Dùng bát thủy tỉnh với màng bọc thực phẩm thì khác. Sau khi Tần Hoài bọc kín bột lại, hắn không hề rời đi mà cứ đứng túc trực ngay bên cạnh, vừa quan sát vừa chờ đợi.
Tần Hoài đã nhìn thấy trạng thái lên men hoàn hảo nhất của bột nước trong video hướng dẫn. Dù trong video hắn không quan sát được quá trình lên men, nhưng bây giờ hắn hoàn toàn có thể tận mắt chứng kiến.
Triệu Thành An, Đàm Duy An và Chu sư phụ đứng cạnh Tần Hoài cùng chờ. Giữa chừng Vương Gia Nhất chạy vào truyền lời, xong việc cậu ta cũng chẳng thèm đi luôn mà đứng lỳ ở đó chờ cùng.
Hoa sư phụ bước vào định hỏi xem ngày mai Tần Hoài muốn ăn mì gì, kết quả người thì đến rồi mà lời chưa kịp thốt ra, cũng tự động đứng sang một bên hóng cùng.
Tô Lão Bản tìm Chu sư phụ để bàn chuyện họp hành tháng sau, nhưng Chu sư phụ từ chối. Hắn hết cách, đành đợi Tần Hoài làm Bánh Gạo xong mới bàn tiếp, nên cũng đứng chờ ở bên cạnh.
^ lộ F4 ^. ¬.. , ~ ` ^ Bột nước sắp lên men xong, người xúm lại xem cũng ngày càng đông.
Chu Yến, Vương sư phụ, Lý sư phụ, Triệu sư phụ...
Đàm Duy An bị chen văng ra ngoài, điện thoại đang quay video thì bị Triệu Thành An tiếp quản, nói chính xác hơn là bị Triệu Thành An cướp mất. Hắn sợ với vai vế của mình, nhỡ có thêm hai vị đại sư phụ nữa đến thì hắn cũng bị hất cẳng, thế nên hắn đành giành lấy chân quay phim để xí chắc suất đứng hàng đầu.
Cuối cùng, Tần Hoài cũng canh được thời điểm chuẩn nhất.
Lên men không giống như canh lửa, thời khắc mấu chốt nhất đôi khi chỉ có một hai giây, thậm chí chưa đến một giây. Lên men là phải canh được trạng thái hoàn hảo nhất, không cần phải tranh thủ từng giây từng phút, chỉ cần chớp đúng thời cơ.
Tần Hoài quyết đoán đổ bột nước đã lên men vào khuôn đúc chuẩn bị sẵn, mở lửa lớn để hấp.
Thấy Tần Hoài ra tay, các vị đại sư phụ vây quanh nhao nhao cảm thán, rôm rả bàn tán.
"Bột nước vừa nãy đẹp thật đấy, cái trạng thái đó, cái màu sắc đó. Lão Triệu, ông có thấy lúc bột đổ vào khuôn không... Tôi cũng khó diễn tả lắm, nhưng mà đẹp, thực sự rất đẹp."
"Công nhận, không ngờ Tiểu Tần làm Bánh Gạo cũng có nghề phết, sao trước đây Tiểu Đàm không hé răng nửa lời với chúng ta nhỉ?"
"Đúng đấy, Tiểu Đàm dò la tình báo kém quá, cái quan trọng nhất lại giấu nhẹm đi."
“Trạng thái của bột nước kia xịn thật, đem đi làm Bánh Gạo thì phí quá, giá mà dùng làm bánh trôi bột nước thì tuyệt. Tiểu Tần làm Tứ Hi Thang Đoàn ngon thế cơ mà, làm bánh trôi bột nước chắc chắn cũng đỉnh chóp!"
"Thôi đi ông, chẳng qua ông muốn khoe khoang mình biết làm bánh trôi bột nước chứ gì? Theo tôi ấy à, bột nước ngon thế này phải đem đi làm bánh bột nước, độ khó cao hơn Bánh Gạo mà ăn cũng cuốn hơn nhiều."
