Khắp người đắp đầy bùn đất và rơm rạ, khiến người ta chăng thể nhìn ra hắn có mặc quần áo hay không, bức tượng đất nhỏ cười hì hì, để lộ hàm răng trắng ởn, cất giọng lanh lảnh hỏi to: "Ông chủ ơi, cháu không phải cướp đường cũng không phải đi dò la địa bàn đâu, cháu đi theo ngài suốt dọc đường chỉ là muốn hỏi xem, nhà ngài còn tuyển người không ạ?”
Trần Thu Sinh: ?
Hạ Sinh: ??
Triệu Thành An nói tiếp: "Cháu ngồi chầu chực ngoài thành hai tháng nay, gặp đủ loại người mua muôn hình muôn vẻ rồi. Nào là người trong ngõ hẻm chọn gái tân, nhà giàu chọn a hoàn, người mua vợ, rồi cả mấy tay phú hộ mua con trai, còn có mấy kẻ chẳng thèm nói mua người về làm gì, chỉ nháy mắt ra hiệu nhưng hình như bọn họ đều hiểu ngầm với nhau."
"Kẻ ra tay hào phóng có, mà bọn vắt cổ chày ra nước cũng có, nhưng người ra tay cản lại cú đá đánh người như ngài thì chỉ có một mình ngài thôi."
"Cháu không biết chữ, cũng chẳng biết mình có được tính là con nhà lành hay không, mấy người tuyển thợ trong thành cứ nhìn thấy cháu là đuổi thắng cổ, nhưng cháu muốn tìm một công việc."
"Cháu thấy ngài rất được đấy, chỗ ngài còn tuyển người không ạ?"
Đệt mợ, cái kiểu phỏng vấn trực tiếp với sếp gì thế này?
Chầu chực ở chợ buôn người để săn ông chủ, Triệu Thành An cậu đúng là đỉnh thật đấy, đám Phù Du các cậu quả nhiên tư duy khác bọt thật.
Trần Thu Sinh cũng bị những lời này của Triệu Thành An làm cho cạn lời, trực tiếp im lặng.
Thấy ông chủ tương lai rơi vào trầm mặc, Triệu Thành An cứ tưởng bài diễn văn xin việc của mình chưa đủ sức nặng, suy nghĩ một chút hắn lại bổ sung: "Á đúng rồi, châu còn có một tài lẻ nữa, cháu trộm đồ siêu định luôn!"
"Ngài có thể hỏi em ấy thử xem, dạo gần đây đồ đạc bên kia bị mất sạch sành sanh đều là do cháu trộm đấy!"
Nhìn ánh mắt chân thành của Triệu Thành An, Trần Thu Sinh tiếp tục im lặng.
Vào những lúc thế này, người biết điều thì nên lặng lẽ rời đi. Nhưng Triệu Thành An đâu phải là người, hắn cũng chẳng biết điều nốt, hắn cứ đứng ỳ ở đó chờ Trần Thu Sinh cho mình một câu trả lời, dù sao Trần Thu Sinh cũng chẳng có ý định tẩn hắn.
"Ta là đầu bếp của Thái Phong Lâu." Trần Thu Sinh thẳng thắn xưng danh: "Nhà ta không thiếu người, nhưng dạo này Thái Phong Lâu đang cần tuyển một lứa học việc, không có tiền công, không lo chỗ ở, nhưng bao ăn."
"Ta có thể giới thiệu giúp cháu, nếu cháu được nhận, nhà ta có một gian phòng chứa củi để không, có thể cho cháu ở nhờ miễn phí."
Nói xong, Trần Thu Sinh đánh giá Triệu Thành An phiên bản tượng đất một lượt rồi thở dài: "Cháu cũng đi theo đi, tắm rửa cùng Hạ Sinh một trận cho sạch sẽ."
"Cái bộ dạng này mà vác xác vào thành xin việc thì chẳng ai thèm nhận đâu."
