Tô Lão Bản vốn là một ông chủ có đầu óc kinh doanh nhạy bén, ông thừa biết lợi nhuận của bếp bánh Điểm Tâm chỉ có chừng đó. Dù có leo lên cái tầm Bạch Án Đệ Nhất Tửu Lâu đi chăng nữa, thì nếu chỉ dựa vào mỗi việc bán Điểm Tâm, chắc chắn không thể hái ra tiền như mấy tửu lâu chuyên bếp món mặn cùng đăng cấp được.
Do đó, Tô Lão Bản cực kỳ bao dung với các vị đại sư phụ của Tri Vị Cư, họ muốn làm gì thì làm nấy, có sở thích quái gở cỡ nào ông cũng du di chấp nhận tuốt. Đối với Tô Lão Bản, chuyện kiếm được nhiều hay ít tiền cũng chẳng mấy quan trọng.
Các vị đại sư phụ trấn rạp ở Tri Vị Cư cốt là để đánh bóng tên tuổi cho quán, còn chuyện cày tiền là phần việc mà một ông chủ như ông phải lo nghĩ.
Tô Lão Bản đã tăm tia mô hình kinh doanh của Trịnh Đạt từ lâu, ông muốn hợp tác với Trịnh Đạt để tung ra các dòng Điểm Tâm mang thương hiệu Tri Vị Cư. Kế hoạch là sẽ tinh chỉnh lại công thức của mấy món Điểm Tâm này sao cho phù hợp với dây chuyền sản xuất công nghiệp, nhắm đến phân khúc Điểm Tâm bình dân cho đến cao cấp.
Trịnh Đạt là doanh nhân thành công và chuyên nghiệp nhất trong mảng này. Tô Lão Bản cực kỳ đánh giá cao năng lực và tầm nhìn của ông ta, nếu không thì ông đã chẳng dắt mối con gái rượu của mình cho Trịnh Tư Nguyên, ép con bé đi xem mắt với Trịnh Tư Nguyên.
Hồi đó Tô Lão Bản đắt mối vụ này, cũng là ôm cái hy vọng nhỡ đâu hai nhà lại kết thông gia thân càng thêm thân, thì sau này hợp tác làm ăn sẽ càng thêm suôn sẻ.
Tô Lão Bản chỉ cần nghĩ đến thôi là trong đầu đã tuôn ra một tràng chửi thề không tiện nói thành lời.
%&@★#*!
Trịnh Tư Nguyên, cậu ra vẻ cái quái gì chứ? Cậu tài giỏi lắm à? Cậu là số một của giới Bạch Án thế hệ trẻ chắc? Cậu lại còn dám chê bai con gái rượu của tôi nữa chứ. Tay nghề con bé nhà tôi kém thì làm sao, kém thì cũng là do tôi dạy, bây giờ con bé chưa giỏi không có nghĩa là sau này cũng thế, có ai ăn nói khó nghe như cậu không hả? Cái gì mà gọi là nền tảng cơ bản của con bé nhà tôi có vấn đề?
Nền tảng cơ bản của con bé nhà tôi có vấn đề ở chỗ nào? Lại còn bảo tư duy làm Điểm Tâm của con bé có vấn đề, tư duy làm Điểm Tâm của cậu mới có vấn đề ấy!
Tô Lão Bản từng tức đến mức muốn dẹp luôn chuyện hợp tác, hoặc bỏ tiền thuê hai gã bặm trợn bịt mặt tẩn cho Trịnh Tư Nguyên một trận ra bã.
Tất nhiên, đó cũng chỉ là nghĩ cho sướng thôi. Vì sự phát triển hưng thịnh của Tri Vị Cư, Tô Lão Bản đành ngậm bồ hòn làm ngọt, chỉ dám chửi đổng Trịnh Đạt trên vòng bạn bè, rồi sau đó lại ngoan ngoãn nhắn tin riêng để bàn bạc chi tiết chuyện hợp tác.
