"Đúng thế, hôm qua tôi vừa hóng được tin, đêm qua ngoài thành đã có cả đống bọn buôn người tụ tập bán người rồi. Tụi nó đổi địa bàn, nhưng đổi đi đâu tôi cũng đánh hơi ra hết. Khoai lang có chôn dưới đất tôi còn đào lên được nữa là."
"Tôi xin phép quản sự rồi, trời sập tối là té ra khỏi thành, cố gắng chuồn về trước giờ Tý. Trần sư phụ, chú nhặt giúp tôi..."
"Còn khuya nhé." Trần Thu Sinh từ chối thẳng thừng.
Triệu Thành An thất vọng quay lưng lại, vừa vặn thấy Hạ Sinh ôm hai cây cải thảo đi vào liền sáng rực hai mắt, xông tới vồ vập: "Hạ Sinh, tối nay cậu rảnh nhặt Sơn Dược Cao giúp tớ không?"
"Không rảnh." Hạ Sinh chả hiểu Triệu Thành An đang lảm nhảm cái gì, mà hiển nhiên hắn cũng cóc cần hiểu, từ chối thẳng thừng rồi mặt không biến sắc tiếp tục làm việc.
Triệu Thành An đành thất vọng tiếp tục chuỗi ngày lười biếng.
Hắn là sư phụ Điểm Tâm đặc biệt nhất trong cái bếp này. Mang tiếng làm công việc của một sư phụ Điểm Tâm nhưng lại lĩnh mức lương bèo bọt của thợ phụ. Vì lương ba cọc ba đồng, cộng thêm cái mác "người của Trần Thu Sinh", nên dẫu hắn có rảnh rỗi ngồi ngáp ruồi thì cũng chẳng ai buồn bắt hắn làm những việc không thuộc chuyên môn.
Đã thế, thực chất hắn lại là sư phụ Điểm Tâm độc quyền của lão thái thái. Món Bột Bột hắn làm chỉ có mình lão thái thái khoái khẩu, còn các vị chủ nhân khác vị giác bình thường đều chê ngọt gắt, lúc thèm Điểm Tâm còn phải dặn dò kỹ lưỡng là "cấm cái tên 'ê' kia làm". Thành thử ra hắn lại nhàn rỗi vô cùng.
Tần Hoài nhìn là biết tỏng, lúc rảnh rỗi sinh nông nổi, Triệu Thành An cực kỳ ngứa ngáy muốn chôm chỉa chút đồ ăn vặt, nhưng chút đạo đức nghề nghiệp ít ỏi đã níu giữ hắn lại.
Cái nết ăn cắp của Triệu Thành An có một nguyên tắc vàng:
Đồ của ông chủ thì cấm có đụng vào.
Rảnh rỗi lượn lờ mà chẳng muốn nhúng tay vào việc gì, Triệu Thành An đành đứng chầu chực bên cạnh xem Hạ Sinh cày cuốc.
Hạ Sinh và Triệu Thành An đúng là hai thái cực đối lập hoàn toàn.
Hai người nhận mức lương ngang nhau, nhưng Hạ Sinh chắc chắn là kiếp trâu ngựa toàn năng. Chẳng những việc gì cũng làm, mà việc gì cũng đến tay. Không có việc thì tự đẻ ra việc mà làm, sở hữu hẳn một đôi mắt tinh tường chuyên soi ra việc.
Triệu Thành An đứng cạnh nhìn Hạ Sinh thoăn thoắt thái đồ, nhóm lửa, chẻ củi, thi thoảng còn kiêm luôn cả nêm nếm, đảo chảo, canh lửa. Nhìn một hồi, hắn nhịn không nổi đành lên tiếng: "Hạ Sinh, cậu không thấy mệt à?"
Hạ Sinh cạn lời liếc Triệu Thành An một cái, giọng điệu còn pha chút răn dạy trẻ con: "Tranh thủ lúc còn học được tay nghề thì học thêm chút đỉnh, sao mà mệt được?”
"Bây giờ cậu sống sung sướng là nhờ có sư phụ chống lưng cho tụi mình. Nhưng lỡ sư phụ già yếu phải về Quan Ngoại thì sao? Sống thì phải biết tính đường dài chứ."
