"Nhà ở khu vực trường điểm hả chú?" Tần Hoài tò mò hỏi. Hồi ở Tri Vị Cư, mỗi lần nghe Chu Yến và Vương Gia Nhất buôn chuyện, chủ đề hai người đó bàn tán nhiều nhất chính là mua nhà gần trường học cho con cái.
Đồng Đức Yến: ...?
"Ừ."
"Chà, thế thì đắt lắm đấy. Đồng sư phụ, nhóc nhà chú năm nay bao lớn rồi?"
"Học lớp Một."
"Thành tích học tập tốt không chú? Có đăng ký lớp năng khiếu nào không, học tính nhẩm, violin hay Taekwondo gì đó chắng hạn?”
"Có học piano, giáo viên do Lăng Quảng Chiêu giới thiệu."
"Oa, Lăng Lão Bản thật sự rất tốt. Tôi nghe nói những giáo viên dạy trẻ con giỏi như bây giờ rất khó đăng ký học, không ngờ Lăng Lão Bản còn có mối quan hệ về mảng này."
Lăng Quảng Chiêu vừa vào bếp, liền nghe thấy Tần Hoài khen hắn là người rất tốt.
Bị mấy vị Ông Chủ tham gia hội nghị chửi thầm sau lưng cả buổi, sắp sửa mang tiếng xấu muôn đời, lúc đi săn người cũng ăn ngay quả đắng. Đầu bếp tham gia buổi giao lưu chiều nay lại lác đác chẳng có mấy mống, cảm thấy hội giao lưu lần này hình như làm hơi quá tay nên hỏng bét rồi, nhưng Lăng Quảng Chiêu lại không muốn thừa nhận, giờ nghe được câu này của Tần Hoài thì suýt nữa rơi nước mắt.
Là ai? Là nhân viên tâm lý nào khen hắn như vậy, hắn muốn phát tiền thưởng cho người đó, phát cả hồng baol
Lăng Quảng Chiêu bước nhanh tới, phát hiện người nói chuyện là Tần Hoài.
Lăng Quảng Chiêu có ấn tượng với Tần Hoài. Là một Ông Chủ trẻ tuổi tự phụ, hắn vẫn có năng lực nhất định, lại rất thông minh, trí nhớ cũng cực kỳ tốt.
Hắn nhớ rõ Tần Hoài vốn đi cùng người của Tri Vị Cư tới tham dự, nhưng bản thân Tần Hoài lại là đầu bếp của Hoàng Kí, do Thiếu Đông Gia của Hoàng Kí bị viêm dạ dày không thể tham dự, nên hắn mới lâm thời đi thay.
Lăng Quảng Chiêu vốn không coi trọng Tần Hoài cho lắm.
Các đại thần tham dự lần này quá đông, Tần Hoài chỉ là một nhân vật nhỏ bé, cho dù hắn từng lên chương trình (Tri Vị) , nhưng ở đây có đầu bếp nào chưa từng lên Tri Vị) chứ? Thậm chí còn có rất nhiều người lên (Tri Vị) mấy lần liền, người từng lên cả trang bìa cũng không ít.
Chỉ riêng Đồng Đức Yến đã lên sóng hai ba lần rồi.
Ưu thế của Tần Hoài là hắn đủ trẻ tuổi, vả lại hắn là đầu bếp làm bánh, mà nhân tài làm bánh thì tương đối hiếm.
Tuy nhiên bây giờ đối với Lăng Quảng Chiêu mà nói, ưu thế lớn nhất của Tần Hoài chính là con mắt tinh đời, chỉ liếc một cái đã nhìn xuyên qua vẻ ngoài nhiều tiền của hắn để thấy được tâm hồn chân thành sáng như vàng bên trong.
Lăng Quảng Chiêu bước tới bên cạnh Tần Hoài, bắt đầu đứng xem hắn nhào bột.
Lăng Quảng Chiêu thực ra xem không hiểu lắm, hắn ngay cả nấu ăn còn chẳng hiểu rành rẽ nói gì đến nhào bột, nhưng hắn cảm thấy động tác của Tần Hoài rất mượt mà, rất đẹp mắt, cực kỳ có phong thái đại sư.
