"Ông chủ Trần, ngài thật sự không định mua cháu sao? Cháu không cần tiền đâu!" Triệu Thành An thấy Trần Thư Sinh vung tiền, hai mắt liền sáng rực lên, bày ra cái điệu bộ như thể đã tìm được vị sếp lý tưởng nhất trong lòng mình.
Trần Thu Sinh sợ đến mức vội vàng xua tay, tỏ ý không kham nổi, rồi quay người đi mua quần áo cho hai đứa.
"Hạ Sinh, ông chủ mới của cậu tốt thật đấy, ghen tị với cậu ghê." Triệu Thành An vô cùng tự nhiên sấn lại gần Hạ Sinh.
Hạ Sinh không đến mức mắc chứng sợ xã hội, nhưng cũng chẳng quen nổi với cái kiểu thánh ngoại giao bẩm sinh như Triệu Thành An. Hắn chỉ lẳng lặng lùi lại hai bước để giữ khoảng cách với Triệu Thành An, không nói một lời mà chỉ âm thầm quan sát tình hình.
Triệu Thành An cũng chẳng thèm bận tâm đến thái độ của Hạ Sinh, cả người hắn toát lên vẻ sung sướng râm ran vì sắp được tắm bể nước nóng riêng, hớn hở đi theo cậu chạy bàn vào trong.
Phải công nhận, tốn gấp mấy lần tiền thì đãi ngộ cũng khác bọt hắn, cái bể tắm riêng của Triệu Thành An còn có cả lạc rang miễn phí để nhắm.
Triệu Thành An rất có nghĩa khí, hắn chỉ nhón nửa đĩa lạc rang, nửa đĩa còn lại thì gói ghém mang đi. Hắn không chừa phần cho Hạ Sinh, mà để dành cho Trần Thu Sinh – người vừa chạy ra ngoài mua cho hai người hai bộ áo vải thô rẻ tiền, loại nửa cũ nửa mới.
Đừng thấy quần áo Trần Thu Sinh mua cho hai người là áo vải thô vá chằng vá đụp vài miếng mà chê, thế này đã coi như là đồ xịn lắm rồi, ăn đứt bộ đồ trên người Thái Đầu. Tần Hoài đã đếm thử rồi, quần áo trên người gã Thái Đầu kia lớn nhỏ bèo nhất cũng phải mười mấy miếng vá, còn hai bộ đồ này chỉ có tầm bốn, năm miếng, rõ ràng là mới hơn rất nhiều.
Tắm rửa sạch sẽ, lại cạo trọc đầu, sự chênh lệch giữa hai đứa trẻ lập tức hiện rõ mồn một.
Hạ Sinh trên lý thuyết là một đứa trẻ chín tuổi, nhưng thực tế mới chỉ có bảy tuổi. So với những đứa trẻ cùng tuổi trong tay đám buôn người thì rõ ràng hắn khỏe mạnh hơn hẳn, nhưng dưới góc nhìn của Tần Hoài thì vẫn thuộc diện suy dinh dưỡng nặng, chỉ là một thằng nhóc gầy nhom bé tẹo.
Triệu Thành An cao hơn Hạ Sinh một cái đầu, vóc đáng trông cũng vạm vỡ hơn rất nhiều. Cảm giác một mình hắn có thể tẩn chết tám đứa như Hạ Sinh. Nếu quắng sang chỗ Thái Đầu thì tuyệt đối được xếp vào hàng tuyển trong đám hàng tầm trung, kiểu gì mỗi ngày cũng có ít nhất hai khách đến hỏi giá.
Trần Thu Sinh hiển nhiên cũng không ngờ được cái bức tượng đất nhỏ nhắn bẩn thỉu, thậm chí trông hơi đáng sợ kia lại khỏe mạnh, thậm chí là cường tráng đến vậy, bèn cất tiếng hỏi: "Cháu bao nhiêu tuổi rồi?"
Triệu Thành An cũng không chắc chắn lắm: "Mười hai hoặc mười ba tuổi ạ."
