Đĩa trái cây thập cẩm tỉnh xảo nhất được bày chễm chệ ngay giữa bàn. Hà Hoa Tô và Đào Hoa Tô được đặt ngay cạnh, các loại Tô Bính còn lại thì xen kẽ giữa Lục Đậu Cao, bánh bao, Đường Tam Giác cùng vô số Điểm Tâm khác. Giải Xác Hoàng thì được xếp chồng lên Tô Bính. Mấy đĩa sủi cảo do Triệu Thành An gói chỉ miễn cưỡng chen chúc được ở mép bàn, còn bánh bí đỏ thì thậm chí chẳng có tư cách lên bàn, đành nằm chỏng chơ trên tủ giày.
Bất cứ ai nhìn thấy một bàn Điểm Tâm như vậy chắc chắn cũng phải thốt lên một câu: đúng là một bữa tiệc tinh bột linh đình.
Món khoái khẩu của Thạch Đại Đảm.
Thanh niên chưa trải sự đời An Du Du thì đã trố mắt nhìn đến ngây ngốc.
An Du Du đã quên sạch sành sanh việc hôm nay cô tới nhà Triệu Thành An là để ăn sủi cảo. Nào là sủi cảo nhân thịt lợn dưa chua, sủi cảo nhân thịt lợn cần tây, sủi cảo nhân thịt bò hành tây gì đó, cô chẳng quen món nào hết. Hôm nay An Du Du cô chỉ thân thiết với... hoa sen, hoa đào, bánh nướng, bánh bao cùng đĩa bánh bao trái cây đẹp mắt trên bàn mà thôi.
Tần Hoài nhìn Chu sư phụ.
Trên mặt Chu sư phụ điểm nụ cười mây bay gió thoảng. Ông ngồi ngay ngắn bên bàn, sống lưng thẳng tắp, trông cực kỳ thư thái, nghiễm nhiên mang dáng dấp của một thế ngoại cao nhân.
"Trùng hợp hôm nay được nghỉ rảnh rỗi, nên tôi tiện tay làm chút Điểm Tâm. Mấy hôm nay bận quá, chẳng có thời gian giao lưu với Tiểu Tần cậu, cũng không rõ cậu hợp khẩu vị món gì? Tiểu Tần, cậu xem thử mình thích ăn món nào nhé. Bắt đầu từ ngày mai cậu không cần phải đứng xem lão tam làm Điểm Tâm nữa, có thể theo tôi tự tay làm rồi."
"Buổi sáng cũng không cần đến sớm thế đâu, 9 giờ vào làm vẫn hơi sớm, trước 10 giờ có mặt là được."
"Trước kia bận quá nên chỉ làm được mấy món Điểm Tâm đơn giản kiểu như Tiểu Long Bao cho cậu thôi. Hôm nay cậu cứ nếm thử mấy món này xem có đặc biệt thích món nào không, nếu có thì sau này sáng nào tôi cũng làm cho cậu."
“Mọi người cũng đừng ngồi nhìn mãi thế, động đữa đi thôi."
Chẳng hiểu sao, ngay khoảnh khắc này, trong đầu Tần Hoài chỉ văng vẳng mỗi câu nói ban nãy của Triệu Thành An.
"Sư phụ tôi bình thường rất thích ra oai."
Tần Hoài nhìn Chu sư phụ, trong lòng chỉ lướt qua hai câu:
Vãi chưởng, Chu sư phụ lại đang ra vẻ rồi.
Ra oai mượt thật đấy, đây chính là phong thái của đệ nhất Bạch Án sao? Đợi sau này lên đỉnh vinh quang, hắn nhất định cũng phải ra oai đỉnh cao như thế này mới được.
Điều khiến Tần Hoài không ngờ tới là, món ăn ngon nhất trong cả một bàn Điểm Tâm bày la liệt này lại là cái bánh bao trông có vẻ bình thường và chẳng có gì nổi bật nhất.