"Ông có ý gì hả? Sao lại bảo bánh bột nước làm khó hơn Bánh Gạo? Cái bánh bột nước của ông chẳng qua chỉ thêm mỗi bước nấu nước đường với chia lớp để hấp chứ gì? Khó nhằn cái nỗi gì. Tôi thấy còn lâu mới bằng Bánh Gạo, Bánh Gạo ăn có vị thuần túy hơn, cái bánh bột nước của ông ăn vào ngọt khé cả cổ."
"Cái gì mà ngọt khé cổ, ông có hiểu thế nào là bánh bột nước không đấy? Bánh bột nước là phải ngọt!"
Các vị đại sư phụ buôn chuyện một hồi rồi lại quay ra cãi nhau ỏm tỏi. Ai biết thì bảo đang xem Tần Hoài làm Bánh Gạo, chứ ai không biết khéo lại tưởng cuộc họp sáng nay dời lên mở sớm rồi cũng nên.
Chu sư phụ mặc kệ mọi người, cũng chắng buồn sấn tới xem Tần Hoài hấp Bánh Gạo ra sao. Thực tế thì cũng chả có mống nào thèm bám theo xem hắn hấp thế nào, bước này căn bản có gì đâu mà xem.
"Lão Tam, quay rõ chưa đấy?" Chu sư phụ hỏi Triệu Thành An.
"Đoạn sau thì quay rõ rồi ạ. Đoạn đầu lúc Đàm Duy An quay, cậu ấy không biết zoom cận cảnh, cứ để chết một góc máy. Nhưng các bước lên men của bột nước thì rõ mồn một luôn, sư phụ ngài xem thử đi." Triệu Thành An dâng chiếc điện thoại của Đàm Duy An lên.
Chu sư phụ nheo mắt soi kỹ một lúc, rồi bất lực lắc đầu cảm thán: "Tiểu Đàm làm ăn chán thật."
Đàm Duy An: ??? Chu sư phụ, đây là điện thoại của cháu mà. Trong ngần ấy người, chỉ có mỗi cháu là dám lách luật quán để lén đút điện thoại vào túi quần thôi đấy!
Hai mươi phút sau, Tần Hoài bưng mấy đĩa Bánh Gạo đã hấp xong, để nguội vài phút cho vừa miệng và có giao điện cực kỳ bắt mắt quay lại.
Tần Hoài dùng loại khuôn hình vuông đơn giản nhất, chẳng thêm thắt tạo hình gì sất, Bánh Gạo hấp ra cứ thế mang hình dáng của những khối vuông nhỏ xíu.
Mỗi miếng Bánh Gạo đều tròn ủm, trông hệt như một chiếc ví tiền nhỏ nhắn được khâu viền cẩn thận. Tổng thể bánh mang màu trắng ngà, tỏa ra độ bóng bẩy vô cùng đẹp mắt. Bằng mắt thường cũng có thể thấy bề ngoài bánh cực kỳ mịn màng mướt mát, chưa đến mức bóng loáng khoa trương, nhưng chắc chắn là hút mắt hơn hẳn Bánh Gạo bình thường.
Nếu đem hai đĩa Bánh Gạo này vứt vào đống Bánh Gạo bán ngoài chợ, thì chẳng khác nào ném một cô siêu mẫu da trắng mặt xinh chân dài vào giữa đám đông người phàm, liếc mắt một cái là nhận ra ngay.
Tần Hoài chia Bánh Gạo cho từng vị đại sư phụ, chia xong vẫn còn dư non nửa đĩa, lúc này hắn mới nhón một miếng lên ăn cùng mọi người.
Vừa nãy lúc còn đứng cạnh bếp lò Tần Hoài đã nếm thử một cái rồi, hương vị vượt xa mong đợi, thế nên hiện tại hắn có thể nói là hoàn toàn tự tin.
Tần Hoài từ tốn nhai kỹ miếng Bánh Gạo.
LVQ8371