"Bây giờ cháu cũng coi như là có việc làm rồi, ngài bảo làm ở đây không có tiền công nhưng được lo cơm nước, thế giờ cháu ăn cơm được chưa ạ? Vừa nãy ăn mỗi quả trứng gà cháu vẫn chưa no.”
"Cậu chưa ăn sáng à? Chỗ tôi còn hai miếng Bánh Gạo này, cậu ăn lót dạ đi. Bánh Gạo này là bố tôi làm sáng nay đấy, Thái Phong Lâu một ngày chỉ bao học việc hai bữa cơm, một bữa sáng, một bữa chiều, bữa sáng phải chờ thêm một canh giờ nữa cơ." Giang Vệ Minh móc từ trong ngực ra một cái túi vải nhỏ, mở ra, bên trong là hai miếng Bánh Gạo đã nguội ngắt.
Triệu Thành An hớn hở nhận lấy Bánh Gạo, nhét tọt vào miệng nhai ngấu nghiến, vừa nhai vừa lúng búng nói: "Oa, cái Bánh Gạo này còn ngon hơn cả Bánh Bao bột mì trắng nữa, tôi cứ tưởng Bánh Bao bột mì trắng đã là món ngon nhất trần đời rồi chứ."
"Cậu tốt bụng thật đấy, cậu còn tốt hơn cả Hạ Sinh nữa!"
Giang Vệ Minh cười hơi bẽn lẽn: "Tôi tên là Giang Vệ Minh, còn cậu tên gì?"
"Tôi chưa có tên, tên gọi quan trọng lắm, kiểu gì cũng phải đợi ông chủ đặt cho tôi mới được!”
Giang Vệ Minh: ...?
Giữa muôn vàn dấu ba chấm và dấu chấm hỏi của tất cả mọi người, Tần Hoài rời khỏi ký ức.
Lúc Tần Hoài rời khỏi ký ức trở về phòng khách, trên bàn vẫn còn rất nhiều Đản Thát chưa ăn hết, Thạch Đại Đảm đã ngừng ăn, có vẻ như đã no nê rồi.
Thấy Tần Hoài ngẩng đầu lên, Thạch Đại Đảm bèn hỏi: "Cốt truyện trong ký ức của cậu Triệu là gì thế?"
"Lịch sử phấn đấu tìm việc làm của cậu ta." Tần Hoài đáp lời ít ý nhiều.
Về cái khoản tìm việc này, Triệu Thành An cũng được coi là hàng hiếm có khó tìm trong giới Tinh Quái rồi. Ký ức lần này của hắn không tính là quá dài, Tần Hoài tính toán chi li thì ở trong đó cũng chưa tới 4 ngày, mà trong đó đã mất đứt 2 ngày là thời gian rác, ngay cả bóng dáng nhân vật chính cũng chẳng thấy đâu.
Thân là Phù Du, Triệu Thành An không hề có tư tưởng dạo chơi nhân gian, cũng chẳng có chấp niệm phải sống thêm vài năm, chỉ có niềm khao khát cháy bỏng là tìm được một công việc tử tế.
"Lão Thạch anh đừng vội, lát nữa tôi gọi video nhóm kể cho mọi người nghe luôn, vừa hay tôi cũng có mấy chuyện muốn hỏi chị Hồng, anh cứ để tôi xem thử mình vừa nhận được công thức gì đã." Nói xong, Tần Hoài liền mở bảng hệ thống game lên.
Trạng thái của Triệu Thành An không có gì thay đổi.
Công thức: [Bánh Gạo], [Hồng Kê Đản] (Nhãn vào để xem chỉ tiết)
Có điều số lượng ký ức đã hiện ra rồi, tổng cộng có ba ký ức, công thức ngoài Bánh Gạo ra lại còn rơi ra cả Hồng Kê Đản, quả thực có chút nằm ngoài dự đoán của Tần Hoài.
Tần Hoài nhấn vào công thức để xem chi tiết.
