Việc đầu tiên Lăng Quảng Chiêu làm sau khi tiếp quản chính là đi săn đầu người. Hắn bỏ ra mức lương khủng để mời Đồng Đức Yến - một người có tài nấu nướng cực đỉnh nhưng danh tiếng lại rất tệ - về Bát Bảo Trai làm bếp trưởng. Sau đó, hắn điên cuồng làm marketing, rải quảng cáo khắp các nền tảng, biến Bát Bảo Trai thành một nhà hàng hot trend trên mạng, tưng ra món mới khuyến khích thực khách chụp ảnh check-in, nhân tiện tăng giá chút đỉnh, thu về mức lợi nhuận khổng lồ chỉ trong thời gian ngắn.
Cái giá phải trả là hiệu ứng ngược từ truyền thông khá nghiêm trọng. Những vấn đề về uy tín lẽ ra phải một thời gian dài nữa mới bộc phát thì nay lại nổ ra trong chớp mắt. Nhưng vì tay nghề của Đồng Đức Yến quá xuất sắc, nên trước mắt danh tiếng vẫn chưa bị ảnh hưởng gì lớn.
Sau khi xem qua quá trình phát triển của Bát Bảo Trai trong hai năm nay, lại liên tưởng đến việc lần này Lăng Quảng Chiêu không tiếc vung tiền tổ chức hội giao lưu hoành tráng, thậm chí còn bao trọn vé máy bay khứ hồi khoang hạng nhất cho khách mời, trong đầu Tần Hoài bỗng nảy ra một suy nghĩ điên rồ.
Lăng Quảng Chiêu là một kẻ thích đầu cơ trục lợi, xét ở một khía cạnh nào đó thì Đồng Đức Yến chính là người được hắn dùng mức lương khủng để dụ dỗ về.
Có phải hắn ta đã nếm được vị ngọt từ việc dùng lương cao săn người, nên mới làm lớn chuyện tổ chức hội giao lưu này để phô trương tiềm lực tài chính, nhân tiện chọn mặt gửi vàng, nhắm sẵn những đầu bếp tham gia hội giao lưu có khả năng bị đồng tiền cám dỗ để mời chào làm nhân viên tương lai không?
Nếu đúng là vậy, thì vị ông chủ Lăng này quả thực là "tài cao gan lớn”, hoàn toàn không sợ bị người ta chửi bới.
Ngay lúc Tần Hoài đang sửng sốt với phỏng đoán của chính mình, Hoàng An Nghiêu bỗng gọi điện thoại tới.
"Alo." Tần Hoài bắt máy.
"Tần Hoài, tôi thấy cậu trong danh sách tham gia hội giao lưu, cậu bây giờ đang ở Bắc Bình phải không?" Giọng nói uể oải của Hoàng An Nghiêu từ đầu dây bên kia truyền đến.
"Đúng, tôi đang ở Bắc Bình, cậu sao thế?"
"Tôi say máy bay rồi." Hoàng An Nghiêu rên ri, "Bình thường tôi ít khi đi máy bay, lần gần nhất đi cũng là chuyện của ba năm trước rồi. Mặc dù hồi đó cũng hơi say nhưng vẫn chịu được, tôi cũng không hiểu sao lần này lại bị nặng thế này."
"Lần này Hoàng Ký chỉ có một mình tôi tới, bố tôi không thích đi xa, đáng lẽ ra Hoàng Gia phải đi mới đúng. Nhưng dạo này Hoàng Ký làm ăn khá khẩm, ngày mốt lại có tiệc cưới, các đầu bếp trong quán đều bận tối mắt tối mũi không dứt ra được nên mới phái tôi đi."
"Tình trạng này của tôi không biết ngày mai có đi họp nổi không, nếu mai vẫn còn choáng váng thì chắc phải đến bệnh viện khám thử. Lần này Tri Vị Cư các cậu có hai đầu bếp tới, nếu ngày mai tôi phải đi viện, cậu có thể tạm thời thay tôi, đại diện cho Hoàng Ký được không?"
