"Học việc ở đây toàn tự nhìn tự luyện, nhưng lắm lúc em xem mà chăng thông, cũng chả biết mở lời hỏi sao. Ban đầu em đâu dám nhào nhiều bột, sợ làm hỏng lại phí phạm, chính Tiểu Lý ca đã an ủi em bảo không sao đâu, cùng lắm thì đem đi tráng bánh xèo cũng được."
"À còn Sở tỷ tỷ nữa, chị ấy..."
An Du Du một khi đã mở máy là kẹt ga không phanh nổi, cô tuôn một tràng rào rào tất tần tật những gì có thể kể. Chém gió xong xuôi cô nàng còn sướng rơn trong bụng, tự đắc cảm thấy cái sớ mình vừa tụng ngập tràn nghệ thuật ngôn từ.
Quá đỉnh, mượn cớ khen ngợi người khác để PR ngầm độ chăm chỉ, nỗ lực của bản thân suốt thời gian qua. Đỉnh cao của nghệ thuật miêu tả gián tiếp để tôn lên sự ưu tú, đồng thời vẫn giữ được cái mác nhân viên khiêm tốn, không để sếp thấy mình chảnh chọe tự mãn.
Mười điểm không có nhưng.
Ha ha, cuốn "Nghệ thuật công sở” mà tháng trước cô săn sale chớp nhoáng trên mạng với giá 1 tệ quả nhiên đáng đồng tiền bát gạo.
Tần Hoài nghe An Du Du lải nhải một tràng dài ngoằng, nội dung cụ thể thì chữ tác đánh chữ tộ, chỉ láng máng nhớ được mấy cái tên Triệu ca, Vương ca, Lý ca - toàn những nhân vật quần chúng chưa từng lộ diện. Đợi mẻ Bánh Bao này ra lò xong, hắn lượn vào phòng nghỉ lấy điện thoại gửi cho Đàm Duy An một đoạn tin nhắn thoại, nhờ cậu ta dò hỏi xem đám nhân vật vừa được điểm danh kia rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Mặc dù An Du Du chỉ xướng mỗi cái họ, nhưng học việc ở Tri Vị Cư đều có chỗ đứng cố định. Những người bình thường rảnh rỗi nhảy vào phụ cô chắc kèo là quanh quẩn ở cùng một khu vực, chỉ cần đi hóng hớt tí đỉnh là moi ra ngay.
Đàm Duy An với tư cách là cái loa phường số một của Tri Vị Cư, chưa đến giờ làm đã lôi tuột cái danh sách ra rồi. Vừa chấm công xong là cậu ta phi ngay tới quầy của Tần Hoài, gạn hỏi xem hắn tự dưng moi móc thông tin đám học việc quèn này làm cái quái gì.
Có phải đang âm mưu mở nhà ăn cộng đồng trong khu dân cư, tự xưng vương xưng bá thật không. Cảm thấy vừa vào ván đã cuỗm đại sư phụ thì chướng mắt quá, nên định hốt đám học việc này trước để gặm nhấm dần nền móng của Tri Vị Cư đúng không.
Cần đây lúc đi làm lười biếng sờ cá, có phải Đàm Duy An lén đọc tiểu thuyết mạng rồi không?
Xem ba cái thể loại dở hơi cám lợn gì thế này? Truyện thương chiến não tàn à?
Tần Hoài ném thẳng cho Đàm Duy An một chậu nhân bánh: "Nếu rảnh rỗi quá thì xắn tay vào nấu nhân Ngũ Đinh Bao cho tôi đi, bớt cày tiểu thuyết lại."
Nói xong Tần Hoài liền phủi tay bỏ đi.
Bị công việc rớt trúng đầu, Đàm Duy An nhìn chậu nhân to bự chảng mà ngẩn tò te, dán mắt vào đó chừng năm sáu giây mới quay sang hỏi Triệu Thành An: "Tần Hoài không phải chỉ rành làm mấy món Điểm Tâm cốt để no bụng thôi sao? Sao tự dưng lại nặn cả Ngũ Đinh Bao thế này?"
