Tần Hoài nghe xong là hiểu liền, chỉ cần bạn đủ buông xuôi mặc kệ đời, Thượng Đế sẽ tự động buff chỉ số cân bằng game cho bạn, nhưng vì Phù Du buông xuôi đến mức quá đáng, nên có buff cỡ nào cũng hết cứu nổi.
"Nếu nói như vậy, Triệu Thành An có cái nết như thế cũng là chuyện dễ hiểu." Tần Hoài gật gù, "Anh ta thậm chí còn chịu cày cuốc làm Điểm Tâm ở Tri Vị Cư 10 tháng mỗi năm, nhìn từ góc độ này thì anh ta thực sự rất đam mê làm Điểm Tâm đấy chứ."
"Về khoản này tôi cũng biết đôi chút, Phù Du tuy là Tinh Quái cực kỳ đặc thù, nhưng dù sao vẫn là Tinh Quái, sẽ mắc phải rất nhiều căn bệnh chung của Tinh Quái, đó chính là bị kiếp đầu tiên ảnh hưởng."
"Tiểu Triệu thích làm Điểm Tâm đến thế, khả năng rất cao là kiếp đầu tiên cậu ta từng làm sư phụ Điểm Tâm, vả lại cậu ta thực sự cực kỳ yêu thích công việc này."
"Hơn nữa xét theo tình hình hiện tại của Tiểu Triệu, cậu ta dù chưa đến kiếp cuối cùng thì cũng chóp chép mấy kiếp cuối rồi. Bọn Phù Du toàn thích tự vác xác đi tìm chết nên đầu thai lẹ lắm, chắc giờ cũng phải đến kiếp thứ 5 hay thứ 6 gì rồi."
Đây là lần đầu tiên Tần Hoài nghe Thạch Đại Đảm tuôn một tràng dài như thế, chắng liên quan gì đến bản thân hắn, cũng không dính dáng tới Hứa Nặc, chỉ đơn thuần là phân tích về người khác.
Bình thường mấy màn phân tích chuyên nghiệp kiểu này đều do La Quân cân thầu. Tất Phương tuy tính tình cộc cằn, cố chấp cứng đầu, độ kiếp thất bại, sắp sửa phải đi đầu thai, nhưng bù lại hắn kiến thức rộng rãi, am hiểu nhiều thứ, mấy việc giới thiệu hay phân tích Tinh Quái này thường là chuyên môn của hung thú.
Kết quả hôm nay Thụy Thú lại cướp luôn việc của hung thú.
"Lão Thạch, tôi phát hiện ra thực ra ông cũng biết nhiều thứ phết đấy." Tần Hoài cảm thán.
"Thế à?" Thạch Đại Đảm nở nụ cười hiền lành, "Chỉ là tình cờ nghe phong phanh được chút ít thôi, Phù Du ở chỗ chúng tôi thực sự rất nổi tiếng. Còn nói về hiểu biết nhiều thì chắc chắn vẫn là La Quân rồi, ông ấy thông minh hơn tôi, biết cũng nhiều hơn tôi."
"Tôi chỉ thuận miệng kể lại mấy thứ mình biết thôi, chưa chắc đã đúng đâu, lát nữa về chúng ta có thể hỏi lại Ông ấy xem sao."
"Tiểu Tần, cái bánh mì kia cậu không ăn là vì không thích à? Không thích thì đưa tôi ăn cho, chỗ tôi vẫn còn một cái vị khác này, cậu ăn cái này đi."
Hiệu suất làm việc của Triệu Thành An rất nhanh, trước khi Thạch Đại Đảm ăn hết chỗ bánh mì, hắn đã mua thành công bức tranh mang về, còn tiện thể dẫn theo một nhân viên công tác, nghe nói là một trong những người tổ chức buổi triển lãm tranh lần này, cũng là sinh viên của học viện mỹ thuật.