"Tôi thấy cậu đại diện cho Hoàng Ký còn có sức thuyết phục hơn cả tôi, món Quả Nhi của cậu cũng từng đại diện cho Hoàng Ký lên sóng chương trình 《Tri Vị》 rồi mà."
Hoàng An Nghiêu càng nói giọng càng yếu ớt, Tần Hoài cũng sợ cậu ta nói nhiều quá lại ngất xỉu mất.
"Được." Tần Hoài lập tức đồng ý, dù sao hắn cũng chăng phải người của Tri Vị Cư, cũng chẳng phải của Hoàng Ký, đại điện cho ai mà chẳng được: "Cậu nghỉ ngơi cho tốt đi, nếu không chịu nổi thì đừng cố, tối nay đi viện luôn đi."
"Lần trước Đàm Duy An ngồi tàu lượn siêu tốc mấy vòng liền bị say, cứ tưởng không sao nên cố chịu, kết quả bị viêm dạ dày, phải nằm viện mấy ngày liền đấy."
Sau khi cúp điện thoại, Tần Hoài vẫn không yên tâm nên sang thẳng phòng Hoàng An Nghiêu để xem xét tình hình. Hắn phát hiện Hoàng An Nghiêu say máy bay thực sự rất nặng. Sắc mặt tái nhợt thì không nói, máy bay hạ cánh đã hơn hai tiếng đồng hồ rồi mà cậu ta vẫn nôn thốc nôn tháo đến mức trống rỗng cả dạ dày.
Tình trạng này Tần Hoài quả thực quá đỗi quen thuộc, hắn chẳng nói chẳng rằng, lôi tuột Hoàng An Nghiêu đến bệnh viện. Y như rằng: say máy bay + lạ nước lạ cái + viêm dạ dày cấp, thiếu đông gia vinh dự nhận ngay phiếu nhập viện.
Cũng chẳng cần đợi đến ngày mai, Hoàng An Nghiêu nhắn tin thẳng cho Lăng Quảng Chiêu, báo rằng tình trạng sức khỏe của mình không ổn, phía Hoàng Ký sẽ tạm thời thay đổi người đại diện tham dự.
Đợi đến khi Tần Hoài trở về khách sạn, Triệu Thành An đã hóng hớt xong chuyện bát quái, đang mòn mỏi ngồi chờ trong phòng.
Thấy Tần Hoài rốt cuộc cũng về, Triệu Thành An thậm chí chẳng buồn hỏi hắn vừa đi đâu, lập tức mở miệng: "Tần Hoài, tôi nói cho cậu nghe, chuyện này cực kỳ đặc sắc, cậu có nằm mơ cũng không nghĩ ra tôi vừa nghe được cái gì đâu!"
"Cậu biết Vị Tiên Lâu ở Kim Lăng không? Không biết à? Không sao, không quan trọng. Ông chủ và bếp trưởng của Vị Tiên Lâu lật mặt với nhau rồi, sư huynh đệ trở mặt thành thù, bước tiếp theo chính là lôi nhau ra tòa giải quyết. Nghe nói ngay cả di chúc cũng bị bới móc ra, tuần trước hai người đó còn đánh nhau tung tóe ngay trong bếp, nồi niêu xoong chảo bay vèo vèo!"
"Chỗ tôi còn có cả video đây, cậu có muốn xem không? Quả thực quá gay cấn! Dân Kim Lăng bọn họ kín miệng thật đấy, chuyện động trời thế này mà chẳng lọt nổi đến Hàng Châu chúng ta."
Tần Hoài: "... Chẳng phải cậu đi dò la tin tức về ông chủ Lăng sao?"
”... Không đò la được, Bùi sư phụ và ông chủ Lăng không thân với nhau. Để tôi gửi video cho cậu xeml”
Sau đó, Tần Hoài và Triệu Thành An ngồi trên sô pha xem đoạn video đánh nhau trong bếp dài 20 phút quý giá. Nồi niêu xoong chảo, củ cải bắp cải bay ngợp trời theo đúng nghĩa đen, một bộ phim hành động võ thuật mà bất cứ đầu bếp nào cũng nên xem.
LVQ8371