"Cái thằng trộm vặt này tuyệt đối không phải người phe mình, tám chín phần mười là thằng du côn nào đó trong thành. Tao thật sự nghĩ mãi không ra, thằng ranh nào rảnh háng đến mức đồ trong thành không thèm trộm, lại chạy ra đây trộm đồ của bọn mình, lại còn nẵng mất nguyên một túi đồ ăn thừa của tao nữa chứt”
"Chỗ đó ngốn của tao tận 50 đồng tiền đồng đấy! Đủ để ra tiệm cơm bình dân làm một bữa no nê rồi!" Trương Đại càng nói càng điên, tức đến mức chỉ hận không thể giậm chân đấm ngực.
"Chuẩn đấy, thời buổi này làm ăn khó khăn, giá người thì ngày một rớt thê thảm. Tầm này năm ngoái, một cô gái tân đem bán cho nhà giàu làm a hoàn còn được năm lạng bạc, giờ có tống vào các ngõ hẻm lầu xanh thì cũng chỉ gỡ gạc được bốn lạng bạc thôi."
"Vớ phải mấy đứa nhan sắc tàm tạm thì phải hầu hạ ăn ngon uống say, đến lúc tính toán lại chi phí khéo chẳng lời lãi gì mà còn lỗ sấp mặt, giờ lại còn bị thằng ranh ăn trộm nhòm ngó. Sao cái thằng trộm này không dám đi trộm vương phủ, quan phủ đi, lại chạy tới ăn cướp của những người số khổ như bọn mình chứ."
"Người số khổ"
Tần Hoài liếc nhìn đám "hàng hóa” nằm la liệt dưới đất chăng biết sống hay chết, lại nhìn sang cái đám buôn người đang quây quần bên nồi cháo chém gió phần phật, nước bọt văng tưng tóe, nói đến đoạn hăng máu là lại gân cổ lên gào, mặt đỏ tía tai, hắn chỉ thấy Bắc Bình lúc này quả thực là một nơi quá sức nực cười, trong thành đã nực cười, ngoài thành cũng nực cười chắng kém.
Nơi này chính là cổng ngoại thành của thành Bắc Bình, sau khi quan sát những người xung quanh và nghe khẩu âm của mấy gã buôn người này, Tần Hoài đã lờ mờ đoán ra.
Lúc xem ký ức của Trần Huệ Hồng, Tần Hoài chạy theo bà ấy đi mòn cả gót khắp nội thành lẫn ngoại thành Bắc Bình, nên hắn cực kỳ am hiểu kiến trúc thành Bắc Bình thời đại này cũng như khẩu âm của người dân bản địa.
Lại xâu chuỗi với mấy chuyện đám buôn người nói như vùng Tấn bị đại hạn, nghiêm trọng đến mức người ăn thịt người, quan bức dân phản, sinh linh đồ thán, dân chúng lầm than, có rất nhiều nơi khủng khiếp đến độ bọn buôn người cũng chẳng dám bén mảng tới. Tần Hoài đại khái đoán được, mốc thời gian trong đoạn ký ức này của Phù Du trễ hơn vài năm so với lần cuối Trần Huệ Hồng đến thành Bắc Bình.
Chẳng biết lúc này trong thành Bắc Bình còn lưu truyền giai thoại về Phong Tiểu Tỷ hay không, và lúc này Trần Huệ Hồng đã rời khỏi Bắc Bình hay chưa.
Tần Hoài tiếp tục dỏng tai nghe đám buôn người chửi bới tên trộm vặt, nhưng tâm trí hắn lại bay bổng đi đâu mất.
Giờ thì Tần Hoài đã hòm hòm đoán được thời gian và địa điểm rồi, chỉ còn thiếu mỗi nhân vật chủ chốt nữa thôi.
Triệu Thành An đâu rồi?
Đây là lần đầu tiên Tần Hoài vào ký ức xong lại chẳng tìm thấy bóng dáng nhân vật chính đâu.