"Đợi Trần sư phụ về Quan Ngoại thì tớ khỏi phải nộp lương cho chú ấy nữa. Lúc đó Bình An chắc cũng đỗ đại học rồi vào chính phủ làm việc, đến lượt Bình An phải nuôi tớ chứ."
Hạ Sinh hết nhịn nổi bèn vặn lại: "Thế lỡ Bình An không đỗ đại học thì sao? Lỡ Bình An không vào chính phủ làm việc thì sao? Lỡ như có một ngày chúng ta cũng rơi vào cảnh giống nhà tớ năm xưa, hạn hán liên miên ba năm liền, phải bán sạch ruộng đất, vì muốn tiết kiệm một hớp cơm mà đành lấy dây thừng tự treo cổ mình thì cậu tính sao?"
"Không có chuyện đó đâu." Triệu Thành An tự tin vỗ ngực cái rụp, "Hạ Sinh, cậu cứ yên tâm, khoan bàn đến chuyện chúng ta đào đâu ra đất mà bán. Cho dù có ngày nghèo đến nỗi Trần sư phụ phải đem cả củi trong bếp ra bán, thì tuyệt đối cũng không đến mức chết đói phải thắt cổ tự tử đâu. Tớ có tay nghề mà, tớ sẽ đi chôm đồ về nuôi mọi người!"
"Thật ra nhà quyền quý tớ cũng luộc được hết. Trước khi quen cậu, tớ đã từng mò vào phủ Bối Lặc..."
Hạ Sinh bịt chặt miệng Triệu Thành An ngay tắp lự, ra hiệu cái gì không nên nói thì ngậm mồm lại.
"Lỡ cậu đi ăn trộm rồi bị tóm thì sao?" Hạ Sinh hỏi dò.
Triệu Thành An chưa từng nghĩ đến chuyện này, ngẫm nghĩ một hồi mới bảo: "Nếu lúc đó tớ lớn rồi mà bị đánh chết thì cũng không thiệt lắm, chứ đang tuổi ăn tuổi lớn thế này mà bị đập chết thì hơi phí. Đúng, Hạ Sinh cậu nói chí lý, muốn chôm thì chỉ có nước nhắm vào bọn buôn người ngoài thành thôi, chứ nhà quyền quý thì không xơ múi được đâu."
"Hạ Sinh cậu tốt thật đấy, toàn lo nghĩ cho tớ thôi."
Hạ Sinh nghe chắng lọt tai chữ nào, nhưng hắn cũng quen rồi, bơ luôn Triệu Thành An mà cắm mặt vào làm tiếp việc của mình.
Triệu Thành An cứ thế ngồi chơi xơi nước đến tận lúc mặt trời lặn. Giữa chừng nha hoàn của lão thái thái có ghé qua truyền lời, dặn dò mai lão thái thái muốn ăn Điểm Tâm gì để hắn chuẩn bị nguyên liệu trước.
Triệu Thành An gần như canh me chuẩn thời gian, lùa vội bát cơm đậu trước khi mặt trời khuất bóng, rồi hớn hở vắt chân lên cổ phóng như bay ra khỏi thành.
Đi chôm chỉa ròng rã cả một đêm.
Phải, Tần Hoài cứ thế đứng nhìn Triệu Thành An hành nghề hai ngón suốt cả đêm.
Nếu bắt Tần Hoài phải đánh giá kỹ năng chôm chia của Triệu Thành An, thì hắn chỉ biết chốt lại một câu: dưới sự buff sức mạnh của màn đêm, Triệu Thành An tuyệt đối là vô đối trong cái lĩnh vực này. Trình độ ăn cắp của hắn ăn đứt tay nghề làm Điểm Tâm nhiều.
May mà mấy năm nay Trần Thu Sinh và Hạ Sinh xích cổ Triệu Thành An lại được, nếu không sau vụ Phong Tiểu Tỷ, Bắc Bình khéo lại lưu truyền thêm một giai thoại về Bắc Bình Thần Trộm nữa cũng nên.
LVQ8371