Nhân viên công tác đặc biệt đến để cảm ơn Tần Hoài đã nhiệt tình ủng hộ buổi triển lãm, nhân tiện trao đổi thời gian giao tranh với hắn.
Tần Hoài lúc này mới biết thì ra tranh trong triển lãm không phải cứ mua xong là được lấy đi ngay, buổi triển lãm này còn phải tổ chức thêm vài ngày nữa. Triển lãm bên Hàng Châu kết thúc thì bên Bắc Bình vẫn còn một đợt, dù sao cũng là sinh viên của mấy trường cùng nhau hợp tác tổ chức, phải đem đi trưng bày vài ngày tại bảo tàng mỹ thuật rẻ nhất ở khu vực của từng trường.
Đương nhiên, nếu phía Tần Hoài thực sự rất thích bức tranh này và đang cần gấp, thì hắn cũng có thể lấy đi luôn.
Nếu Tần Hoài không vội, sau khi đợt triển lãm kết thúc hoàn toàn, họ sẽ hẹn thời gian rồi gửi tranh cho hắn.
Miễn phí vận chuyển.
Mấy tác phẩm của sinh viên kiểu này không có khả năng bị đánh tráo đâu, làm giả cũng tốn kém mà, bức tranh giá 1800 tệ thực sự chẳng có lý do gì để làm giả cả.
Tần Hoài xua tay tỏ ý mình không vội, nếu có thể gửi bưu điện thì cứ gửi thẳng đến Sơn Thị, hắn kết bạn để lại phương thức liên lạc, dặn đối phương trước khi gửi thì gọi lại xác nhận địa chỉ một lần là được.
Lúc rời khỏi bảo tàng mỹ thuật, Tần Hoài còn cảm thân với Triệu Thành An: "Tôi cứ tưởng họ sẽ cho tôi kết bạn trực tiếp với tác giả cơ, không ngờ lại thêm số của nhân viên công tác."
"Cái này cũng tùy người, có chỗ cho xin phương thức liên lạc của tác giả để thương lượng giá cả. Mấy bức điêu khắc lúc triển lãm định giá 15.000, nửa năm sau khi kết thúc thì đại hạ giá còn 10.000 mà còn bao ship cũng không hiếm. Nếu cậu có hứng thú với các tác phẩm khác của tác giả này, muốn xem có gì mua được nữa không thì cũng có thể xin số tác giả, cứ tìm nhân viên công tác là được." Triệu Thành An đề nghị.
Tần Hoài liên tục xua tay: "Thế thì thôi không cần đâu, mua một bức về để đốc thúc em gái tôi học hành là được rồi."
Tần Hoài biểu thị hắn không phải Phù Du, không có hứng thú trải nghiệm nhân sinh muôn màu, càng không có hứng thú lượn lờ trong giới nghệ thuật để ném tiền qua cửa sổ mua bài học.
Chu sư phụ cho Tần Hoài và Triệu Thành An nghỉ trọn vẹn cả buổi chiều cộng thêm buổi tối, kết quả chưa đến 4 giờ chiều hắn đã rời khỏi bảo tàng mỹ thuật. Triệu Thành An vốn định mời Tần Hoài và Thạch Đại Đảm đến nhà hàng Tây gần đó ăn một bữa, theo lời gã thì nhà hàng kia tuy giá hơi chát, nhưng đồ ăn khá ngon.
Kết quả bị Tần Hoài phán cho một câu: "1800 tệ hôm nay anh ăn bớt chưa chắc đã đủ trả tiền cơm bữa này đâu” làm cho tắt ngóm ý định, ba người đường ai nấy đi, ai về nhà nấy.
Nói chính xác thì là Triệu Thành An tách ra khỏi hai người bọn họ. Sau khi nhìn Triệu Thành An rời đi, Tần Hoài và Thạch Đại Đảm bắt taxi đến thẳng nhà hàng Tây kia ăn cơm.
LVQ8371