Triệu Thành An vui vẻ cười toe toét khoe hàm răng trắng ởn, hào hứng bám theo.
Lúc theo sau, hắn còn không quên ghé sát vào Hạ Sinh, thì thầm: "Người anh em, cậu có mắt nhìn đấy, chọn trúng ông chủ này uy tín phết."
"Chỗ tôi vẫn còn hai cái bánh bột đen trộm từ chỗ ông chủ cũ của cậu chưa ăn hết này, cậu có muốn lấy một cái không, cậu nói đỡ cho tôi vài câu, bảo ông chủ mới của cậu mua luôn cả tôi đi.”
Hạ Sinh: ...
Hạ Sinh lẳng lặng nhích sang bên cạnh hai bước.
Triệu Thành An đi theo Hạ Sinh và Trần Thu Sinh nghênh ngang bước vào thành. Có thể thấy rõ hắn rất hiếm khi vào thành, chầu chực ngoài đó ròng rã hai tháng trời, nên lúc vào thành hắn cũng hệt như Hạ Sinh, nhìn cái gì cũng thấy mới mẻ, hận không thể mọc thêm hai con mắt sau gáy để nhìn ngó 360 độ không góc chết.
Khi ba người vào thành, trời gần như đã tối mịt. Thành Bắc Bình về đêm chẳng có chút náo nhiệt nào, không có chợ đêm, càng không có cảnh đèn đuốc sáng trưng, ngay cả trong nhà dân bình thường cũng tối om.
Thắp đèn vào ban đêm là một chuyện vô cùng xa xi, tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy.
Đương nhiên, những nơi đèn đuốc sáng trưng thì ba người họ cũng chẳng có cửa mà lượn lờ tới.
Trần Thu Sinh dẫn Triệu Thành An và Hạ Sinh đến cửa nhà tắm công cộng. Ngoài cửa có rất nhiều phu kéo xe tay đang ngồi nghỉ ngơi bên cạnh xe của họ. Thấy có người đến, phản ứng đầu tiên của họ là vớ được mối làm ăn, nhưng sau khi nhìn thấy Triệu Thành An thì tất cả đều sốc nặng.
Nói thế nào nhỉ, trong thành có ăn mày, cũng có rất nhiều dân nghèo. Thậm chí nhiều lúc rất khó dùng mắt thường để phân biệt giữa dân nghèo kiết xác và ăn mày bình thường, bởi vì ai nấy đều bẩn thỉu lếch thếch như nhau, khoác trên mình bộ quần áo rách nát thì ai cũng đừng hòng khinh thường ai.
Thế nhưng cái thể loại tự trát bùn bọc mình thành bức tượng đất như Triệu Thành An thì quả thực là của hiếm.
Tuy rằng rất hiếm, nhưng cậu chạy bàn ở nhà tắm hiển nhiên là kẻ từng trải, khách kiểu gì cũng từng gặp qua rồi, nên vẫn đon đả chạy ra chào đón. Trần Thu Sinh rõ ràng rất rành giá cả, bèn rút tiền đưa thắng cho cậu ta, bảo cậu ta dẫn hai người đi ngâm mình ở cái bể tập thể bình dân nhất.
Cậu chạy bàn nhìn Triệu Thành An từ đầu đến chân, mặt lộ vẻ khó xử, thanh minh với Trần Thu Sinh rằng thằng nhóc này bẩn quá, nếu ngâm chung bể bình thường thì bẩn hết nước, người khác sao mà ngâm nổi nữa. Chỉ còn cách chọn phòng tắm riêng đắt tiền hơn, loại cao cấp một người một bể tắm xong thay nước mới.
Trần Thu Sinh hơi xót ruột, nhưng bắt gặp ánh mắt đầy mong đợi của Triệu Thành An, ông đành thở dài, cắn răng móc hầu bao trả khoản tiền này.
LVQ8371