Vốn là một sư phụ tiệm ăn sáng không thích đậy sớm, năm đó lúc Tần Hoài còn bán đồ ăn sáng ở Tiệm Ăn Sáng Tần Gia, hắn chỉ đơn thuần là không thích việc ngày nào cũng phải lồm cồm bò đậy từ 1, 2 giờ sáng để làm đồ ăn, chứ còn tầm 4, 5 giờ sáng dậy thì hắn vẫn hoàn toàn chấp nhận được.
Khái niệm "dậy sớm" của sư phụ tiệm ăn sáng khác bọt hoàn toàn với sư phụ Điểm Tâm.
Cho dù Tần Hoài đã trở thành sư phụ Điểm Tâm, nhưng khi hắn thực sự bắt tay vào cày cuốc, cày độ thuần thục cơ bản, hắn mới phát hiện ra sâu trong máu mình vẫn là một sư phụ làm đồ ăn sáng.
Đã bật mode cày cuốc để trở thành "chiến thần cày cuốc", đã định làm số lượng lớn các món Điểm Tâm cơ bản để cày max mọi loại chỉ số, đã định cung cấp vô hạn Bánh Bao bột mì trắng, Bánh Bao Tửu Nhưỡng, bánh bao nhân thịt, bánh bao nhân rau, Tiểu Long Bao, Bánh Gạo, bánh bò, bánh xốp táo đỏ, mì chay, mì kéo, mì nặn tay, Xíu Mại, Hoành Thánh và há cảo hấp, để bữa sáng xâm chiếm toàn bộ Tri Vị Cư. Thậm chí Lừa Lộn Vòng và Bánh Đậu Vàng trà trộn vào đó cũng khiến thực khách phải ồ lên cảm thán: Vãi cả chưởng, trong đống đồ ăn sáng lọt vào hai món cao cấp kìa, hai cái này là Điểm Tâm xịn đấy. Vậy thì đương nhiên Tần Hoài phải cày cuốc ngay trong vùng an toàn của mình rồi.
Vùng an toàn của hắn là gì?
Làm đồ ăn sáng!
Tiểu Tần sư phụ xông pha giang hồ bên ngoài hơn một năm trời lúc trở về vẫn là một sư phụ tiệm ăn sáng, xét theo một khía cạnh nào đó thì cũng coi như là không quên thuở ban đầu.
Còn về phần hội khách quen của Tri Vị Cư, đặc biệt là những vị khách nhà ngay gần Tri Vị Cư, mỗi sáng có thể tạt ngang qua mua chút đồ ăn sáng...
Quả thực là hạnh phúc đến mức đêm nằm ngủ mơ cũng phải bật cười tỉnh giấc.
Ngày đầu tiên Tần Hoài làm Bánh Bao Tửu Nhưỡng và Bánh Bao bột mì trắng, mọi người chỉ đơn thuần cảm thán Tri Vị Cư mới chiêu mộ được một vị đại sư phụ thích làm mấy món Điểm Tâm cơ bản kiểu này. Lúc đó khách khứa vẫn chưa ý thức được chuyện gì sắp xảy ra, trong khái niệm của họ thì Bánh Bao do hắn làm ra vẫn được xếp vào hàng Điểm Tâm.
Thậm chí có vài vị khách quen rành rẽ cơ chế của Tri Vị Cư còn đoán già đoán non rằng, chắc vị đại sư phụ mới tới này ngày đầu tiên đi làm đang dạy dỗ đồ đệ, nên mới làm mẫu một đống Bánh Bao vừa đơn giản vừa ra lò nhanh gọn lẹ đến thế.
Lịch ra lò Điểm Tâm của các vị đại sư phụ ở Tri Vị Cư vốn dĩ đã cực kỳ ngẫu hứng, đại sư phụ chẳng bị ép KPI cố định nào, chủ yếu là tập trung vào việc truyền nghề cho đồ đệ. Thường ngày thì cứ nhàn nhã qua ngày, lười biếng trốn việc, chỉ đến những dịp trọng đại như tiếp đón đối tác làm ăn lớn hoặc có sự kiện do chính quyền chỉ định thì mới chịu tung chiêu thể hiện tay nghề.