Lại còn là bánh bao chay.
Thập Cẩm Tố Thái Bao.
Đã dùng đến hai chữ "thập cẩm" thì đương nhiên các loại rau củ cũng vô cùng đa dạng. Rau cải, măng tươi, đậu phụ khô, hoa hiên, củ mài, cà rốt, mộc nhĩ, mì căn, nấm hương, bạch quả... nguyên liệu phong phú đến mức dư sức xào thành một đĩa rau thập cẩm to đùng. Vậy mà đống nguyên liệu ấy lại được Chu sư phụ chế biến thành nhân rồi nhồi gọn vào trong bánh bao.
Tần Hoài cảm thấy dạo gần đây hắn được ăn rất nhiều loại bánh bao ngon miệng, kiểu như đem cả một đĩa đồ xào hay đồ hầm nhồi hắn vào trong vỏ bánh vậy.
Chẳng lẽ đây mới là chân lý thực sự của việc gói bánh bao?
Một phần nhân bánh bao xuất sắc, đôi khi chỉ cần một đĩa đồ xào ngon miệng là đủ.
Tần Hoài không nói năng gì, chỉ một mực cắm đầu ăn bánh bao.
Trên bàn ăn rất yên tĩnh, chỉ văng vẳng tiếng buôn dưa lê của Thạch Đại Đảm và Chu sư phụ.
Chu sư phụ vẫn rảnh rỗi buôn dưa được là vì đống Điểm Tâm này đều do một tay ông làm ra, đâm ra ông cũng chẳng thiết tha ăn uống gì mấy. Còn Thạch Đại Đảm nói chuyện phiếm được là vì hắn có cái tài vừa nhai vừa nói mà vẫn tròn vành rõ chữ, hơn nữa tốc độ bào đồ ăn cũng chăng hề chậm đi chút nào.
Đã thế hắn còn cực kỳ tự tin vào sức chứa dạ dày của bản thân cũng như của những người khác. Cả bàn Điểm Tâm này mọi người chắc chắn sẽ không xử lý hết được, kiểu gì cuối cùng cũng đến lượt hắn ra tay dọn dẹp tàn cuộc.
Thạch Đại Đảm đang cùng Chu sư phụ tâm tình chuyện gia đình.
Từ hồi Tần Hoài chọn Thạch Đại Đảm làm kim bài phụ trợ, hắn đã phát hiện ra Thạch Đại Đảm là một người rất giỏi lắng nghe, đồng thời cũng rất biết cách khơi gợi để người khác dốc bầu tâm sự. Có lẽ vì nét chất phác hiền lành toát ra từ con người hắn dễ khiến người ta sinh lòng xích lại gần ngay từ lần đầu tiếp xúc, cũng có thể là do cách nói chuyện của hắn mang lại cảm giác cực kỳ thoải mái. Tóm lại, Thạch Đại Đảm là một cao thủ trong khoản moi tin.
Nhiều lúc thậm chí chẳng cần hắn cố tình dẫn dắt, đối phương cũng đã tự động tuôn ra hết mọi chuyện rồi.
Hôm nay Tần Hoài cũng mới biết hóa ra Chu sư phụ có hai cô con gái và một cậu con trai, nhưng chắng ai theo nghiệp của ông, thậm chí công việc họ đang làm còn chắng đính đáng chút nào đến nghề bếp.
Cô con gái lớn của Chu sư phụ đang điều hành một công ty du lịch, cậu con trai thứ hai thì làm giáo viên dạy Toán, còn cô con gái út hiện vẫn đang du học ở nước ngoài. Tình cảnh này thực sự rất hiếm gặp ở các đại sư phụ Bạch Án, đặc biệt là những vị đại sư phụ Bạch Án có danh vọng lẫy lừng.
Phải biết rằng, đến cả con gái của Tô Lão Bản cũng là thợ làm bánh ngọt phương Tây cơ mà.
LVQ8371