Người đi đâu rồi???
Chỗ này đương nhiên là không thiếu người, nội đám buôn người thôi cũng ngót nghét cả chục đứa, "hàng hóa” nằm la liệt cũng phải lên đến cả trăm. Chính vì người đông đúc lộn xôn, lại thêm đủ thứ đồ đạc ngổn ngang, hơn nữa ai nấy trông cũng gầy gò ốm yếu bẩn thiu, cộng thêm việc Tần Hoài hoàn toàn mù tịt về điện mạo kiếp đầu tiên của Triệu Thành An.
Việc này trực tiếp khiến Tần Hoài vấp phải một rắc rối lớn nhất từ hồi xem ký ức tới giờ, cũng là chuyện hắn chưa từng nếm mùi bao giờ.
Không tìm thấy chính chủ.
Đùa à, cho dù anh có là Phù Du đi chăng nữa, thì cũng hơi bị ảo ma quá rồi đấy.
Tìm không thấy người, Tần Hoài dứt khoát chọn cách ngồi chực sẵn bên nồi cháo. Tinh Quái giáng trần thì cũng phải ăn uống đàng hoàng, không lượn vào thành trộm cắp mà cứ nhè đám buôn người ngoài thành này để nẫng đồ, cái tên trộm vặt này chắc mẩm mười mươi là Triệu Thành An rồi.
Thay vì chủ động lùng sục, chỉ bằng cứ ôm cây đợi thỏ, đằng nào thì Triệu Thành An chả mò đến trộm cháo. Tần Hoài không hiểu sao có ngần ấy con mắt chằm chằm theo đõi mà hắn vẫn lọt lưới được, nhưng Tần Hoài cũng đành dán mắt vào nồi cháo trước đã, ngoài cái nồi ra thì hắn cũng chắng còn mục tiêu nào khác để mà nhìn.
Tần Hoài cứ thế chầu chực cùng đám buôn người suốt cả một buổi chiều, mãi đến tận lúc cháo trong nồi nấu xong, bọn buôn người rục rịch chia cháo, tiếng húp sột soạt xen lẫn tiếng nuốt nước bọt ực ực vang lên không dứt bên tai, mà Triệu Thành An vẫn bặt vô âm tín.
Thấy cháo không vơi đi tẹo nào, cái gã buôn người mà Tần Hoài nhìn thấy đầu tiên đắc chí ra mặt: "Quả nhiên vẫn là cao kiến của anh Lưu hiệu nghiệm, anh em mình đông thế này cứ cắm chốt quanh nồi canh chừng, thằng ranh con kia có cho kẹo cũng đố dám ló mặt."
"Anh em ráng gồng thêm vài hôm nữa, mớ hàng tuyển này sắp tẩu tán xong xuôi rồi. Mấy mớ tôm tép còn lại cứ bán tống bán tháo đi, anh em mình kéo nhau vào tiệm cơm bình dân trong thành đánh chén một bữa ra trò!"
"Chỉ đi tiệm cơm bình dân thôi á, Thái Đầu mày đúng là chí tiến thủ lùn, có đi thì phải vào hẳn Bát Bảo Trai ăn một bữa chứ!"
"Lại còn đòi Bát Bảo Trai, sao mày không rống lên đòi ăn ở Vĩnh Hòa Cư với Thái Phong Lâu luôn đi? Có tiền trả không? Mày có biết một đĩa lạc rang trong tửu lâu nhà người ta chém bao nhiêu tiền bạc không hả?”
Đám người đang chém gió phần phật, thì bỗng nhiên một gã buôn người có vóc dáng trông giống người bình thường nhất, cũng là kẻ béo tốt nhất hội, ăn bận tươm tất nhất, mà "hàng" trong tay gã phần lớn toàn là hàng cao cấp, bất thình lình hét toáng lên một tiếng thất thanh.
LVQ8371