Tri Vị Cư mang danh Bạch Án Đệ Nhất Tửu Lâu, cũng giống như bao tửu lâu sang chảnh khác, món Điểm Tâm tủ của không ít vị đại sư phụ đều phải đặt lịch trước, mà giá rổ thì chát chúa vô cùng. Hơn nữa chỉ có Điểm Tâm của các vị đại sư phụ bình thường mới cho đặt trước, chứ cỡ Đệ Nhất Bạch Án như Chu sư phụ thì không có tí ô dù quan hệ nào là đừng hòng đặt nổi, vì bình thường ông ấy lười chảy thây ra chả buồn làm.
So với việc đi làm nghiêm túc đúng giờ, Chu sư phụ khoái cái trò mỗi ngày tung ra một mẻ bánh ngẫu nhiên hơn.
Chính cái mô hình buôn bán kiểu này đã rèn cho thực khách của Tri Vị Cư cái thói quen chơi trò bóc hộp mù. Chỉ cần ví còn tiền, đi ngang qua là lại ngứa ngáy muốn rinh một ít, biết đâu lại vớ bở thì sao?
Bóc trúng là lời to rồi còn gì.
Do đó, vào cái ngày đầu tiên Tần Hoài tung ra một đống Bánh Bao, dù có khách khứa vừa ăn vừa xuýt xoa ước gì ngày nào cũng được gặm cái Bánh Bao ngon lành nhường này để lấy động lực đi cày, thì cũng chẳng mống nào dám tin từ nay về sau ngày nào cũng được sung sướng như thế.
Mơ mộng hão huyền gì thế? Đại sư phụ của Tri Vị Cư đang sống cuộc đời nhàn nhã sướng như tiên, dở hơi đâu mà bỏ mấy món Điểm Tâm tinh xảo đắt lòi kèn không làm, lại đi hì hục nặn Bánh Bao cho bạn ăn mỗi ngày, đào đâu ra cái kèo thơm thế? Đi làm nhiều quá nên lú rồi à.
Bớt mơ mộng đi, trong mơ cũng chẳng có chuyện tốt nhường ấy đâu.
Thế rồi mọi người lại được cầu được ước thấy thật.
Dù mua Bánh Bao vẫn giống như chơi bóc hộp mù, nhưng tỷ lệ nổ hũ của cái hộp mù này hơi bị cao quá đáng rồi đấy.
Hơn nữa chỉ cần bạn đến đủ sớm, vớt được mẻ hộp mù đầu tiên vào mỗi buổi sáng, thì tỷ lệ nổ hũ gần như là một trăm phần trăm.
Vị đại sư phụ mới đến này khoái dậy sớm, lại còn đam mê làm đồ ăn sáng nữa chứ!
Sau khi nắm thóp được đặc điểm này của Tần Hoài, Tri Vị Cư bỗng xuất hiện một cảnh tượng lạ lùng...
Khung giờ rồng rắn xếp hàng trước quầy cửa sổ mỗi ngày không còn là buổi chiều nữa, mà chuyển hẳn sang năm, sáu giờ sáng. Hội thực khách vốn sống theo hệ Phật, ngày ngày thong dong bóc hộp mù, bóc trúng thì mở cờ trong bụng, bóc tạch thì cũng chép miệng cho qua, giờ đây bỗng dưng cũng lao vào cuộc chiến cày cuốc, hì hục dậy sớm xếp hàng. Hơn nữa, lúc xếp hàng trên mặt ai nấy đều hằn rõ sự quyết tâm: Hôm nay tôi nhất định phải bóc trúng.
Về chuyện này, Tô Lão Bản cạn lời:...
Thôi bỏ đi, Tiểu Tần sư phụ và khách hàng thấy vui là được.
LVQ8371