"Lúc đầu sư phụ không muốn đưa cậu tới Lý phủ đâu, sợ cậu không hiểu quy củ của nhà quyền quý, đắc tội với quý nhân rồi bị tẩn cho tơi bời. Sau này là do Lý phủ thiếu thợ làm Điểm Tâm, lão thái thái nhà họ Lý lại thích món Bột Bột bột đậu của cậu, cô Tuệ Cầm thì vừa gả vào Lý phủ làm mợ cả. Sư phụ thấy mối quan hệ giữa cô Tuệ Cầm và cậu cũng coi như tàm tạm, đù thế nào cô ấy cũng không để cậu phải bước vào bằng hai chân rồi bị khiêng ra ngoài, còn trong đầu cậu thì chỉ rặt những tiền lương Lý phủ trả, nên sư phụ mới đắt cậu theo."
"Hạ Sinh à, sao tớ cứ có cảm giác mấy lời cậu vừa nói không phải là khen tớ, mà là đang chửi tớ ấy nhỉ." Triệu Thành An bất mãn nói, "Bình thường mà nói, nãy giờ chửi tớ một chặp rồi, thì bây giờ cậu phải khen tớ chứ?"
Hạ Sinh đã luyện được tuyệt kỹ bơ đẹp lời Triệu Thành An, hắn cứ tự nhiên nói tiếp, vẻ mặt có chút phức tạp: "Cậu rõ ràng là nhắm vào số tiền lương Lý phủ trả, nhưng vẫn chứng nào tật nấy, tháng nào nhận lương xong việc đầu tiên cậu làm cũng là đưa hết cho sư phụ để mua thuốc cho thiếu gia Bình An."
Triệu Thành An cười hì hì: "Tớ thích tiền thật, nhưng tớ cầm tiền lương cũng chẳng để làm gì. Trần sư phụ đang kẹt tiền hơn, mỗi tháng Bình An tốn bao nhiêu là tiền thuốc men với học phí, nuôi thằng bé tốn kém hơn nuôi hai đứa mình nhiều. Trần sư phụ lại chẳng có tay nghề như tớ. Tớ mà thực sự muốn món gì thì cứ đi chôm thẳng tay, chứ Trần sư phụ thì có trộm được đâu."
"Tớ đưa tiền cho Trần sư phụ, chủ yếu là do tớ không rành về dược liệu. Chứ tớ mà biết nhìn thuốc thì tớ đã mò thẳng ra tiệm thuốc chôm về cho Bình An luôn rồi. Tớ bảo cậu nghe, thuốc thang là thứ tuyệt đối không được trộm bừa, lấy nhầm uống vào là chết người như chơi."
Hạ Sinh hít sâu một hơi, từ nét mặt của hắn, Tần Hoài không khó để nhận ra Hạ Sinh lúc này đang tự chất vấn bản thân sao lại đi tin rằng đầu óc Triệu Thành An không có vấn đề cơ chứ.
Đầu óc Triệu Thành An vốn dĩ chưa từng bình thường!
Có thể ép một người thường ngày chẳng mấy khi để lộ cảm xúc như Hạ Sinh phải bộc lộ biểu cảm phong phú đến mức này, phù du cũng có chút bản lĩnh đấy chứ.
"À đúng rồi Hạ Sinh, hôm qua tớ nghe lén Trần sư phụ và Lý đại thiếu gia nói chuyện, họ bảo..." Triệu Thành An còn chưa nói dứt lời thì đã bị một tiếng quát lớn từ trong bếp vọng ra cắt ngang.
"Ê, ăn xong chưa? Ăn xong rồi thì vào làm việc lẹ lên. Lão thái thái muốn ăn Bột Bột nhân táo đỏ, đích danh chỉ định cậu làm đấy."
Triệu Thành An vội vàng đứng dậy, và nốt chỗ đậu còn sót lại trong bát vào miệng, đáp vọng lại: "Đến đây, đến đây!"
