Đồng Đức Yến lại cẩn thận đánh giá Tần Hoài đang chuyên tâm làm Điểm Tâm một lượt. Nghiêm túc thế này, có chọn lọc thế này, so với lần đi làm tiệc ngoài ở thành phố A còn đốc toàn lực hơn, thằng nhóc này không phải thực sự muốn đến Bát Bảo Trai làm việc đấy chứ?
Mưu đồ cái gì được nhỉ, Tần Hoài đâu có thiếu tiền?
Tham cái hộ khẩu Bắc Bình à? Lăng Quảng Chiêu có thể lo cho hắn hộ khẩu Bắc Bình sao? Lăng Quảng Chiêu mà cũng có bản lĩnh này á?
Mà cũng đúng, nghe nói thành tích học tập của em gái Tần Hoài không được tốt cho lắm, Lăng Quảng Chiêu hình như cũng có chút quan hệ với các trường học.
Hay là do hai tên này đầu óc đều không bình thường, nên mới đồng bệnh tương lân, tự nhiên nảy sinh cảm giác quý mến lẫn nhau.
Suy nghĩ của Đồng Đức Yến bay xa đần, cuối cùng đọng lại thành một câu: Chết tiệt, Lăng Quảng Chiêu tổ chức cái hội giao lưu này khéo lại vớ bãm được nhân tài thật cũng nên, sao số thằng chả đỏ thế cơ chứ?
Ngay lúc Đồng Đức Yến đang điên cuồng oán thầm vị Ông Chủ trong lòng, bốn món Điểm Tâm mà Tần Hoài làm đều đã ra lò.
Sống động y như thật, nhìn từ xa có thể đánh lừa thị giác, nhìn gần cũng khó mà phân biệt thật giả, nhờ tốc độ lên màu cực nhanh nên vẫn còn giữ được độ ấm, ăn vào miệng vô cùng vừa vặn chính là Bình Quả Diện Quả Nhi.
Căn đúng thời gian ra lò, nóng hổi bốc khói, từng nếp gấp đều tinh xảo như được đo bằng thước kẹp, to tròn căng mọng và chuẩn mực chính là Ngũ Đinh Bao.
Đã ra lò được hai ba phút, vẫn còn bốc lên chút hơi nóng, cho dù nhìn kỹ sẽ thấy Vân Văn không được chuẩn mực cho lắm, nhưng vẫn đủ sức khiến người ta phải thốt lên một câu khen ngợi: Thật là một chiếc Tứ Hỉ Hoa Quyển xinh đẹp tinh xảo đến mức chẳng giống hoa quyển chút nào.
Ngay cả món Bánh Gạo ra lò sớm nhất, đã được để nguội đến nhiệt độ thích hợp nhất, nhìn qua có vẻ cực kỳ bình thường, thì đó cũng là hình mẫu phù hợp nhất với thẩm mỹ và nhận thức của đại chúng, là chiếc Bánh Gạo hoàn hảo và chuẩn mực nhất trong tưởng tượng của mọi người.
Lần đầu tiên trong đời, Lăng Quảng Chiêu cảm thấy mình hình như mắc hội chứng sợ lựa chọn, bởi vì trong phút chốc hắn không biết nên chọn ăn món nào trước.
Cuối cùng, Lăng Quảng Chiêu vô cùng thành thật nghe theo tiếng gọi con tim mà chọn Bánh Gạo, bởi vì Bánh Gạo để nguội lâu nhất, mà hắn thì lại sợ nóng.
Lăng Quảng Chiêu vốn chẳng ôm hy vọng gì với Bánh Gạo, đây là món Điểm Tâm mà chẳng ai thèm kỳ vọng vào nó, bởi vì ai cũng biết tỏng hương vị của nó ra sao rồi.
Lăng Quảng Chiêu cầm một miếng Bánh Gạo lên cắn một miếng.
Hương vị rất bình thường, không đem lại sự kinh ngạc, cũng chẳng gây ra nỗi thất vọng, cực kỳ chuẩn mực, hoàn toàn khớp với trí tưởng tượng, nhận thức và thậm chí là cả ký ức của hắn.
Lăng Quảng Chiêu nhai nuốt như bình thường.