Triệu Thành An: "... Không phải cậu nên hỏi Tần Hoài lượn đi đâu rồi à?”
"Thế Tần Hoài đi đâu rồi?"
"Chịu, chắc là đi WC rồi."
"Thế sao cậu ta lại nặn Ngũ Đinh Bao?"
"Cái này thì tôi càng mù tịt, tôi vừa tới đã thấy cậu ta hì hục làm món này rồi."
Tần Hoài phủi tay rời đi đương nhiên đếch phải để vào WC, mà là lượn ra phòng thay đồ lấy điện thoại. Sau đó hắn cầm điện thoại, soi đối chiếu thông tin và ảnh chụp học việc mà Đàm Duy An gửi, lết sang chỗ An Du Du để nhận điện từng đứa một.
Chỗ đứng của bọn học việc cơ bản đều dạt ra các góc, tụm năm tụm ba, đông một nhúm tây một nhóm. Theo như lời Đàm Duy An, cách bố trí này có thâm ý cả đấy. Một là để chống chỉ định học việc kéo bè kết phái, lập group nhỏ tẩy chay bắt nạt nhau, hai là để tiện cho các đại sư phụ soi mặt nhận diện.
Tri Vị Cư đông học việc, cứ dồn cục vào một chỗ thì mấy vị đại sư phụ hơi mù mặt tí quả thực rất khó mà nhớ tên.
Lúc Tần Hoài lượn lờ tới cạnh An Du Du, cô đang cắm cúi học pha trà với vị Vương ca trong truyền thuyết kia.
"Du Du em xem này, nhiệt độ nước pha trà cực kỳ quan trọng, nhớ là phải tráng qua trà cụ bằng nước sôi trước nhé. Tiểu Tần sư phụ khoái uống hồng trà, lúc bỏ trà vào ấm thì nhón tay cho nhiều một chút cũng được, nhưng pha trà xanh thì không được tham. Hồng trà phải pha bằng nước trên 90 độ, trà xanh thì hơn 80 độ là vừa đẹp. Lúc châm nước phải nhớ nguyên tắc 'rót cao đổ thấp', mấy cái này toàn là tuyệt chiêu cả đấy, em nhất định phải khắc cốt ghi tâm."
"Em mà pha trà ngon nghẻ, thì sáng nào trà của Tiểu Tần sư phụ chả đến tay em thầu? Làm sao có cửa cho thằng nhãi Trần Dương kia nẵng tay trên được. Em phải cày nát cái môn pha trà này cho anh, pha trà đính thì mới lọt vào mắt xanh của các đại sư phụ được.”
"Cơ mà em cũng chẳng cần bận tâm mấy cái lẻ tẻ đó, vốn dĩ em đã là ô dù do đích thân Tiểu Tần sư phụ mang tới rồi. Nhưng chính vì cái mác đó, em càng phải trổ tài pha trà cho thật cháy. Đợi đến ngày Tiểu Tần sư phụ hồi hương, thì phần trà nước của anh ấy em thầu tất!"
"Em rõ rồi Vương ca, em nhất định sẽ nỗ lực học pha trà!" An Du Du gật đầu cái rụp.
Cái đám học việc các người rảnh rỗi sinh nông nổi ngày ngày cắm đầu nghiên cứu cái quái gì vậy? Hàng Tri Vị Cư xuất xưởng, tay nghề pha trà bét nhất cũng phải là tinh phẩm à? Cho dù An Du Du chỉ là học việc sang giao lưu sương sương, thì cũng phải đè đầu cưỡi cổ bắt học môn này trước cho bằng được sao?
"Du Du." Tần Hoài rốt cuộc cũng không nhịn nổi mà lên tiếng.
LVQ8371