Gian bếp của Lý phủ từ phụ bếp, thợ phụ cho đến người làm lặt vặt cũng ngót nghét mười mấy mạng, nhưng chỉ phục vụ cho mỗi đại gia đình này. Chủ nhân trong phủ tuy đông, nhưng cũng được chia dăm bảy loại.
Tôn quý nhất hiển nhiên là lão thái thái, vợ chồng Lý lão gia, cùng với vợ chồng Lý đại thiếu gia thuộc dòng đích. Kế đến là đám con vợ lẽ của Lý lão gia và các anh em ruột thịt sống chung trong phủ chưa chia gia tài. Thấp hơn chút nữa là các cô chiêu con vợ lẽ và các bà di nương. Hèn mọn nhất chính là đám họ hàng bần hàn mò đến xin xỏ ăn bám.
Nhà bếp muôn đời vẫn là thánh địa của những câu chuyện hóng hớt, tiếng củi lửa xèo xèo chính là tấm bình phong hoàn hảo để che đậy những lời buôn dưa lê. Tần Hoài lượn lờ khắp bếp, nghe đám người làm tám chuyện về các chủ nhân trong phủ mà say sưa quên lối về, cảm giác y hệt như hồi sinh viên ngồi cày phim cung đấu, trạch đấu cùng Tần Lạc vậy.
Lý lão gia thì vừa tụng Tứ Thư Ngũ Kinh vừa đi buôn. Lý thiếu gia thì vừa học đại học chuẩn bị ra nước ngoài du học, vừa yêu đương kết hôn diễn luôn bộ phim thần tượng với vợ. Phía cô cả thì vừa làm một mẻ chấn động là đăng báo ly hôn rồi xách con gái về ngoại, báo hại Lý phu nhân ở nhà khóc lóc ỉ ôi suốt bốn năm ngày trời, than vãn gia môn bất hạnh, tự dưng lại lòi ra một đứa con gái bị chồng bỏ.
Các bà vợ bé thì đắm chìm trong đam mê trạch đấu giành giật quyền lực. Lão thái thái tuổi cao sức yếu lại chỉ ghiền mỗi đồ ngọt. Còn mấy cậu em trai con vợ lẽ của Lý thiếu gia thì bị tống vào trường học kiểu mới, học hành khổ sở sống dở chết dở nên cũng chẳng màng đến chuyện tranh giành gia sản.
Lý phủ này công nhận là đặc sắc thật.
Nếu đổi lại là Triệu Thành An ở thời hiện đại mà đi làm ở cái chỗ ngày nào cũng có drama ngập mặt thế này, chắc hắn đã hít hà hóng chuyện đến mức quên luôn đường về rồi.
Nhưng Triệu Thành An ở kiếp đầu tiên rõ ràng không phải người như vậy, tinh thần kính nghiệp của hắn vẫn rất cao. Đã bắt tay vào làm việc thì chắc chắn sẽ làm đến nơi đến chốn, trình độ tuy có hạn nhưng bù lại được cái thái độ nghiêm túc.
Đúng vậy, Tần Hoài cảm thấy trình độ nấu nướng của Triệu Thành An lúc này thực sự chẳng ra sao.
Trình độ nhào bột hay pha nhân đều cực kỳ tầm thường, thậm chí phải gọi là hơi tệ. Nhân đậu đỏ mà Triệu Thành An sên để làm Bột Bột được tống vào một lượng đường đủ để gây chết người. Cái thứ Bột Bột nhân đậu đỏ này mà đem bán ở Tri Vị Cư, cắn một miếng thôi cũng đủ khiến bất kỳ đứa trẻ hảo ngọt nào ngấy đến tận cổ, suốt sáu tiếng đồng hồ sau không muốn đụng tới bất kỳ thứ gì ngọt nữa.
Tần Hoài nhẩm tính, Điểm Tâm do Triệu Thành An làm ra hiện tại rơi vào khoảng cấp C+ đến cấp B. Thế cũng không tính là tệ, xét thấy hắn thực ra mới chỉ học làm Điểm Tâm được 7 năm, hơn nữa quãng thời gian đầu chắc chắn chỉ toàn làm chân sai vặt, chắng học mót được kỹ thuật gì, nên trình độ cỡ này cũng coi như tạm ổn.
Chỉ là đem so với Hạ Sinh đứng ngay bên cạnh thì kém xa một bậc.
Cũng là quãng thời gian 6 năm, nhưng Hạ Sinh giống như được buff hack vậy.
Không những hiệu suất làm việc cực đỉnh, có thể hoàn thành mọi khâu sơ chế mà Trần Thu Sinh yêu cầu trong thời gian ngắn nhất, mà bộ kỹ năng của Hạ Sinh cũng vô cùng đa dạng. Bất kỳ nguyên liệu nào hắn cũng xử lý ngon ơ, lại còn biết bóp vai đấm chân, chẻ củi, nhóm lửa, lúc cần kíp thậm chí có thể nhảy vào bếp xào luôn hai món.
Vì buổi tối có tiệc nên chiều nay trong bếp khá bận rộn, ai nấy đều chân đấm tay đá không ngơi nghỉ. Nếu bắt buộc phải chỉ ra một người rảnh rỗi nhất, thì đó chắc chắn là Triệu Thành An ——
Triệu Thành An chỉ chịu trách nhiệm làm Bột Bột, ngoài ra chăng có việc gì khác để làm.
Công việc vừa nhàn hạ lại vừa lắm tiền thế này, thảo nào Triệu Thành An cứ khóc lóc đòi sống đòi chết bám theo đến Lý phủ làm việc.
Đương nhiên, chuỗi ngày nhàn hạ của Triệu Thành An cũng chẳng kéo dài được bao lâu.
Có người bước vào bếp.
Người tới là một vị chủ nhân mặc bộ đồ mới màu xanh nhạt, tóc búi cao, cài hai cây trâm vàng, tai đeo khuyên đá quý, trên cổ tay còn lấp lánh chiếc vòng ngọc bích. Theo sát phía sau là một cô nha hoàn.
Tần Hoài đoán vị chủ nhân này chắc hăn là em gái của Giang Thừa Đức - Giang Tuệ Cầm.
Giang Tuệ Cầm cười tươi rói chạy tót vào bếp, khoa trương hít một hơi thật sâu rồi cất giọng điệu cũng làm lố không kém với Trần Thu Sinh: "Oa, đồ ăn hôm nay thơm nức mũi luôn Trần sư phụ ơi, con đứng tít đằng xa đã ngửi thấy mùi chân giò với canh cá rồi."
"Trần sư phụ, chú đúng là nhất bên trọng nhất bên khinh mà. Cháu kêu thèm canh cá suốt nửa tháng trời mà chẳng thấy chú hầm cho cháu bát nào, thế mà anh Minh Nhất vừa bảo tối nay có tiệc gia đình, nhờ chú làm mấy món ngon ngon là chú hầm canh cá ngay."
Đối mặt với lời trêu ghẹo của Giang Tuệ Cầm, Trần Thu Sinh vẫn vô cùng bình thản múc ra một bát canh cá: "Đúng đúng đúng, là lỗi của tôi. Bát canh cá đầu tiên của ngày hôm nay xin được lén múc riêng cho mợ cả dùng trước, coi như là tôi tạ tội với mợ cả vậy."
LVQ8371