Buổi trưa Đồng Đức Yến có nói với hắn chuyện Tần Hoài muốn nhờ hắn buổi chiều tới nếm thử Điểm Tâm, Lăng Quảng Chiêu cũng chẳng để tâm lắm, chỉ gật đầu đồng ý, cảm thấy cùng lắm thì thuận miệng ăn thử hai miếng thôi.
Nhưng hiện tại Lăng Quảng Chiêu cảm thấy hắn nhất định phải nếm thử đàng hoàng.
Nếu như tay nghề của Tần Hoài ổn áp, cho dù hắn chỉ lên 《Tri Vị》 đúng một lần, cho dù hắn thậm chí còn chẳng có xếp hạng trên Danh Trù Lục, cho dù có PR cho hắn thì hình như cũng chẳng được lợi lộc gì, cho dù Bát Bảo Trai đã dẹp bỏ mảng bánh trái từ nhiều năm trước, thì Lăng Quảng Chiêu cũng sẵn sàng đưa cho Tần Hoài một lời đề nghị khiến hắn phải động lòng. Hắn sẽ dùng mức lương khủng để đào Tần Hoài từ Hoàng Kí sang, biến hắn thành bếp trưởng bếp bánh của Bát Bảo Trai.
Không vì lý do gì khác, chỉ vì đúng một câu "Lăng Lão Bản thật sự rất tốt" kia.
Tuyệt vời!
Quả là một nhân viên tương lai cực kỳ có mắt nhìn người nha!
Ánh mắt Lăng Quảng Chiêu nhìn Tần Hoài lúc này đã tràn ngập sự tán thưởng.
Đồng Đức Yến: ... Hai cái tên này đầu óc đều có vấn đề, tuy rằng bệnh của Tần Hoài nghe có vẻ nghiêm trọng hơn một chút, nhưng sao bây giờ hắn lại cảm thấy Lăng Quảng Chiêu còn bệnh nặng hơn thế nhỉ?
Lăng Quảng Chiêu đi săn người không được nên phát điên rồi à?
Lăng Quảng Chiêu đã bắt đầu nhẩm tính trong đầu xem mỗi tháng phải trả cho Tần Hoài bao nhiêu tiền lương, hoa hồng bán Điểm Tâm chia chác thế nào rồi.
"Tần sư phụ, buổi trưa Đồng sư phụ có nói với tôi là cậu muốn nhờ tôi nếm thử Điểm Tâm, không biết cậu định làm món..."
"Ngũ Đinh Bao, Bình Quả Diện Quả Nhi, Tứ Hỉ Hoa Quyển và Bánh Gạo." Tần Hoài trôi chảy đáp: "Lăng Lão Bản, anh là Ông Chủ của Bát Bảo Trai, hai năm nay kinh doanh Bát Bảo Trai thành công như vậy, chắc chắn sẽ có những góc nhìn và đánh giá độc đáo của một người làm chủ."
"Bình thường tôi chỉ toàn nghe ý kiến từ thực khách phổ thông hoặc các anh em đồng nghiệp, nay hiếm khi có cơ hội, nên tôi rất muốn nghe nhận xét từ một nhà quản lý chuyên nghiệp như anh."
"Tôi còn nấu cả Trần Bì Trà nữa, bây giờ chắc cũng vừa nguội rồi, anh có muốn uống thử một chút không?"
Lăng Quảng Chiêu cảm thấy hắn chắng cần uống nữa, chỉ nghe mấy lời này của Tần Hoài thôi là hắn đã thấy sảng khoái tỉnh thần, trong lòng lâng lâng ấm áp, ngọt ngào lắm rồi.
"Tần sư phụ, cậu đã cất công nấu thì đương nhiên tôi phải nếm thử rồi!"
Mấy cậu học việc của Bát Bảo Trai cũng rất tinh ý, chẳng cần Tần Hoài phải động tay, đã tự giác bưng ra cho Lăng Quảng Chiêu một bát Trần Bì Trà vừa để nguội được vài phút, nhiệt độ uống cực kỳ vừa vặn.
Lăng Quảng Chiêu nhìn bát Trần Bì Trà trước mặt: ...?
Cái này mà là... Trần Bì Trà á?!
LVQ8371