hoặc văn chương. Danh tiếng rất lớn, không giống loại sinh vật như Quất Cư mà vừa nói tên ra người khác đều phải hỏi lại là con heo gì, con quất gì, con đế gì, một chút danh tiếng cũng không có.
Hiện tại Tần Hoài chỉ có một vấn đề thắc mắc.
Phù Du cũng là Tinh Quái trong Sơn Hải Kinh sao?
Sơn Hải Kinh toàn diện đến mức này cơ à?
Tần Hoài không nhịn được dùng ánh mắt dò xét đánh giá Triệu Thành An, Triệu Thành An căn bản không chú ý tới chuyện trước đó hắn thao tác mở hệ thống trò chơi giữa không trung, mà đang hứng thú nghiên cứu bức tranh 《Em Trai Tôi》 trên tường, nhìn điệu bộ kia hận không thể nghiên cứu thấu triệt luôn bức tranh này.
"Ê Tần Hoài, cậu ưng bức tranh này có phải là vì thấy nó đặc biệt ấm áp, khiến cậu nhớ tới em gái cậu không? Nếu xét từ góc độ này, anh cảm thấy bức tranh này vẫn có điểm đáng khen. Tuy rằng nét vẽ rất bình thường, bố cục rất bình thường, màu sắc rất bình thường, kỹ thuật cũng rất bình thường, thậm chí ngay cả giấy và màu vẽ cũng cực kỳ bình thường, nhưng được cái giá rẻ, hơn nữa quả thật có nét độc đáo riêng. Nhỡ đâu sau này tác giả công thành danh toại, không chừng qua 10 năm 8 năm nữa bức tranh này còn có thể tăng giá lên gấp mấy lần, thế cũng coi như đầu tư thành công rồi.”
Tần Hoài đóng mục thẻ minh họa lại: "Em lại không thấy thế, em gái em căn bản không thể nào nằm bò ra bàn học chăm chỉ làm bài tập như vậy được, con bé mà không lén lút chơi điện thoại sau lưng bọn em là đã phải thắp nhang ăn mừng rồi."
"Em chỉ thấy bức tranh này khá thuận mắt, người trong tranh nhìn rất hiền lành, mang lại cảm giác thân thiết, nên mới nhìn thêm vài lần thôi." Tần Hoài nói.
Tần Hoài cũng không nói thật, hắn chỉ đi dạo một vòng trong Bảo tàng Mỹ thuật này, cảm thấy mỗi bức tranh đều na ná nhau, chẳng có bức nào làm hắn đặc biệt thích. Dù sao cũng đều là tác phẩm của sinh viên, rất khó có được kiệt tác của đại sư nào đủ sức làm sáng mắt một người bình thường vốn đã chẳng có gu thẩm mỹ gì, thời gian này lại còn đang bị đả kích thẩm mỹ mãnh liệt như hắn.
Nhưng lời Triệu Thành An vừa nói quả không sai, ưu điểm lớn nhất của bức tranh này chính là rẻ. Mức giá 1800 tệ thật sự không đắt, cứ coi như là để chứng minh với Chu sư phụ rằng sách vở hắn đọc trong thời gian qua không hề uổng phí, đã bồi dưỡng được gu thẩm mỹ nhất định, Tần Hoài cũng chẳng ngại bỏ ra 1800 tệ mua bức tranh này về tặng cho Tần Lạc.
Vừa hay có thể đốc thúc Lạc Lạc học hành chăm chỉ, cho con bé xem em trai của sinh viên Học viện Mỹ thuật người ta ngồi học bài trước bàn ra sao, còn em thì học bài kiểu gì? Hai mắt người ta thì dán chặt vào bài thi, còn hai mắt em thì đang dán vào cái gì thế?
Bốn chữ "hai mắt vô hồn" dùng để hình dung Tần Lạc lúc làm bài tập quả thực là quá chuẩn xác.
LVQ8371