Chẳng hiểu sao, hắn lại rất thích món Bánh Gạo này.
Là Ông Chủ đương nhiệm của Bát Bảo Trai, cũng là Thiếu Đông Gia năm xưa, Lăng Quảng Chiêu từ nhỏ đã lớn lên ở Bát Bảo Trai. Khi đó Bát Bảo Trai vẫn là thương hiệu lâu đời của Bắc Bình, doanh thu không cao như bây giờ, trong quán có rất nhiều lão sư phụ, tầng một bán Điểm Tâm, tầng hai phục vụ món nóng tại chỗ. Cứ mỗi buổi chiều tan tầm, tầng một lại nhung nhúc đám trẻ con sống quanh đó cầm tiền tiêu vặt đến mua mấy món Điểm Tâm rẻ tiền.
Nào là bánh đậu vàng, bánh lừa lăn các kiểu, đương nhiên, Bánh Gạo cũng không thiếu.
Hồi bé Lăng Quảng Chiêu cũng thường xuyên ăn Điểm Tâm ở Bát Bảo Trai. Buổi trưa đi học về hắn liền chọn hai món mình thích ăn, lúc đi học cũng phải bốc hai món nhét vào cặp sách mới chịu.
Về sau Lăng Quảng Chiêu ra nước ngoài du học, sống ở nước ngoài rất nhiều năm. Đến khi hắn về nước, Bát Bảo Trai đã trở thành một cái danh hiệu lâu đời rỗng tuếch, bên trong thủng lỗ chỗ trăm ngàn vết nứt, quầy bếp bánh ở tầng một cũng đã dẹp bỏ từ đời thuở nào.
Lăng Quảng Chiêu suýt nữa thì quên béng mất Điểm Tâm của quầy bếp bánh tầng một Bát Bảo Trai năm xưa có hương vị như thế nào rồi.
Lăng Quảng Chiêu nhìn miếng Bánh Gạo đang cắn dở trên tay, thầm nghĩ, là hương vị này sao?
Hình như là thế thật, trong ký ức của hắn, Bánh Gạo ở tầng một bán rất ngon, nhất là lúc vừa mới ra lò còn bốc hơi nóng hổi. Bánh Gạo bán rất rẻ, xung quanh có rất nhiều đứa trẻ ít tiền thèm thuồng quá nên chạy tới mua Bánh Gạo ăn.
Không đúng, Bánh Gạo trong ký ức làm gì ngon được như bây giờ.
Lăng Quảng Chiêu là một người thông minh, hắn biết rất rõ ký ức thường bị não bộ tự động tô hồng. Khi hắn cảm thấy miếng Bánh Gạo này ngon y như trong ký ức, thì điều đó chứng tỏ Bánh Gạo hiện tại ăn ngon hơn hẳn ký ức năm xưa.
Gần như là theo bản năng, Lăng Quảng Chiêu lập tức nghĩ ngay đến chiến dịch marketing mà hắn sẽ làm sau khi Tần Hoài nhậm chức ở Bát Bảo Trai.
Hương vị của ký ức —— Tiểu Tần sư phụ từng lên trang bìa tạp chí 《Tri Vị》 tung ra bộ sưu tập Điểm Tâm hoài cổ mang đậm hương vị tuổi thơ.
Cú này chắc chắn sẽ kéo lại được thanh danh đang tuột dốc dạo gần đây của Bát Bảo Trai, ai hỏi thì cứ bảo là "không quên gốc gác"!
Lăng Quảng Chiêu càng ăn càng cuốn, một miếng Bánh Gạo cứ nhai đi nhai lại trong miệng mãi mà không chịu nuốt xuống.
Bánh Gạo hôm nay làm bị fail rồi à? Không đúng, hệ thống trò chơi báo là Bánh Gạo cấp A cơ mà, sao Lăng Quảng Chiêu nhai nửa ngày trời vẫn không chịu nuốt, răng lợi hắn kém đến thế cơ à?
Tần Hoài căn bản không thể ngờ được, một chiếc Bánh Gạo chẳng có buff gì sất lại khiến Lăng Quảng Chiêu ăn xong bị dính ngay đòn "hồi ức sát".
LVQ8371