Trong văn phòng, Tô Lão Bản đang xem lịch trực tuần sau.
"Sáng nay Tiểu Tần sư phụ đến bếp lúc mấy giờ thế?" Tô Thất hỏi.
"Tôi xem camera thì thấy là 5 giờ 5 phút." Giám đốc Tri Vị Cư đáp.
"Nếu thế thì ca sáng ở quầy cửa sổ sắp xếp một nhân viên phục vụ là không xuể rồi, tuần sau xếp hai người đi. Giờ làm cũng phải đẩy lên sớm hơn, 5 giờ 50 phút thì hơi trễ, tốt nhất là 5 rưỡi có mặt, nhớ thưởng thêm chút tiền cho hai nhân viên này nhé."
"À còn nữa, bên khu bếp tìm mấy đứa học việc nhanh nhẹn, biết nhìn sắc mặt, tay chân lẹ làng và giỏi pha trà ấy, bảo tụi nó đến sớm theo lịch làm của Tiểu Tần sư phụ. Tiểu Tần sư phụ bây giờ đang cày... độ thuần thục cơ bản, làm Điểm Tâm cũng chả cần ai phụ, nhưng phe mình vẫn phải túc trực sẵn sàng, nhỡ đâu có hôm đột xuất cậu ấy cần thì sao?"
"Tô Lão Bản, thật ra Tiểu Tần sư phụ có người phụ rồi. Cái cô An Du Du mà Tiểu Tần sư phụ dẫn theo ấy, sáng nào cũng đến sớm hơn cả cậu ấy. Tôi check camera thấy sáng nay 4 giờ cô ấy đã có mặt để chuẩn bị nguyên liệu rồi."
Tô Thất: ?
Lại còn có cao thủ cơ à?
Nhân viên của cái nhà ăn cộng đồng chỗ Tần Hoài rốt cuộc mấy giờ sáng đi làm vậy? Hắn làm cách nào để thuyết phục nhân viên đi làm sớm đến thế? Hèn chỉ lúc tới Tri Vị Cư còn nằng nặc đòi đắt cô nhân viên này theo, hóa ra là một nữ tướng dũng mãnh
"Bên mình cũng phải cắt cử vài người sang đó, đừng để Tiểu An cày kiệt sức." Tô Thất dặn dò, "Chú ý chọn đứa nào pha trà ngon ngon tí. Giờ Tiểu Tần sư phụ vẫn đang làm Điểm Tâm à?"
"Vâng." Giám đốc gật gù, "Đang nặn Bánh Bao bột mì trắng, trong bếp mẻ nào ra lò là hết bay mẻ nấy. Dạo này tôi cũng để ý, tầm 3 đến 4 giờ chiều ngày nào Tiểu Tần sư phụ cũng làm Bánh Bao bột mì trắng, chắc là thói quen của cậu ấy rồi."
Tô Thất gật gù, tiếp tục xem lịch trực.
Thật ra cái vụ 3, 4 giờ chiều nặn Bánh Bao bột mì trắng chẳng phải là thói quen của Tần Hoài, mà là thói quen của Thạch Đại Đảm. Chiều nào Thạch Đại Đảm cũng mò đến Tri Vị Cư xếp hàng mua món chính mình muốn ăn trong ngày. Qua quá trình quan sát, Tần Hoài nhận ra lão Thạch quả thực không hề chém gió, so với Bánh Bao Tửu Nhưỡng thì anh ta ghiền Bánh Bao bột mì trắng hơn hẳn.
Đương Khang chính là một Tỉnh Quái thật thà và đam mê tinh bột đến vậy đấy.
Trong bếp, Tần Hoài đang nhào bột vô cùng hăng hái.
Cùng với việc giờ làm ca sáng của Tần Hoài ngày càng nhích lên sớm hơn, thì giờ tan làm buổi chiều cũng tự động được đôn lên theo.
LVQ8371