【Bánh Gạo cấp A+】
Chi tiết món ăn: Tác phẩm tùy hứng của Nhất Đại Tông Sư Giang Thừa Đức khi phải xoay xở làm bữa sáng cho cả gia đình 11 miệng ăn, sau khi vợ ông bị tổn thương nguyên khí nặng nề do sinh khó. Mặc dù chỉ là Bánh Gạo được làm từ những nguyên liệu bình thường nhất thêm chút đường trắng, hơn nữa vì để nguội nên Bánh Gạo hơi cứng, mùi vị không được ngon cho lắm, nhưng nó vẫn để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng Triệu Thành An, trở thành tiêu chuẩn đánh giá Điểm Tâm ngon của hắn. Ăn Điểm Tâm này vào buổi sáng ngày làm việc sẽ mang lại một ngày tràn đầy năng lượng và tâm trạng khá tốt.
Số lần có thể chế biến trong một ngày: (0/996)
【Hồng Kê Đản cấp C】
Chi tiết món ăn: Để ăn mừng đầy tháng cậu con trai thứ bảy Giang Vệ Quốc, Tần Uyển đã lê tấm thân bệnh tật, dành ra cả một ngày trời, dùng gỗ tô mộc để luộc ra món Hồng Kê Đản này. Tuy chỉ là Hồng Kê Đản bình thường, nhưng lại chứa đựng những lời chúc phúc và kỳ vọng giản đơn, thuần khiết nhất của một người mẹ dành cho con mình. Ăn món này trong các dịp cưới hỏi, sinh đẻ, đầy tháng có thể giúp giảm bớt phần nào đau đớn trên cơ thể trong vòng 24 giờ (tùy theo tình hình thực tế).
Số lần có thể chế biến trong một trăm ngày: (0/99)
Cấp bậc và buff của hai công thức này đều hơi nằm ngoài dự liệu của Tần Hoài.
Đầu tiên là cái Bánh Gạo, chỉ tiết món ăn còn nhấn mạnh rành rành đây là tác phẩm tùy hứng, lại còn để nguội đến mức cứng đơ làm ảnh hưởng hương vị, thế quái nào nó lại là cấp A+ được?
Cấp A+ là khái niệm gì cơ chứ?
Món Điểm Tâm cấp A+ duy nhất mà Tần Hoài từng làm ra, chính là Quả Nhi mà Hứa Thành đã ăn hôm đó do hắn và Hoàng Thắng Lợi phát huy siêu ngạch, trực tiếp đưa Quả Nhi chễm chệ lên hẳn trang bìa tạp chí số đặc biệt đầu năm của 《Tri Vị》.
Đó là Quả Nhi cơ mà, là món Quả Nhi mà phần nhân bên trong phải dùng đến kỹ thuật Đại Phiên Chước, tạo hình tổng thể và cách làm tiệm cận mức hoàn hảo với Bình Quả Diện Quả Nhi, bất kể là yêu cầu đối với bếp món mặn hay bếp bánh đều được đẩy lên mức tối đa.
Thế mới xứng đáng là cấp A+ chứ.
Còn Bánh Gạo làm tùy hứng là cái gì? Trong thâm tâm Tần Hoài, cái Bánh Gạo làm tùy hứng chính là hồi cấp hai, ngày nào cứ tầm hơn 5 giờ chiều là hắn lại ra canh me trong khu dân cư, mua cái loại Bánh Gạo hơi ngòn ngọt giá 1 đồng 5 cái do người bán hàng rong đạp xe ba gác đi rao khắp nơi.
Đó mới đúng là món Bánh Gạo tùy hứng.
Cấp A+ lại là tác phẩm tùy hứng.
Thế thì những món Điểm Tâm cấp B+ với cấp A mà ngày nào Tần Hoài cũng cẩn trọng tỉ mỉ, dốc toàn lực mới làm ra được rốt cuộc là cái thá gì?
LVQ8371