Ở cái thời đại này, độ tuổi đó là một khái niệm vô cùng mơ hồ, gọi là trẻ con cũng đúng, mà đem ra xài như người lớn cũng được luôn.
Nghe Triệu Thành An nói vậy, Trần Thu Sinh càng thêm kinh ngạc, đánh giá Triệu Thành An từ trên xuống dưới một lượt: "Cháu tên là gì, bố mẹ cháu..."
"Cháu còn chưa đặt tên cho mình, cũng chắng có bố mẹ. Cháu đến Bắc Bình hai tháng nay chỉ muốn tìm một công việc ổn định thôi.” Trên mặt Triệu Thành An tràn ngập sự khao khát có một công việc vững chắc, "Cháu tính cả rồi, bây giờ cháu chưa có tên, đợi tìm được việc thì nhờ ông chủ mới đặt cho một cái, như thế ông chủ gọi cháu cũng thuận miệng hơn.”
Trần Thu Sinh bị cái cách xin việc độc lạ này làm cho chấn động tâm can, thậm chí ông còn bắt đầu nghi ngờ không biết đầu óc thằng nhóc này có vấn đề gì không, thoạt nhìn vừa có vẻ thông minh lại vừa có vẻ ngốc nghếch.
"Hai tháng nay cháu ở Bắc Bình sống thế nào..." Trần Thu Sinh bắt đầu điều tra lý lịch.
"Trộm đồ ạ!" Triệu Thành An tự hào đáp, nhắc đến ngón nghề sở trường của mình là lưng hắn thẳng tắp ngay, "Ông chủ Trần, kỹ thuật trộm đồ của cháu siêu lắm, hai tháng nay cháu có cái bỏ bụng toàn là nhờ trộm cắp đấy! Ban đầu cháu cũng định đi ăn xin, nhưng sau đó cháu phát hiện đồ xin được không ngon bằng đồ trộm được. Đám ăn mày trong thành này lại còn kéo bè kéo cánh, mò đến địa bàn của bọn họ là bị xúm vào đánh hội đồng ngay."
"Một, hai, ba, bốn đứa thì cháu cân tất, nhưng đông quá thì cháu chịu, cháu lại không muốn ngỏm sớm như vậy, nên đi ăn trộm vẫn an toàn hơn!"
"Ban đầu cháu vừa đi trộm vừa tìm việc, kết quả yêu cầu tuyển thợ trong thành cao quá, không bắt biết chữ thì cũng đòi biết gảy bàn tính, mấy cái này cháu mù tịt."
"Mấy chỗ yêu cầu không cao thì trả lương bèo bọt quá, lại còn bắt làm quần quật ngày đêm, làm không tốt là dễ ăn đòn. Cháu thì chẳng sợ làm đến chết mệt, tầm này cháu chắc chắn không mệt chết được đâu, chủ yếu là cháu thấy tiền ít quá, mà lúc bị đánh cũng có được cộng thêm tiền đâu."
"Mấy chỗ còn lại cháu thấy tạm được, mà họ cũng ưng cháu thì lại bắt ký khế ước bán mình, bảo là phải điểm chỉ ấn tay gì đó. Mấy ông chủ này cháu đều lén lút quan sát hết rồi, ông chủ tốt thì chê cháu không thèm mua, kẻ ưng cháu thì cháu lại chẳng ưng mắt."
"Sau đó cháu nghĩ, đằng nào cũng phải bán thân, đi tiếp thị từng nhà thì phiền phức quá, thà ra thẳng chỗ nào tụ tập đông các ông chủ mà chực sẵn. Thế là cháu ra ngoài thành chầu chực suốt hai tháng nay."
Hành trình xin việc ly kỳ của Triệu Thành An đã làm Hạ Sinh chấn động sâu sắc. Tần Hoài có thể nhìn ra từ vẻ mặt trợn mắt há hốc mồm của hắn, rằng hắn nghe không hiểu và cũng chẳng thể nào tiêu hóa nổi.
LVQ8371