Chỉ còn lại Hạ Sinh bất đắc dĩ đứng lên, lẩm bẩm với âm lượng không lớn không nhỏ: "Không trộm đồ, thì nghe lén cũng đâu có được."
"Mà thôi, đầu óc cậu có vấn đề, cho dù cậu có nghe lén thì người ta cũng chỉ nghĩ là cậu đang đi ngang qua thôi."
Tần Hoài đứng trong bếp Lý phủ xem Triệu Thành An làm Điểm Tâm suốt hơn một tiếng đồng hồ, gần như đã nắm rõ tình hình hiện tại.
Mốc thời gian này đã cách lần trước tròn 6 năm. Hạ Sinh nếu không tính tuổi mụ thì cũng đã 13 tuổi, thảo nào lại trổ mã thành một thiếu niên như vậy. Còn về việc ngoại hình của Triệu Thành An không mảy may thay đổi suốt 6 năm qua, mọi người lại chấp nhận chuyện này một cách rất dễ dàng. Bản thân hắn vốn dĩ đã mang dáng dấp của một thiếu niên mười hai, mười ba tuổi, lại còn thuộc kiểu cực kỳ vạm vỡ. Ở thời đại này, rất nhiều người trưởng thành có rèn luyện cả đời cũng chỉ đạt đến độ cường tráng cỡ hắn là cùng.
Cộng thêm việc ai nấy đều mặc định Triệu Thành An có vấn đề về đầu óc, là một tên ngốc, thế nên bề ngoài của một kẻ ngốc có chút khác biệt so với người bình thường cũng là chuyện dễ hiểu.
Phải công nhận, đứng ở góc độ Tinh Quái độ kiếp mà đóng vai một kẻ ngốc cũng hay phết. Chỉ cần bạn là một tên ngốc, thì mọi hành vi quái đản đều trở nên vô cùng hợp lý.
Trong suốt 6 năm qua, Triệu Thành An và Hạ Sinh vẫn luôn ở lại Thái Phong Lâu học nghề. Hắn thì chuyên trị bếp bánh, còn Hạ Sinh thì có gì học nấy. Lúc ở Thái Phong Lâu, cả hai đều là học việc có hưởng lương, điểm khác biệt duy nhất là Hạ Sinh đã được Trần Thu Sinh nhận làm đệ tử chân truyền vào đầu năm nay.
Đương nhiên, mức lương thì vẫn như nhau.
Lý phủ nơi bọn họ đang làm việc, ở Bắc Bình cũng chỉ được coi là một hộ gia đình giàu có bình thường chẳng có gì nổi bật. Đem so với vương công quý tộc thì đương nhiên là không có cửa, tổ tiên từng đỗ Hàn Lâm nên cũng coi như là dòng dõi thanh quý. Lý lão gia hiện tại sau khi triều đình bãi bỏ khoa cử thì đã xếp bút nghiên đi buôn, thế nên tiềm lực kinh tế vô cùng rủng rỉnh.
Lý đại thiếu gia mà Hạ Sinh vừa nhắc tới ban nãy là cậu cả đích tôn duy nhất của Lý lão gia. Hắn vẫn còn đang đi học, cuối năm ngoái vừa mới kết hôn, đối tượng kết hôn chính là em gái của Giang Thừa Đức - Giang Tuệ Cầm.
Cũng nhờ tầng quan hệ này, Trần Thu Sinh mới được Giang Thừa Đức tiến cử đến Lý phủ làm đầu bếp, tiện thể dắt luôn cả Triệu Thành An và Hạ Sinh theo cùng.
Công việc trong bếp Lý phủ hiển nhiên là nhàn hạ hơn Thái Phong Lâu nhiều. Thái Phong Lâu là tửu lâu, ngày nào khách khứa cũng nườm nượp không ngớt, từ chân chạy vặt cho đến các đại sư phụ, ai nấy đều chỉ hận không thể mọc thêm ba đầu sáu tay, bận tối mắt tối mũi chân không chạm đất.
LVQ8371